Hôm nay,  

Chợ Bán Chim

01/05/199900:00:00(Xem: 18335)
Bạn,
Những năm trước đây, tại Chợ Lớn và khu vực gần chợ Cũ Sài Gòn, đã hình thành một số tụ điểm buôn bán chim cảnh. Khách hàng là những người trung niên và cao niên thuộc thành phần có mức sống khá giả, còn người bán là những cao thủ rất rành về chim, họ về tận miền quê để săn tìm. Do điều kiện địa lý và môi trường, vị trí nhà cửa, số người chơi chim cảnh ở Sài Gòn không nhiều bằng một số thành phố ở phía Bắc, trong đó có Hà Nội. Theo báo trong nước, tại thành phố này, những người chơi chim xem ra khá đông, và từ nhu cầu đó đã hình thành các khu bán chim. Thật ra ở Hà Nội không có chợ chuyên bán chim, nhưng chợ lớn nào cũng có một góc chuyên treo bán. Muốn mua chim, chỉ cần đến chợ Mơ, chợ Bưởi, chợ hàng Da, chợ Đồng Xuân... lượn một vòng thể nào cũng gặp. Mỗi chợ này có tới vài trăm con chim được bày bán.
Điều cần ghi nhận ở đây là các chợ bán chim cảnh ở Hà Nội còn thua xa về số lượng chim bán thật so với một cái chợ ở tận vùng quê Thanh Hóa. Ở đây quả là trên trời dưới chim. Đó là vùng chợ Kho thuộc huyện Tĩnh Gia như nội dung bài viết sau đây trích từ báo trong nước:
Cái chợ này vốn chỉ là một điểm nhỏ bên đường quốc lộ số 1, với dăm bảy mái lán đơn sơ, bán những sản vật của một địa phương nghèo. Mươi mủng khoai, dăm thúng gạo, vài mẹt cá khô. Rồi kinh tế thị trường bung ra, tất cả đổ xô ra đường, giao thông Bắc - Nam thuận tiện, người qua lại suốt ngày đêm... Cái chợ vốn dành cho người làng nay nhộn nhịp bởi một “nhiệm vụ” mới: phục vụ người đi đường. Các lều lán mọc lên kéo dài hai bên trục đường. Ngoài cơm phở, kẹo bánh, nước chè như bao cái chợ ven đường khác, chợ Kho bán nhiều hải sản, đặc biệt là món cua bể. Rồi xuất hiện thêm những sạp chiếu cói với đủ các màu sắc sặc sỡ. Các sạp chiếu kéo dài bốn năm cây số, gây ấn tượng đây là một vùng cói lớn. Thôi thì có sản vật địa phương ra làm hàng cho khách muôn nơi là tốt, nhất là đối với vùng quê nghèo quanh năm rau lang cơm độn này.

Dăm ba năm nay lại xuất hiện một món hàng mới: Chim cảnh. Vùng quanh chợ Kho vốn là đồng bằng ven biển, nhưng chỉ ba bước là đến rừng, đến núi, nơi trú ngụ của nhiều loài chim chóc. Nhiều người dân ở đây đã có kinh nghiệm bắt chim từ lâu. Song đem cái kinh nghiệm ấy vào kinh tế thị trường để biến cái lũ chim trời kia thành một món hàng kinh doanh đắc lợi thì chẳng mấy ai ngờ tới. Sạp bán chim cảnh ở đây mỗi ngày một phát triển, nối dài mãi ra. Nó dài tới mức hôm rồi có người đi từ cầu Ghép vào đến cầu Hang (chợ Kho nằm ở khoảng giữa hai cây cầu này) đã tò mò đếm được gần một trăm sạp chim. Mà mỗi sạp có ít ỏi gì, khoảng từ dăm chục đến cả trăm cái lồng treo lủng lẳng. Mỗi lồng cũng vài ba con chim các loại. Sạp chim đã phát triển đến mức át cả sạp chiếu (còn cua bể thì đã biến mất từ lúc nào không ai hay). Chẳng biết có nơi nào lắm chim bị nhốt lồng như ở đây"
Bạn,
Chim chợ Kho theo các chuyến xe xuyên Việt đi khắp nơi, đã thành nguồn cung cấp chim cảnh cho các chợ lớn. Nhiều gia đình đã nhờ chim mà vượt qua được nghèo khó, thế nhưng đây không phải là cái nghề có thể trụ lâu dài. Bởi vì chim cảnh không phải là thứ nuôi được, trồng được. Nghề bán chim cảnh càng phát đạt thì cuộc săn bắt càng ráo riết, càng tinh vi... Cái nguy cơ hiển nhiên là bầy chim trong vùng sẽ cạn kiệt, và kéo theo đó là sự mất mát lớn của môi trường!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngươi ta ưa nói, hễ đại gia là đi kèm với hot girls, với chân dài, với giai nhân… Nhưng đó là chuyện ở đâu đâu thật xa. Thực tế ai cũng biết, hễ là đại gia là lấp ló trong bóng tối cũng là các cán bộ uy quyền.
Mà đó lai là dân ta hại dân mình: hàng triệu con heo đã và đang ăn chất cấm, và hàng chục triệu dân VN ăn thịt heo nuôi bằng chất cấm... không chạy đâu cho thoát được chất cấm.
Có rất nhiều câu hỏi cho năm 1975, khi Miền Nam thất thủ. Đó là câu hỏi về tháng 3 gãy súng, và tháng 4 đầu hàng... Lịch sử vẫn có những bước đi khó hiểu.
Bà Maria Mađalêna đi thăm mộ Thầy Giêsu lúc trời còn tối. Có lẽ cả đêm qua bà không chợp mắt được, chỉ mong cho mau sáng để lên đường.
Nhà sử gia Tạ Chí Đại Trường vừa ra đi. Ông là một trong những sử gia lớn nhất của dân tộc. Trung thực, can đảm,
Người chụp được các ảnh này là chị Lê My: Lê My là một người chơi nhiếp ảnh quê ở Phú Yên. Chị cũng tổ chức nhiều chuyến đưa bạn bè nhiếp ảnh gia về quê mình săn ảnh.
Nhà nước Trung Quốc đang đánh một trận hai mặt thủy hỏa giáp công: nơi Biển Đông, cho dậy sóng gió; và nơi Miền Tây Việt Nam, cho lừa nắng khô hạn thiêu cháy.
Chúng ta đọc tin hàng ngày, và thấy nhiều tin về tự sát, tự tử, tự treo cổ, tự nhảy cầu, giết người tình rồi tự sát...
Có phải chính phủ muốn nới quyền cho báo chí? Hay chỉ muốn kềm kẹp thêm? Báo Tuổi Trẻ có bản tin tựa đề như dường nói hết “Luật này thực ra là dùng để quản lý báo chí”...
Tất cả những người mê cờ bạc đều nên biết về cạm bẫy, cơ nguy... đang giăng ở khắp các sòng bài, nơi của bạo lực, lừa gạt, kể cả hiếp dâm và sát nhân.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.