Hôm nay,  

Chuyện Cầm Đồ Ở Sài Gòn

08/06/200600:00:00(Xem: 3032)

Bạn,

Theo báo Thanh Niên, hiện trên địa bàn thành phố Sài Gòn có 2,900 doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ cầm đồ. Nếu chỉ tính một tiệm cầm đồ thực hiện giao dịch 10 triệu đồng/ngày, số tiền lưu chuyển qua các tiệm cầm đồ ở thành phố Sài Gòn lên đến hàng chục tỉ đồng/ngày. Thế nhưng, hoạt động của rất nhiều các tiệm cầm đồ hiện nay lại rất mù mờ, không chỉ gây thiệt hại cho khách hàng mà có thể còn tiếp tay cho những hoạt động phạm pháp. Báo Thanh Niên ghi nhận thực trạng  kinh doanh dịch vụ cầm đồ ở TPSG như sau.

Theo quy định hiện hành, lãi suất cầm đồ động sản không quá 3%/tháng, trường hợp cho vay dưới 10 ngày, lãi suất không quá 0.3%/ngày. Với những trường hợp hàng hóa, tài sản đem cầm có giá trị từ trên 500,000 đồng, khi  đem bán để thu hồi vốn lãi thì  phải thực hiện bằng hình thức đấu giá công khai theo quy định của pháp luật. Thế nhưng các công ty cầm đồ đã không thực hiện đúng như trường hợp sau đây: Ngày 22/3/2006, ông N.H.V đến tiệm cầm đồ Lê Trực, thuộc Công ty Lê Trực, trên đường Võ Văn Tần, Quận 3 để cầm một xe gắm máy Trung Quốc. Theo phiếu cầm đồ kiêm khế ước do Công ty Lê Trực cấp cho ông V., số tiền cầm xe là 6 triệu đồng, lãi suất 4%/tháng, thời gian cầm đến 21/4; sau 15 ngày khi hết hạn cầm cố mà ông V. không đến trả vốn, lãi và chuộc lại tài sản thì công ty có quyền tiến hành bán  tài sản để thu hồi vốn lãi. Ông V. không được khiếu nại hoặc yêu cầu bất cứ điều kiện gì."

Theo đơn trình bày của ông V., vào ngày 8/5, đại diện Công ty Lê Trực có gọi điện thoại nhắc ông tới đóng lãi suất. Ông V. xin khất lại 2 ngày. Ngày 10/5, ông V. đến tiệm Lê Trực xin chuộc lại tài sản thì đại diện công ty này thông báo đã bán xe của ông V. với giá 6 triệu đồng. Ông V. đặt vấn đề: "Giữa tôi và tiệm Lê Trực chưa bao giờ thỏa thuận định giá chiếc xe, vậy căn cứ vào đâu mà họ bán 6 triệu đồng" Việc bán tài sản của tôi nhưng tôi chưa ký giấy sang tên liệu có hiệu lực và hợp pháp"".Trả lời những thắc mắc của ông V., ông Lê Trung Trực, đại diện Công ty Lê Trực cho rằng, vì khách hàng trễ hẹn quá 15 ngày nên theo khế ước cầm đồ, công ty có quyền đem bán. Ông Trực cũng cho xem giấy bán xe đề ngày 8/5, khách mua ở Cần Thơ, giá mua 6.5 triệu đồng. " Đối chiếu với những quy định về lãi suất và thời hạn, việc Công ty Lê Trực nhận cầm chiếc xe của ông V. với lãi suất 4% và tự định giá bán khi thanh lý là vi phạm luật. Chưa kể, phiếu cầm đồ kiêm khế ước của Lê Trực phát ra không có giá trị pháp lý khi không có người đại diện công ty ký tên, đóng dấu...

Bạn,

Cũng theo báo TN, không chỉ công ty nói trên, mà hầu hết các cơ sở kinh doanh dịch vụ cầm đồ đều vi phạm. Dạo một vòng các tiệm cầm đồ trên nhiều tuyến đường của TPSG, phóng viên  thấy hầu hết các tiệm cầm đồ đều tự định lãi suất cao hơn quy định hiện hành, hợp đồng cầm đồ có khi chỉ là một mảnh giấy bằng bàn tay "minh chứng" cho một tài sản trị giá hàng triệu đồng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đưa câu hỏi này cho bất kỳ ai, cũng thấy là có rất nhiều công trình cần xây dựng.
Điều đáng sợ là bạo lực ngày càng tăng trong các gia đình Việt Nam, vừa cả số lượng vừa cả mức độ.
Trong gia đình Việt Nam, có bao nhiêu bà mẹ bị bạo hành? Và có bao nhiêu người vợ bị bạo hành? Và có bao nhiêu người chị, người em gái... bị bạo hành?
Đó là trường hợp nhà nước Việt Nam. Dân nghèo, nước yếu, nhưng hễ xài là cứ “vô tư ngân sách,” nghĩa là, xài bất kể gì hết.
Xin nghiêng đầu cảm phục chị Cấn Thị Thêu, người phụ nữ dân oan Dương Nội đang ở trong trại giam, và không hề bị lay động trước bạo lực hay mua chuộc.
Đất nước mình cần phải nhìn lại, vì sao bạo lực đang ngày càng nhiều, từ trường tới nhà, từ sở làm tới đường phố...
Trong một bài viết mới đây, tựa đề “Việt Nam: Những con số biết nói” đăng trên blog “Góc Nhìn Alan” của kinh tế gia Alan Phan, ghi chú là “Theo Việt Nam Văn Hiến.”
Câu hỏi “Tạ ơn hay tạ lỗi” là một câu hỏi lý thú đối với dân tộc Hoa Kỳ... tuy rất nhiều phen rộng lượng với nhân loại toàn cầu, nhưng cũng từng có một thời một số người trong thế hệ tổ tiên đã gây đau khổ cho người bản xứ da đỏ.
Có nhiều lý do để bỏ học, có thể vì ra phố hôm đó vui hơn, có thể vì bài thi chưa chuẩn bị kịp, hay có thể vì hôm đó trời đẹp...
Sẽ bị đánh úp ngang hông? Đó là nỗi lo về tình hình mai phục ở đèo Hải Vân, nơi tư bản Hoa Lục muốn thuê để khai thác du lịch.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.