Hôm nay,  

Phố Khắc Chữ

05/04/200700:00:00(Xem: 5980)

Bạn,

Theo ghi nhận của báo quốc nội, hiện nay, trên địa bàn thành phố, có những khu phố nổi tiếng như phố Tây ba-lô đường Phạm Ngũ Lão, khu kinh doanh kim khí điện máy đường Huỳnh Thúc Kháng hay phố bán buôn đồ cổ Lê Công Kiều... Nhưng với nhiều người, Sài Gòn còn có một địa chỉ rất "độc đáo": Phố khắc chữ nằm trên đường Phạm Hồng Thái và Lương Hữu Khánh. Báo Người Lao Động ghi nhận toàn cảnh về khu phố này như sau.

Tại khu phố khắc chữ, phóng viên được nghe ông Trần Bá Lộc, 45 tuổi, 20 năm làm nghề khắc chữ, hiện là chủ cửa hàng Minh Thiện, tại số 2 đường Phạm Hồng Thái, nói về sự thăng trầm của phố này: "Không biết nghề khắc chữ có tại Sài Gòn từ bao giờ, nhưng 40 năm trước, phố khắc chữ nằm ở đường Lê Lợi khá sầm uất. Sau 1975,  phố khắc chữ được dời về đường Phạm Hồng Thái nép mình từ vòng xoay Phù Đổng đến gần chợ Bến Thành. Cuối năm 1998, khi đường Phạm Hồng Thái được mở rộng, một số hộ kinh doanh không thuê được cửa hàng ở đây đã chuyển sang đường Lương Hữu Khánh. Từ đó, hai khu phố khắc chữ Phạm Hồng Thái và Lương Hữu Khánh song song tồn tại giữa đất Sài Gòn".

Thuở ấy, khi ông Lộc  mới lên 10 đã phụ mẹ bán cà phê ở lề đường Phạm Hồng Thái, cũng vì hâm mộ "bàn tay vàng" của các nghệ nhân mà ông đã trốn nhà sang đường Lê Lợi để được nhìn ngắm nét bút rồng bay, phụng múa. "Nét bút ấy đã cuốn hút tôi. Thế là, chiều chiều tôi lại sang đấy để ngắm nhìn. Tôi quyết tâm sẽ học cho đến cùng dù những nghệ nhân này không muốn truyền nghề lại". Ròng rã 3 năm như vậy, cho đến một ngày nọ, ông lấy tay chấm vào nước thử vẽ những hình, chữ hoa lên mặt bàn. "Những dòng chữ hiện ra, tuy không điêu luyện nhưng nó cho tôi biết rằng, tôi có khả năng làm được công việc mà mình mê say sau gần 3 năm học lóm. Lúc đó, vui quá, tôi đã hét to lên trước sự ngạc nhiên của mọi người", ông Lộc bồi hồi nhớ lại.

Năm 1987, cửa hàng Minh Thiện của ông Lộc ra đời cùng chuỗi cửa hàng có mặt lúc bấy giờ. Lúc ấy, phong trào làm bảng số nhà, nhu cầu sử dụng con dấu riêng trong các công ty, văn phòng phát triển. Lượng người đến đặt hàng nhiều không kể xiết. Thế nhưng, do chỉ sản xuất theo phương pháp thủ công nên không thể đáp ứng nổi nhu cầu thị trường. Những năm gần đây, ông Lộc cùng một số chủ cửa hàng  chuyển hướng sản xuất theo công nghệ mới. Ông Trần Tấn Lộc cho rằng chỉ có máy móc, thiết bị hiện đại mới có thể đáp ứng  nhu cầu ngày càng đa dạng của khách hàng.

Bạn,

Báo NLĐ ghi nhận rằng hiện đường Phạm Hồng Thái và Lương Hữu Khánh được mọi người gọi là "Phố khắc chữ" với hơn 50 cửa hàng. Tất cả tạo nên nét đặc trưng cho khu phố chỉ có ở Sài Gòn. Có mặt tại đây, phóng viên chứng kiến cảnh tấp nập người ra, vào đặt hàng. Cũng tại đây, hàng trăm lao động tìm được việc làm để mưu sinh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nghe chuyện người giết người hẳn là chuyện bình thường, vì nhà nước này được xây dựng trên bạo lực. Nhưng chế độ cộng hòa xã hô chủ nghĩa VN có hồ sơ nào về người ăn thịt người hay không?
Nói chuyện phân thân là nói chuyện Tề Thiên... khi một người hóa ra nhiều người, ở nhiều nơi, quậy nhiều chuyện. Có lúc Tề Thiên hóa ra 500 con khỉ y hệt Tề thiên.
Thí dụ, xã đổ cho huyện, huyện đổ cho tỉnh với thành, tỉnh với thành đổ cho trung ương... và làm quy trình ngược lại, thế là cả nước trở thành dân oan.
Không, không phải. Cả thế giới đang ôm bụng cười tưng bừng, vì có tin là “Thái Lan sang Việt Nam học hỏi về an toàn giao thông...” Hóa ra là chuyện nghiêm chỉnh.
Cái sợ tự nhiên, thường khi có vẻ như bẩm sinh. Hay, có thể nỗi sợ là do đọc truyện võ hiệp năm xưa, nghe kể trận đồ rắn. Vậy mà hồi đó, thích tập thơ “Ngày Sinh Của Rắn” của thi sĩ Phạm Công Thiện.
Đơn giản vì thương lái Trung Quốc chiêu dụ nông dân Việt Nam trồng lúa gạo rẻ, tạp, và rồi đẩy cho VN mất dần các thị trường quôc tế... và sẽ chẳng bán được cho ai, kể cả thị trường TQ khi họ siết cổng.
Bất kỳ một người dân nào cũng cần được bảo vệ danh dự. Không ai có quyền chà đạp những gì làm cho cuộc đời từng người có ý nghĩa.
Tác giả Nguyễn Đình Ấm, trước kia viết trên tạp chí Hàng không Việt Nam, kể về hiện trạng nghề báo, xin trích vài đoạn:
“Liên tiếp trong thời gian qua đã xảy ra nhiều vụ việc các nhà báo bị hành hung, đe dọa bất chấp luật pháp đã dấy lên nhiều lo ngại trong dư luận.
Các ngôi sao nghệ sĩ trong làng giải trí Việt Nam vẫn còn tử tế nhiều lắm, bất kể rằng nhiều nhà bình luận chỉ trích rằng “Sao Việt: Cứ bị chê là... chửi.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.