Hôm nay,  

Nữ Vệ Sĩ

05/03/200400:00:00(Xem: 7970)
Bạn,
Theo báo quốc nội, cả thành phố Sài Gòn hiện có trên 30 công ty dịch vụ bảo vệ (còn gọi là vệ sĩ) với khoảng 8000 vệ sĩ, trong đó nữ vệ sĩ chiếm đến 25%. Theo ông Nguyễn Đình Trì, Chủ tịch Hội vệ sĩ trẻ thì: trong lĩnh vực vệ sĩ các "má đào" đang có vai trò ngày càng quan trọng. Báo GDTĐ viết về hoạt động của những nữ vệ sĩ này như sau.
Vào một buổi sáng gần cổng Công ty dịch vụ bảo vệ Long Hải có khá đông nữ tú, trong đó có không ít học sinh vừa tốt nghiệp lớp 12 đang chờ để vào nộp đơn dự thi theo chương trình tuyển dụng tân vệ sĩ của công ty này. Họ có điểm chung là khá xinh xắn. Một vài cô thậm chí có dáng người mảnh mai xong tất cả đều tươi tắn và khoẻ mạnh. Đặc biệt, các cô gái đều cho biết họ tìm đến với nghề này từ cảm tình với bộ đồng phục! Trước mọi điều về nghề vệ sĩ đang còn khá mới mẻ ở Việt Nam (chỉ mới bắt đầu xuất hiện cách đây chừng 6, 7 năm) và họ còn chưa được hiểu biết nhiều về nó thì bộ đồng phục trông vừa rất oai lại vừa dễ thương cứ cuốn hút họ.
Hầu như tất cả những ai gắn bó với nghề vệ sĩ đều có nhận xét phụ nữ có vai trò nhân đôi trong công việc này. Vì ngoài việc đáp ứng cho một số lượng tương đối lớn khách hàng hiện nay có nhu cầu thuê vệ sĩ nữ, chủ trương của lãnh đạo các công ty nhằm mở ra một đội ngũ nữ cũng là để dung hoà sự căng thẳng đối với một lĩnh vực vốn nhiều áp lực và có vẻ như cứng nhắc, khô khăn.

