Hôm nay,  

Thơ Đấu Tranh – Phạm Thanh Phương Phụ Trách

23/05/201000:00:00(Xem: 3413)

Thơ Đấu Tranh – Phạm Thanh Phương phụ trách

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng. Phạm Thanh Phương

Đường Chiều

Chiều sắp tắt, khung trời buồn u uẩn
Mây bơ vơ lờ lững cuối chân đồi
Nhìn dòng đời, vật vã mãi dần trôi
Chân khấp khểnh, rã rời, đường thiên lý

Ta còn không" hay chìm cơn mộng mị
Ôi gian nan, vương uẩn khúc u sầu
Thương cuộc đời sao lắm nỗi bể dâu
Cố bơi mãi, nhưng thuyền chưa đổ bến

Ta vẫn bước, mong bình minh lộ diện
Soi quê hương tăm tối đã lâu rồi
Mong một ngày được thấy trọn niềm vui
Trời bừng sáng, mây hồng giăng khắp nẻo

Kiếp tha hương, thế nhân hoài lắt léo
Nay mầu xanh, mai đỏ, loạn sắc mầu
Mảnh chân tình, trôi nổi với niềm đau
Trong tiếng nấc, uất lên từng hơi thở

Đường thiên lý, khung trời chưa rộng mở
Ta vẫn đi trong khắc khoải miệt mài
Gót sông hồ, dẵm nát nẻo chông gai
Chiều sắp tắt, thời gian không chờ đợi.

Phạm Thanh Phương

*
 Lời Di Chúc

Mai tôi chết, người chẳng cần phải khóc
Lệ không nhòa có lẽ mắt tươi thêm
Nhạt phai rồi từ khi đời xanh tóc
Một ân tình vừa mới chợt hồng lên!
 
Mai tôi chết, đừng văn vài phúng điếu
Chớ màu mè, vì nó sẽ bay đi!
Hãy để những chân tình vang tiết điệu
Còn nếu không, xin chớ nói câu gì!

Mai tôi chết cũng đừng nhang với khói
Vì cuộc đời tự nó đã phù du
Nhưng nỗi đau và đợi chờ mòn mỏi
Thật vô cùng trên quê me.. Buồn chưa"!

Mai tôi chết, xin người đừng vuốt mắt
Để tôi nhìn lần cuối một Quê Hương!
Dù quê tôi ngàn trùng xa tít tắp
Vẫn rõ trong tôi tên mỗi con đường!

Mai tôi chết, đừng bắt tôi ngậm gạo
Vì dân tôi đâu có bữa nào no"
Tội nghiệp lắm, bao năm rồi rau cháo
Thèm bình minh, thèm hơi thở Tự Do!
 
Mai tôi chết, đừng trống kèn rền rĩ
Để tôi nghe đồng vọng giữa mênh mông
Hồn Yên Thế, sóng Bạch Đằng hùng vĩ
Và lời ai đáp lại tiếng non sông...

Mai tôi chết đừng vẽ bày tẩm liệm
Một hố nông vùi lấp. Thế là xong!
Tội mất quê, làm đau hồn đất Việt
Dù chết đi, còn thẹn với tang bồng!

Ngô Minh Hằng

*

Nhớ Chuyện Đổi Đời

Đành thôi kiếm gãy đời thay đổi
Nhìn hoài thấy bực đám phù vân


Đổi hình thay dạng đâu gì mới
Một lũ hoang thai giống cù lần

Ta đi thơ thẩn đường quen thuộc
Mắt nhìn chỉ thấy đám người dưng
Da xanh tai tái trông mà bực
Một lũ nhi nhô… thứ ở rừng!

Gặp lại mấy tên huynh đệ cũ
Mới mấy ngày nhìn thấy lạ xa
Áo trận thay rồi trông củ rũ
Xơ rơ xững vững dáng như ma…

Kệ mẹ đời vô làm vài xị
Con khô bầm dập lửa than tàn
Uống cạn xị rồi như chưa uống
Một thời bia bọt đã sang trang…

Thằng Hùynh xa xót nhìn ly cạn
Nó nắm tiểu đoàn trận Long An
Số 7 oai hùng luôn chiến thắng
Vậy mà buông súng kể như tàn!

Thằng Chí trầm ngâm nhìn khói thuốc
Bốn năm đơn vị nở ba mai
Lệnh hèn sao nỡ ban nhơ nhuốc
Vất vưởng hồn thiêng nghĩa trung đài!

Thế chiến quốc thế gì kỳ vậy
Đại Tướng chớ đâu phải lính quèn
Tụi mình lũ chốt- Ai làm bậy
Mai sử đời ghi đậm chữ hèn.

Ba thằng cưa đứt gần hai lít
Cũng tạm quên đời được mấy giây
Ai hiểu nỗi lòng người lính chiến
Chịu vướng bùn nhơ cõi thế nầy!

