Hôm nay,  

Người Đổ Rác “dân Lập”

29/10/199900:00:00(Xem: 8104)
Bạn,
Theo ước tính của ngành Giao thông Công chánh CSVN, mỗi ngày toàn thành phố Sài Gòn có khoảng 3.000 tấn rác, trong đó có đến 2/3 do các người đổ rác thuê thu dọn. Địa bàn của họ là những khu vực không do các công ty vệ sinh đảm trách. Đây là thành phần không có cơ quan nào quản lý, họ tự kết hợp với nhau thành từng tổ từ 3 đến 5 người, ngành quản lý dịch vụ vệ sinh và giao thông đặt cho họ cái tên là “người đổ rác dân lập”. Nếu tính trung bình mỗi ngày mỗi người đổ rác dân lập thu gom khoảng 500 kg/ ngày thì toàn Sài Gòn có khoảng 4,00 sống với nghiệp rác. Đó là chưa kể những người sống nhờ rác tại các bô rác, bãi rác tập trung.
Rác của người này lại là cơm áo của người kia, đó là sự thật. Với những người đổ rác dân lập, nhất là những người trực tiếp đi thu gom rác, thì nguồn sống của họ chủ yếu dựa rác phế liệu. Gom rác, với họ không phải là nghề mà là nghiệp. Họ theo cái nghiệp đơn giản chỉ vì gia đình họ có hai, ba đời làm rác. Họ không chỉ khổ mà còn gặp nhiều chuyện tang thương từ cái nghiệp ấy như câu chuyện sau đây trích từ báo Sài Gòn.
Anh Nguyễn Phú Minh-”chủ” một đường dây rác dân lập cho biết: Để có 2,2 triệu thu nhập hàng tháng, bốn anh em chúng tôi phải quần quật suốt 8 tiếng đồng hồ mỗi ngày. 4 giờ sáng, bằng chiếc xe lam cũ kỹ, họ xuất phát từ Sở Thùng, phường 11, Bình Thạnh, chạy riết đến xã An Bình, Thuận An, Bình Dương. Công việc của họ là thu gọn xấp xỉ 2 tấn rác trong ngày. Không chỉ thu dọn, họ còn phải đổ tung rác ra để bới tìm phế liệu, phân loại và bỏ riêng vào những cái bao. Sau đó họ mới dùng chân nén chặt khối rác ấy lại, để chở được càng nhiều càng tốt. Anh Minh nói: Tính ra, tiền thu gom rác mỗi người chỉ được 500 ngàn/tháng, nhưng nhờ kiếm thêm 30.000 đến 40.000 đồng tiền bán ve chai nên cũng tạm đủ sống. Nhưng việc thu hoạch ve chai cũng không đơn giản, trong rác có nhiều thứ kinh khủng lắm. Nhưng dơ đến mấy cũng phải bươi móc mới có cái mà ăn.

Bệnh lao và viêm hô hấp là nguy cơ chờ đợi bất kỳ người làm rác nào. Nhưng đó là chuyện còn xa. Trước mắt một tai nạn khác luôn rình rập họ: bị úp xe, gãy chân hoặc chấn thương cột sống. Cách nay khoảng 20 ngày, tại một con hẻm tại phường 17 Gò Vấp, trong lúc cặm cụi kéo rác ra bô, anh Nguyễn Văn Hoàng đã sơ ý để vấp một cục đá, xe đổ ụp về phía trước. Cả chiếc xe ba bánh với 500 kg rác đè-đã lấp kính thân gầy yếu của anh. May mà vợ và con anh đang kéo rác gần đó trông thấy la lên. Bà con đến phụ lôi anh ra và đưa vào bệnh viện. Bị xe rác đè gãy chân hay chấn thương cột sống đã không còn là chuyện xa lạ với những người đổ rác, bởi đây là một tai nạn phổ biến. Có những người do bị xe rác đè, bị nhiễm trùng rồi bị chết sau đó vài ngày như cái chết của ông Nguyễn Văn Vân 45 tuổi ở khu Sở Thùng.

Bạn,
Người đổ rác dân lập, tuy đã khổ đến mức tận cùng nhưng vẫn còn bị bóc lột bởi những cai thầu rác. Đó là những người nhận thầu rác nhưng không trực tiếp đi làm, mà thuê người khác làm để kiếm lời. Việc xóa bỏ cai thầu rác là rất khó khăn, vì khu vực thầu rác- báo trong nước gọi là đường rác- là cả gia sản của cai thầu. Tùy theo số hộ gia đình đổ rác mà mỗi đường rác có giá khác nhau. Nếu một đường rác có khoảng 200 hộ, tổng số tiền thu mỗi tháng khoảng 2.5 triệu đồng thì khu vực đó sẽ có giá thầu từ 50 triệu đồng đến 75 triệu đồng, những người gom rác không thể nào có tiền để thầu một đường rác cho mình!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hạ nhục người khác là kiểu đã và đang áp dụng nhiều nơi tại Việt Nam. Tại sao? Có giải quyết được vấn đề hay không? Hay chỉ là kiểu của một thời xã hội chủ nghĩa,
Thê thảm là khi ngập nước. Mấy tuần qua, cả Sài Gòn, Hà Nội và một số thành phố lớn chịu đựng nước ngập. Hễ mưa là có chuyện với thủy thần.
Thiệt sự mình không hiểu hết về Đạo Mẫu, vì dân Sài Gòn rặt rất ít tiếp cận với tín ngưỡng này. Nhưng long mình vẫn tin rằng đây là một tín ngưỡng rất đậm chất hồn Việt.
Bản công hàm được phía Trung Quốc gọi là Bắc Việt công nhận rằng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Quốc. Điểm nguy hiểm là, năm 1974,
Ông là một kỹ sư, nhưng nổi tiếng nhờ các tác phẩm nghệ thuật. Ông viết truyện ngắn, soạn kịch, nghiên cứu Phật học, và bản thân ông đã thành lập một Hội Phật Giáo Việt Nam ở Minnesota.
Sẽ tụt hậu thêm nếu không đổi mới... Đó là lời của ông Vũ Ngọc Hoàng, Uỷ viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng Ban thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương trong chương trình Theo dòng thời sự trên đài VOV.
Trong khi đó, LS Nguyễn Văn Thân viết trên mạng Bauxite VN rằng không thể có chuyện đó. Vì thê chế độc đảng muốn tới nhà nước pháp quyền chỉ có cách nằm mơ. Mà có mơ, cũng hẳn là không thể thấy nổi.
Báo Pháp Luật kể rằng các quan đã họp ngày 9-9-2015, và đưa ra ý kiến rằng TP.SG đang thiếu tác phẩm điêu khắc công cộng lẫn không gian cho những tác phẩm điêu khắc đó.
Có phải điều kiện để Việt Nam gia nhập hiệp định TPP là phải có công đoàn độc lập? Nhà nước CSVN cho biết đang ráo riết muốn gia nhập TPP,
Trong tuần này, có một ngày đáng nhớ: ngày 9-9-2015 là tròn 143 năm ngày sinh của cụ Phan Châu Tring, còn gọi là Phan Chu Trinh. Những gì cụ Phan xướng xuất,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.