Hôm nay,  

Tệ Nạn Luộc Sách

27/02/200300:00:00(Xem: 6130)
Theo báo quốc nội, trên thị trường sách tại TPSG hiện nay xuất hiện tình trạng "luộc" sách gần như 99% khiến không ít những người làm sách bị ăn cắp bản quyền trắng trợn phải chịu thiệt thòi nhưng không biết gõ cửa kêu ai, vì rằng chính nhà xuất bản cũng không làm sao nắm hết nội dung, không rõ tên tác giả được cấp phép có bị trùng với ấn phẩm của nhà xuất bản khác hay không. Báo Lao Động đã ghi lại một trường hợp của tệ nạn này với nội dung.
Ngày 21/2/2003, dịch giả Cao Xuân Nghiệp đến trình bày với báo Lao động: "Năm 1986, NXB Mũi Cà Mau có in quyển sách dịch của tôi tựa đề là "Calevala, truyện dân gian Phần Lan" (dịch từ bản tiếng Nga). Tác phẩm này sau đó đã được Uỷ ban Nhà nước Kalevala của Phần Lan trao tặng Huy chương Bạc thông qua Đại sứ quán Phần Lan tại Hà Nội. Năm 1991, Nhà xuất bản Mũi Cà Mau đã tái bản cuốn sách này. Nhưng thật bất ngờ, vừa qua, tại một cửa hàng sách, tôi đã bắt gặp cuốn "Truyện dân gian Phần Lan" do Nhà xuất bản Văn nghệ TPSG xuất bản. Cuốn sách này ngoài bìa có ghi Tô Đình (sưu tập), thực chất chính là quyển Calevala mà tôi đã dịch. Ông Tô Đình đã bỏ bớt vài trang mở đầu và vài trang cuối, còn lại toàn bộ 32 chương đều in lại nguyên văn".

