Hôm nay,  

Chết Vì Che Bão Cho Con

09/12/200600:00:00(Xem: 3640)

Chết Vì Che Bão Cho Con

Bạn,

Theo tin tổng hợp từ báo quốc nội, tính đến sáng ngày thứ Sáu 8/12/2006, tại tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, hiện số người chết do bão số 9 gây ra đã lên đến 52 người, 7 người mất tích, 150 người bị thương đang được cấp cứu tại bệnh viện. Trong tổng số hàng chục người chết và mất tích trong bão ở Vũng Tàu, có những cái chết, sự hy sinh vô cùng cao cả và cảm động của người mẹ dành cho các con của mình. Họ đã dùng cả mạng sống của mình để chống bão, che chở cho những đứa con. Báo Tiền Phong, Thông tấn xã nhà nước TTXVN ghi lại  sự hy sinh cao cả của một số bà mẹ qua bản tin như sau.

Tại phường Rạch Dừa, có chị Đỗ Thị Hằng, 24 tuổi chết khi ôm 2 đứa con nhỏ 2 và 5 tuổi. Khi bão tạnh, người ta đã phải gỡ tay chị đưa 2 cháu đến bệnh viện. Hai cháu đã được cứu chữa, nhưng chị mãi mãi ra đi... Người dân trong khu xóm kể lại, chị ở một tỉnh miền Tây Nam phần đến đây sinh sống. Chồng đi làm xa, ba mẹ con sống trong một ngôi nhà tạm. Khi bão ập đến, chị ôm hai con chạy sang nhà hàng xóm. Bão đã đẩy chị ngã mấy lần nhưng khi đến được nhà hàng xóm thì bất ngờ tường đổ và chị đã chìa lưng đỡ tường, che chắn cho 2 con...

Tại phường 12, có chị Đoàn Thị Loan quê ở Nam Định, vào Vũng Tàu kiếm sống. Chị thuê nhà số 98A Phước Thắng, khu phố 5. Khi bão ập đến, vì lo lắng cho các con, chị đã rời nơi làm việc chạy vội về nhà và đã bị mảnh tôn của nhà ai đó bị bão thổi bung ra đang bay liệng cắt đứt cổ, bỏ lại 3 con nhỏ, đứa lớn nhất 13 tuổi, đứa nhỏ mới 2 tuổi....

Tại thị trấn Long Hải, cũng có một người mẹ chết để lại sự nhớ thương kính trọng của các con. Đó là chị Bùi Thị Cúc ở khu Làng Cá. Cháu Ngô Thị Sáng, con gái lớn của chị 17 tuổi kể lại: Khi bão ập đến mái nhà bị gió thổi bay, mẹ em đã lùa 3 chị em xuống gầm giường và lấy mùng, mền, chăn, gối trùm lên lưng các con, che chắn cẩn thận cho các con và đẩy các con vào sát tường cho an toàn. Còn chị cùng chồng nằm ngoài bảo vệ, chịu mưa, chắn gió cho các con. Khi tường nhà đổ, chị và chồng đã chết để lại 3 con còn đang tuổi ăn học.

Bạn,

Trong cơn bão số 9 vừa qua, những người mẹ nghèo khổ  đã dùng tấm lưng còm và tấm lòng thương con bao la che chắn, bảo vệ các con đó đã ra đi. Ghi lại câu chuyện về những bà mẹ  này, báo Tiền Phong viết tiếp: "Vấn đề đặt ra cho những người ở lại là phải tiếp tục thay mẹ các em chăm sóc thế nào để khỏi phụ lòng các mẹ và để các em khỏi mũi lòng khi mẹ chết, nhà sập, không còn gì."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lúc nào cũng thế, nghe tới chữ “công an” là người dân giựt mình. Có vẻ như công an là điềm bất tường. Nghĩa là, dân với nhau thì được, hễ dính tới công an là từ bại tới xụi.
Cụ Tú Xương, tức nhà thơ Trần Tế Xương, thời xa xưa có bài 8 câu 7 chữ về chuyện thi rớt, nhưng thời đó là chuyện phép tắc còn nghiêm ngặt. Nhưng thi rớt, cũng là buồn vậy.
Có khi cần dứt bỏ truyền thông bia với rượu, vì những gì hại sức khỏe đều phải giảm thiểu, bởi vì niềm vui bia rượu có khi chỉ vài giờ, nhưng di hại cả một đời, có khi mất mạng.
Trông đẹp, nhưng coi chừng. Không phải chuyện bông hồng có gai. Cũng không phải chuyện nhan sắc giấu dao sau nụ cười. Nơi đây, là chuyện bánh trung thu.
Báo Đất Việt kể rằng người dân xã Xuân Hội, Nghi Xuân, Hà Tĩnh đang khốn đốn vì bị Vietcombank từ chối cho vay vốn đóng tàu lớn sau thảm họa môi trường Formosa.
Bản tin VOV nói, nhà thầu Trung Quốc đã nhận trách nhiệm vụ "hố tử thần" trên đường Trường Sa và hứa sẽ tiến hành sửa chữa trong thời gian tới.
Bạn hãy hình dung rằng, bạn đang đi bộ, thế là có những người chạy theo, nhét tiền vào cặp của bạn… Hiển nhiên đó là thiên đường xã hội chủ nghĩa vậy.
Câu chuyện thấy rõ như ban ngày: tất cả các vụ tiền giả bắt được, đều xuất xứ từ bên Trung Quốc in ra, và lưu hành sang VN.
Thất nghiệp là chuyện nhức nhối... Học xong cử nhân rồi để thất nghiệp là định phận của hàng trăm ngàn sinh viên tốt nghiệp trong khi không ké được ô dù hậu duệ, thế thần, đảng đoàn...
Từ biệt tháng 8, có gì suy nghĩ chăng? Nếu không nghĩ chuyện tương lai, chuyện hiện nay, hẳn là chuyện quá khứ có gì bận lòng hay hoan hỷ?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.