Tại các công ty dịch vụ bảo vệ như Long Hải, Thăng Long, Việt Nam, Nam Đại Việt, Trí Dũng được biết số vệ sĩ nữ luôn được chia đều thành hai: một nửa làm văn phòng để "dung hoà" cho chính công ty và một nửa đi tác nghiệp. Về phía các nữ vệ sĩ làm văn phòng, ông Nguyễn Đình Trì, chủ tịch Hội vệ sĩ trẻ có nhận xét: Vốn bản lĩnh và nhậy cảm nên các nữ vệ sĩ giải quyết công việc hành chính liên quan cũng hết sức lẹ làng, tinh tế .Có không ít các nữ vệ sĩ đang giữ trọng trách "nữ tướng" trong công tác bảo vệ ở công ty.
Anh Nguyễn Quốc Tình ÏPhó tổng giám đốc Công ty dịch vụ bảo vệ Việt Nam cho biết: "Có rất nhiều khách hàng đề nghị thuê vệ sĩ nữ. Đó là những nơi cần đến người bảo vệ nhưng lại muốn giảm đi tính chất hoàn toàn chỉ là trang nghiêm như siêu thị, nhà hàng, cao ốc, gia đình các yếu nhân vv. Nhiều khi biết công việc quá nguy hiểm không phù hợp với nữ hoặc đôi khi chưa kịp cung cấp đối tượng đủ tiêu chuẩn, phía công ty đã phải tư vấn hoài họ mới chịu thay nam".
Bạn,
Báo GDTĐ viết tiếp: Nguy hiểm và đa dạng những phức tạp là các vấn đề mà các nữ vệ sĩ thường xuyên gặp phải. Nhưng họ cũng có những cách giải quyết bản lĩnh, thuyết phục không kém gì đồng nghiệp nam. Thậm chí đôi khi họ còn được đánh giá là nhạy cảm hơn.. Tuy bản lĩnh trong công việc là vậy, nhưng ngoài đời các nữ vệ sĩ cũng vẫn hết sức nhẹ nhàng, duyên dáng. Họ tự hào về công việc và đặc biệt luôn tươi cười. Họ bảo phải cười thật nhiều để giảm đi chính những áp lực căng thẳng của công việc. Và cũng có rất nhiều khách hàng cũng như người dân yêu quý họ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong ký ức nhiều thế hệ người Sài Gòn còn in đậm hình ảnh những người thợ bận rộn nhồi bột, vo nhân, in khuôn nướng bánh trung thu phục vụ khách qua đường vào những năm đầu 1960 trên trục đường Trần Hưng Đạo nối liền Sài Gòn - Chợ Lớn lúc nào cũng người mua kẻ bán sầm uất. Đó là hình ảnh những người thợ làm bánh trung thu của Nhà hàng Đồng Khánh, góc đường Trần Hưng Đạo - Đồng Khánh (cũ), quận 5. Báo Người Lao Động viết như sau.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, gần 30 năm qua, hàng chục ngàn dân ở Thủ Đức phải dùng nước không bảo đảm vệ sinh. Điều nghịch lý là nhiều gia đình sống gần nhà máy nước Thủ Đức nhưng luôn "khát nước". Tại nhiều khu vực, nguồn nước để người dân sử dụng chủ yếu vẫn là giếng khoan. Mặc dù độ sâu của giếng thường trên 60m
Tại ở ấp Chánh Mỹ, thị xã Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương, sáng nào người dân cũng thấy một ông lão trạc 80 tuổi mặc cái áo bành tô, quần "bò" bạc màu, đầu trần, chân mang đôi dép da có quai hậu ngồi trên chiếc ghế đá ở đường Bạch Đằng - cạnh bờ sông chuẩn bị cho một ngày mới với công việc đánh xe ngựa. Ông lão này là một trong hai người đánh xe ngựa cuối cùng ở thị xã tỉnh lỵ Bình Dương
Theo báo Thanh Niên, công an CSVN thành phố Sài Gòn vừa bắt 1 tay đạo chích thuốc hàng cao thủ: chỉ trong vòng hơn 1 năm, trộm liên tục đột nhập vào các cơ quan công quyền CSVN (có nhân viên bảo vệ hẳn hoi) giữa ban ngày và ung dung dắt ra khỏi cổng hàng chục chiếc xe của các quan chức, nhân viên. Báo TN ghi lại "thành tích đạo chích" của kẻ trộm này như sau.
Trong thời gian gần đây, tình trạng chơm bản quyền khơng chỉ xảy ra trong giới soạn nhạc, mà cịn lan sang sân khấu cải lương, thoại kịch, và cả hài kịch. Về sân khấu hài, thành phần bị chơm bản quyền là những diễn viên từ quê lên tỉnh. Lợi thế của những diễn viên nàu là biết ca vọng cổ, nên việc sáng tác các tiểu phẩm hài kịch "mì ăn liền" khơng khĩ
Tại SG, có 1 thanh niên kiếm sống nhờ dịch vụ trang điểm cho gái bán bar. Chỉ với bộ đồ nghề đơn giản vài ba thỏi son; hai cây chổi quét mặt loại lớn, nhỏ; một cây chì kẻ; hai, ba hộp phấn màu..., nhưng qua bàn tay của thanh niên này, khuôn mặt các cô phục vụ bar trở thành một "thế giới nổi loạn". Tin Nhanh VN viết về thanh niên này như sau.
Tại VN, luật sư được dân gian gọi là "thầy cãi", phần nào chỉ sự ăn nói khôn khéo của họ trước pháp đình. Tuy nhiên, đôi khi họ cũng phải vướng vào tình cảnh "thần khẩu hại xác phàm". Báo Thanh Niên ghi lại 1 số trường hợp như sau. Cuối tháng 8/2004, ông Nguyễn Xuân Ngữ (59 tuổi, ngụ tại phường Long Thạnh Mỹ, Quận 9, TP.SG) đã gửi đơn đến Tòa án Quận 9
Theo báo quốc nội, toàn thành phố SG có 57 nhóm hài đang hoạt động, trong số đó có đến 2/3 số diễn viên xuất thân từ các đoàn cải lương miền Tây Nam phần. Các đoàn tan rã, họ lên Sài Gòn đi tấu hài kiếm sống. Để được làm diễn viên hài có khi họ phải trả bằng nước mắt.Khi sân khấu cải lương lâm vào cảnh đìu hiu, nhiều nghệ sĩ cải lương rẽ sang nghề tấu hài để nuôi sống gia đình và bản thân.
Tại Sài Gòn, nhà hàng, quán nhậu là nơi tiếng hát bị át đi bởi tiếng cười, nói và tiếng cụng ly của dân ăn nhậu. Do vậy, những nơi này là điểm dừng chân của các ca sĩ mà "sự nghiệp" âm nhạc "lận đận" hay đã kết thúc ở các phòng trà.Báo Người Lao Động ghi nhận tình cảnh của những ca sĩ hát ở quán nhậu qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, trên con đường Lê Công Kiều, quận 1 TPSG, có 1 khu phố với những cửa hàng nho nhỏ khiêm tốn bày bán các mặt hàng đồ cổ và đồ mỹ nghệ. Đây là địa chỉ khá quen thuộc của du khách trong và ngoài nước. Việc kinh doanh đồ cổ và giả cổ tại con đường này bắt đầu từ những năm 1980 và bắt đầu phát đạt từ thập niên 1990
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.