Khi so sánh cuốn của ông Cao Xuân Nghiệp ("Calevala-truyện dân gian Phần Lan" - in năm 1986) và của ông Tô Đình (sưu tập) ("Truyện dân gian Phần Lan", nộp lưu chiểu quý II năm 2000), có thể thấy phần giống nhau "y nguyên từng dấu chấm, phẩy". Chỉ đoạn mở đầu bị "xén" mất và cuốn sách in sau của Tô Đình đột ngột chấm dứt khi chưa kết thúc chương 29 - ""Viaynemaynen đánh đàn Cantêlê", khiến cho phần còn lại của tác phẩm bị hụt hẫng. "Calevala" là một dạng sử thi nổi tiếng của Phần Lan, được truyền miệng qua nhiều đời và được viết thành văn bản vào năm 1835. Với một cuốn sách được tác giả Cao Xuân Nghiệp dịch khá kỹ lưỡng, công phu như thế,việc "in lại" nguyên xi, thậm chí còn tuỳ tiện cắt xén phần đuôi dưới dạng sách khổ nhỏ cho thiếu nhi là một việc làm thiếu tôn trọng tác giả và độc giả. Hơn nữa, khi đề tên tác giả của cuốn sách "mới" này, NXB Văn nghệ chỉ kèm theo hai chữ "sưu tầm" mà không dẫn ra sưu tầm từ đâu, của tác giả nào. Phía sau cuốn sách có ghi "nơi phát hành: Nhà sách Hồng Ân, 20 Nguyễn Thị Minh Khai, quận 1, TPSG" và giá sách là 20 ngàn đồng. Như thế, yêu cầu của dịch giả Cao Xuân Nghiệp là Ban giám đốc NXB Văn nghệ phải giải thích công khai, rõ ràng về việc cho xuất bản cuốn sách trên là thoả đáng và cần thiết.
Bạn,
Cũng theo báo LĐ, đây chỉ là một trường hợp tác giả viết đơn nêu đích danh cụ thể tác phẩm bị "luộc", còn rất nhiều tác giả khác bị ăn cắp bản quyền một cách trắng trợn nhưng không dám đi kiện nhà xuất bản vì ngại dây dưa, phiền hà, tốn thời gian mà nếu thắng kiện cũng chưa chắc bù lại được những hao phí đã bỏ ra. Hiện vẫn còn nhiều người kiếm lời nhờ chiêu in lại sách của những dịch giả trước 1975 ở miền Nam, chỉ đổi tên sách. Tác giả Giang Hà Vỵ cho in cuốn "Ngàn cánh hạc" (tiểu thuyết của Nhật) tại NXB Tổng hợp Kiên Giang vào năm 1988 gần giống "y khuôn" với tác phẩm "Rập rờn cánh hạc" của dịch giả Nguyễn Tường Minh in năm 1974 tại Nhà xuất bản Sông Thao (Sài Gòn). Tiếp đến là cuốn "Sóng tình" (NXB Văn hóa Thông tin in năm 2001) cũng của Giang Hà Vỵ "dịch" y như "Tiếng sóng" của Nguyễn Tường Minh và Đỗ Khánh Hoan do NXB Sông Thao in năm 1971.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vậy là nhập hộ khẩu Sài Gòn sẽ có tiêu chuẩn cụ thể hơn, và điều kiện dễ hơn. Báo Tuổi Trẻ kể: Thống nhất tiêu chuẩn về diện tích nhà ở bình quân tối thiểu để đăng ký hộ khẩu thường trú vào nhà do mượn, thuê, ở nhờ trên địa bàn TP.SG là 20m2/người.
Nói ngọng, nói ngọng, nói ngọng... là chuyện có thể sửa được. Vì đó là thói quen tập nhiễm ở địa phương, khi trẻ em lớn lên và học nói theo người lớn. Vấn đề là, phải sửa ngay từ thời rất nhỏ...
Những người có tài một chút thường ngó cao hơn chỗ họ đứng… và đôi khi ngó cao, lại dễ té.
Báo Gia Đình Mới kể chuyện Bắc Giang: Đại diện Phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang cho biết, nhóm trẻ Vân Vũ 2 đã ngừng hoạt động do chưa được cấp phép, giáo viên liên quan đến sự việc cũng tạm nghỉ việc.
Câu chuyện xảy ra ở Đà Nẵng... Chính quyền đòi một ngôi chùa phải di tản... Bản tin RFA ghi nhận về chuyện “Dẹp chùa An Cư: Mục đích chính để triệt hạ cơ sở của Giáo hội Việt Nam Thống Nhất”...
Thành phố Hội An quá tải... Đông vô số kể... Chật chội kể gì... Báo Dân Trí kể: TP Hội An hiện có 92 ngàn dân nhưng mỗi năm đón trên 4 triệu du khách trong và ngoài nước. Du khách ngày càng đông nhưng hạ tầng đô thị, cơ sở đón tiếp, dịch vụ cho du khách… chưa phát triển tương xứng nên đô thị cổ Hội An trở nên quá tải…
Vậy là Việt Nam sẽ gia nhập thêm một hiệp ước thương mại... Báo Dân Việt kể: Theo báo cáo thuyết minh của Chính phủ, 11 nước tham gia CPTPP có quy mô dân số 502,2 triệu người, chiếm 6,7% dân số thế giới, quy mô GDP chiếm 13,5% GDP toàn cầu, tổng kim ngạch thương mại 10.000 tỷ USD.
Vậy là Trịnh Xuân Thanh sẽ về Đức? Các quan tham nhũng sẽ có những cách hạ cánh ở hải ngoại? Nguyễn Phú Trọng trở thành trò hề quốc tế? Vậy là, tốn biết bao nhiêu là công sức, tiền bạc, tai tiếng... trong khi đó, khi Trịnh Xuân Thanh về Đức, sẽ viết tiểu thuyết bán cho các nhà xuất bản Đức và hốt bộn bạc...
Giáo viên dưới chuẩn phải đào tạo lại... nghĩa là tốn tiền, tốn thì giờ, tốn công sức... nhất là khi phải đào tạo lại tới 80.000 giáo viên.
Câu chuyện nữ sinh viên sư phạm khi bán dâm bốn lần mới bị đuổi cho thấy điều lạ: tại sao các đại học khác không có quy định như thế? Có phải nữ sinh viên ngành y, ngành dược, ngành du lịch... không cần quy định như thế? Hay phải chăng, các quan chức giáo dục muốn đùa giỡn?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.