Hôm nay,  

Thi Sĩ Hữu Loan

26/03/201000:00:00(Xem: 6242)

Thi Sĩ Hữu Loan

Vi Anh
Thi sĩ Hữu Loan, tác giả bài thơ tình có thể nói hay nhứt Việt Nam trong thế kỷ 20,đã qua đời ở Thanh Hóa, hưởng thọ 95 tuổi. Cuộc đời của thi sĩ Hữu Loan là một tấm gương nhân bản, khai phóng nhưng dũng cảm và bất khuất CS, của người trí thức VN và là một bản án chung quyết về tội ác CS Hà nội đã làm đối với người thi sĩ.
Thực vậy.
Một,cuộc đời thi sĩ Hữu Loan là một tấm gương nhân bản, khai phóng nhưng dũng cảm và bất khuất CS, của người trí thức VN. Thời TS Hữu Loan ra đời, vào năm 1941, 22 tuổi đã đậu Tú Tài đôi Pháp, Ông có thể có một đời sống “sáng săm banh, tối sữa bò” nếu ra làm việc cho thực dân. Nhưng Ông không, chỉ đi dạy học tư, có khi chỉ làm gia sư (précepteur) để sống đấp đổi thôi. Sau đó đáp lời sông núi Ông tham gia phong trào Việt Minh để chống Pháp. Chức vụ cũng khá quan trọng, ủy ban lâm thời tỉnh Thanh Hoá, cán bộ quân sự cao cấp, Ông có thể trở thành một cán bộ CS có chức có quyền ít ra cũng như Tố Hữu vì những người như Trường Chinh, Phạm văn Đồng ăn học có hơn gì Ông đâu. Họ chỉ giỏi chịu sự thuần hoá của Đảng CS. Còn Ông thì uy vũ bất năng khuất và luôn luôn giữ tròn tính nhân bản, khai phóng và dân tộc của mình.
Ông không thể chấp nhận bày tỏ tâm tình đau khổ của mình là mất tính đảng, bị CS cho là ủy mị vì trong thơ theo CS phải có sắt máu đấu tranh. Ông chứng kiến tận mắt những vụ đấu tố, thấy sự đảo lộn của đạo lý luân thường, ông bất đồng chánh kiến với CS và bất mãn về đường lối cai trị của đảng nên bỏ ngũ, bỏ đảng về quê.
Ông kể “lúc làm chính trị viên của tiểu đoàn, có một địa chủ đó giàu lòng nhân đạo và rất yêu nước. Ông thấy bộ đội sư đoàn 304 của Ông thiếu ăn, nên ông thường cho tá điền gánh gạo đến chỗ đóng quân để ủng hộ. Thế rồi, một hôm có tin gia đình ông đã bị đấu tố. Hai vợ chồng ông bị đội Phóng tay phát động quần chúng đem ra cho dân xỉ vả, rồi chôn xuống đất, chỉ để hở hai cái đầu lên. Xong họ cho trâu kéo bừa đi qua đi lại hai cái đầu đó, cho đến chết. Gia đình ông bà địa chủ bị xử tử hết, chỉ có một cô con gái 17 tuổi được tha chết nhưng bị đội Phóng tay phát động đuổi ra khỏi nhà với vài bộ quần áo cũ rách. Tàn nhẫn hơn nữa, chúng còn ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công. Thời đó, cán bộ cấm đoán dân chúng cả việc lấy con cái địa chủ làm vợ làm chồng. Biết chuyện thảm thương của gia đình ông bà địa chủ tôi hằng nhớ ơn, tôi trở về xã đó xem cô con gái họ sinh sống ra sao vì trước kia tôi cũng biết mặt cô ta. Tôi vẫn chưa thể nào quên được hình ảnh của một cô bé cứ buổi chiều lại lén lút đứng núp bên ngoài cửa sổ, nghe tôi giảng Kiều ở trường Mai Anh Tuấn. Lúc gần tới xã, tôi gặp cô ta áo quần rách rưới, mặt mày lem luốc. Cô đang lom khom nhặt những củ khoai mà dân bỏ sót, nhét vào túi áo, chùi vội một củ rồi đưa lên miệng gặm, ăn khoai sống cho đỡ đói. Qúa xúc động, nước mắt muốn ứa ra, tôi đến gần và hỏi thăm và được cô kể lại rành rọt hôm bị đấu tố cha mẹ cô bị chết ra sao. Cô khóc rưng rức và nói rằng gặp ai cũng bị xua đuổi; hằng ngày cô đi mót khoai ăn đỡ đói lòng, tối về ngủ trong chiếc miếu hoang, cô rất lo lắng, sợ bị làm bậy và không biết ngày mai còn sống hay bị chết đói.Tôi suy nghĩ rất nhiều, bèn quyết định đem cô về làng tôi, và bất chấp lệnh cấm, lấy cô làm vợ.”