Thy Lan Thảo

*

Rơi Mặt Nạ

Ngày 30/04/1975 là ngày Việt cộng Rơi Mặt Nạ

Mặt nạ chúng mang từ khi thành lập đảng cộng là:
-yêu nước
-yêu dân
-đánh thực dân
-diệt dịa chủ
-giành độc lập
-giành tự do
-hy sinh

Tất cả từ ngữ hoa mỹ đều được chúng sử dụng và khai thác tối đa.
Tất cả hình ảnh hiền hoà, đạo đức đều được chúng trang hoàng lộng lẫy vào thân chúng
Tất cả mặt nạ đẹp đẽ, hiền lành, nho nhã, lịch sự đều được chúng mang và che kín mặt.

Đùng một cái, ngày 30 tháng Tư năm 1975, chúng vô Sài Gòn Tự Do.
Ánh sáng Tự Do đốt cháy mặt nạ
Ánh sáng Nhân Quyền xé tan mặt nạ
Ánh sáng Đạo Đức đập vỡ mặt nạ
Ánh sáng Tình Người lột mặt nạ ra.

Chúng hiện Nguyên Hình: Giòi Thế Kỷ:
-trả thù ti tiện
-gian tham hèn mọn
-gian ác vô cùng
-Phản Quốc, Hại dân
-nô lệ Tàu cộng
-hèn mạt, đểu cáng
-nhút nhát sợ chết

Mặt nạ đã rơi
Mặt nạ đã rớt
Mặt nạ đã rách

Chúng lấy tay che mặt
Vừa khóc ăn năn
Vừa cười ngu muội

Vậy mà có kẻ lượm mặt nạ
mang vào
và nhi nhô, hí hửng
Binh vực Việt cộng
Khom lưng làm mọi
Cho giòi.

Tội nghiệp!

Cung Đỉnh

*

Nếu “Lạnh” Quê Nhà Anh Có Chia"

Bão tuyết anh ơi! Bão tuyết về
Hồn em lạnh thắm nỗi lê-thê
Từng bông trăng trắng, bông trăng trắng
Đỏ mắt em nhìn chẳng thấy Quê.

Bão tuyết anh ơi! Bão tuyết nè!
Trùng trùng, điệp điệp trắng đời mê
Cửa không ra được. Cao cao tuyết!
Em kiếm làm sao ra Nẻo Về"

Bão tuyết anh ơi! Bão tuyết kìa!
Quê-hương có ấm ở bên kia"
Em nhìn hạt tuyết sao ra lệ"
Vị mặn nỗi buồn ai muốn chia"

Em run người chao nhanh
Đôi vớ còn mỏng-manh
Làm sao thân giữ nhiệt"
Mùa đông lạnh quá anh!

Cái lạnh của xác thân
Rồi sẽ ấm đủ phần,
Chỉ lo chuyện mất Nước
Vừa lạnh vừa … trần thân.

Ý Nga

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tác giả Đinh Xuân Quân sinh trong một gia tộc Miền Bắc theo Công Giáo từ vài thế kỷ, qua các thời kỳ Quốc-Cộng đảng tranh, Hoàng Đế Bảo Đại, TT Ngô Đình Diệm, Đệ Nhị Cộng Hòa, du học, về VN làm việc, vào tù cải tạo sau 1975, vượt biên, làm một số dự án LHQ giúp các nước nghèo (kể cả tại VN)
Một chiếc máy bay rớt tại South Dakota hôm Thứ Bảy làm thiệt mạng ít nhất 9 người, gồm phi công và 2 trẻ em.
Cảnh sát lập hồ sơ khởi tố Nguyen về tội bạo lực gia đình, say, và 2 tội gây nguy hiểm cho trẻ em. Nguyen được tạm rời nhà tù quận Polk County Jail vào sáng Thứ Sáu 29/11/2019.
Mười người đã bị bắn tại Khu Phố Pháp ở thành phố New Orleans vào sáng Chủ Nhật, 1 tháng 12, theo cảnh sát cho biết.
Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh.
Như chúng ta biết, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội Đức) đã tìm kiếm lãnh đạo mới từ sáu tháng nay. Vào mùa hè 2019, nhà lãnh đạo đảng trước đó Nahles đã từ chức sau các cuộc tranh giành quyền lực nội bộ. Có nhiều ứng cử viên nhưng sau cuộc bầu cử sơ bộ chỉ còn hai cặp vào chung kết.
Hàng triệu người nghèo có thể bị mất phiếu thực phẩm (food stamps) quan trọng theo những thay đổi luật lệ được đề nghị bởi chính phủ Trump.
Con sông Hoàng Hạ chảy xuyên qua trấn Hoàng Hoa quanh năm xanh biếc, nước từ miền tuyết lãnh tan ra nên tinh khiết vô cùng.
Lý do để viết bài này là vì bản thân người viết có sai lầm cần bày tỏ. Tuy rằng sai lầm đã hiệu đính, nhưng cũng cần nói ra, vì Đức Phật đã dạy rằng hễ sai thì nên tự mình bày tỏ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.