Ông chống “chính sách độc tài, chống bọn bồi bút cam tâm lừa thầy phản bạn, dốc tâm ca ngợi cái này cái nọ để kiếm chút cơm thừa canh cặn. Ông chống văn hóa nô dịch chỉ biết ca tụng. Ông muốn “thơ phải có cái tâm thật thiêng liêng thì thơ mới hay. Thơ hay thì sống mãi”. Và Ông bị CS kềt tội phản động cùng với  nhóm “Nhân văn - Giai phẩm” đòi tự do sáng tác, bị đẩy thành một vụ án văn học, rồi thành vụ án chính trị. Nhiều văn nghệ sĩ bị thanh trừng, treo bút, bắt đi lao động, cải tạo, tù đày, Ông  bị quản thúc tại quê nhà, và cấm không được liên hệ với ai.
Theo lời Ông kể “Năm 1956, tôi bỏ đảng, bỏ cơ quan, về nhà để đi cày. Họ không cho bỏ, bắt tôi phải làm đơn xin. Tôi không xin, tôi muốn bỏ là bỏ, không ai bắt được!”
Hai, cuộc đời của thi sĩ Hữu Loan là một bản án chung quyết về tội ác của CS Hà nội đã làm đối với người thi sĩ và các nhà văn chân chính. CS  tách Ông ra khỏi xã hội và bao vây kinh tế Ông. Từ một người trí thức, thi sĩ đi đốn củi, xúc tép, đục đá, kéo đá để sống qua ngày với gia đình 10 đứa  mà CS cũng không để  Ông yên. Ông vẫn bị gây cản trở, và luôn bị theo dõi. Ông kể ”tôi phải đi cày đi bừa, đi đốn củi, đi xe đá để bán. Bọn họ bắt giữ xe tôi, đến nỗi tôi phải đi xe cút kít, loại xe đóng bằng gỗ, có một bánh xe cũng bằng gỗ ở phía trước, có hai cái càng ở phía sau để đủn hay kéo. Xe cút kít họ cũng không cho, tôi phải gánh bộ. Gánh bằng vai tôi, tôi cũng cứ gánh, không bao giờ tôi bị khuất phục. Họ theo dõi, ngăn cản, đi đến đâu cũng có công an theo dõi, cho người hại tôi....Nhưng lúc nào cũng có người cứu tôi! Có một cái lạ là thơ của tôi đã có lần cứu sống tôi ! Lần đó tên công an mật nói thật với tôi là nó được giao lệnh giết tôi, nhưng nó sinh ở Yên Mô, thường đem bài Yên Mô của tôi nói về tỉnh Yên Bình quê nó ra đọc cho đỡ nhớ, vì vậy nó không nỡ giết tôi.”
Ba và cuối cùng, cuộc đời của thi sĩ Hữu Loan là một bài học cho người trí thức VN về chế độ CS Hà nội. “Hồng vẫn hơn chuyên” là luật bất di bất dịch của tổ chức CS. CS chỉ dùng trí thức khi đã thuần hóa thành “trí thức sinh nhai,” chớ không bao giờ dùng trí thức như người có lý tưởng, có suy tưởng, có niềm tin và đấu tranh cho niềm tin cuả mình và chia xẻ niềm tin ấy cho người khác. Đối với CS, ai không theo Đảng là kẻ thù của Đảng, Đảng sẽ triệt hạ bằng mọi cách.
Người có tài thơ thiên phú, ăn học cao trong thời kỳ CS cần người để chống Pháp, chống Mỹ và tóm thâu cả nước mà CS còn dùng cả một guống máy định cán nát, thì CS Hà nội bây giờ đang có quyến lực trong tay có coi ra gì những trí thức trẻ ở trong hay ngòai nước. Xin cho chưa chắc CS đếm xỉa huống hồ đối thọai, trao đổi, bàn luận, xây dựng với họ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại sao viết tiểu luận này: Tiểu luận này viết cho bằng hữu Việt Nam. Có thể ba phải, không chống đối và không ủng hộ tổng thống Trump.
Tiếng Việt điên khùng là tiếng Việt bí hiểm, kiểu cọ, rắc rối… viết ra không ai hiểu gì cả. Ngoài ra lại có nạn trình độ tiếng Việt quá kém, không phân biệt được nghĩa của các chữ mà cả ngàn năm nay, trẻ nhỏ, bà già trầu ai cũng hiểu…thế mà ngày nay “đỉnh cao trí tuệ” lại chẳng hiểu mà cứ viết bừa.
Sự thật cái chết của Thứ Trưởng Lê Hải An đã được một cựu đảng viên đảng cộng sản Yugoslavia, Milovan Djilas, đã cảnh cáo từ năm 1957: “hai mươi tuổi anh không theo đảng cộng sản anh không có trái tim; Bốn mươi tuổi anh không từ bỏ đảng công sản anh không có cái đầu”
Sống ở thành phố Thiên Thần (Los Angeles) rất lâu, mà ít khi tôi có dịp ghé thăm trung tâm thành phố tức Downtown of Los Angeles, California.
Vào lúc 5 giờ chiều, thứ bảy, ngày 2 tháng 11, 2019 tại trường Trung Học Kearny, trên đường Linda Vista, góc Mesa College.
Tại sao bạo lực vào sân trường Việt Nam nhiều tới không kể xiết? Tại sao thầy cô vẫn bạo hành, lạm dụng, thậm chí dâm ô với học trò như chuyện thường ngày? Tại sao các học trò đánh nhau thường xuyên, kể cả các nữ sinh bậc trung học cơ sở vẫn vung tay, đá chân ngay trong sân trường?
Một cuộc triển lãm về Đức Phật và các cổ vật của sự truyền bá Phật Giáo tại Á Châu đã được tổ chức tại thủ đô Paris của Pháp kéo dài cho đến đầu tháng 11 năm nay
Khoảng cuối tháng 10/2019, trước sự cố liên quan đến bảo mật vân tay siêu âm dưới màn hình của các dòng smartphone Galaxy S10 và Galaxy Note 10, nhiều ngân hàng lớn trên toàn thế giới đã ngừng hỗ trợ trong ứng dụng di động của mình.
ESSEX - Vào ngày 23/10, cảnh sát Essex đã gọi xe cứu thương, không lâu sau khi phát hiện 1 xe tải chở container có vẻ khác lạ.
LONDON - Trong khi lãnh tụ đối lập Jeremy Corbyn lưu ý Hạ Viện “cần có thời gian để nghiên cứu kỹ thỏa thuận được EU đồng thuận”, Thủ Tướng Boris Johnson loan báo “cần biết Brussels cho phép việc trì hoãn hay không”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.