Hôm nay,  

Quán Đặc Sản

07/03/200000:00:00(Xem: 7649)
Bạn,
Theo ghi nhận của các báo Sài Gòn, trong thời gian gần đây, rất nhiều nhà hàng ăn uống thuộc hệ thống các công ty dịch vụ du lịch quốc doanh đã chuyển hướng sang kinh doanh các món ăn đặc sản để đổi mới thực đơn nhằm thu hút khách hàng. Đã có những sự cạnh tranh quyết liệt giữa các nhà quốc doanh này về giá cả, cũng như về phẩm lượng. Thế nhưng, nói theo ngôn ngữ trong nước, thì đối tượng thực khách của các nhà hàng này chắc chắn không thuộc thành phần lao động, phải tất bật mưu sinh, trả nợ áo cơm hàng ngày. Với đại đa số cư dân có mức thu nhập trung bình trở xuống, thì chỉ có thể đến các quán đặc sản bình dân mà giá cả chỉ bằng từ 1/5 đến 1/3 của các nhà hàng nói trên.

Với thực khách thích các món ăn miền Trung, các quán bún bò Huế đã có mặt trong từng cây số vuông của Sài Gòn. Tại một số khu vực ở Tân Bình, Phú Nhuận, quận 1, quận 3 riêng món ăn xứ Quảng cũng đã được nhiều quán kinh doanh. Một số quán mà từ chủ quán đến người giúp việc đều là dân xứ Quảng như một quán ở quận 1 đã được phóng viên báo Phụ Nữ nhắc đến trong một đoạn phóng sự sau đây về các quán ăn miền Trung tại Sài Gòn.

Tại quận 1, trên đường Thạch Thị Thanh, có quán chợ Đo Đo. Khi được hỏi vì sao không gọi là quán ăn mà là quán chợ, chị chủ quán giải thích: Đo Đo là tên một chợ ở xã Bình Quế, huyện Thăng Bình, Quảng Nam, nơi ông xã tôi sinh ra và lớn lên. Còn sở dĩ gọi là quán chợ vì ngoài việc phục vụ các món ăn đặc sản của Quảng Nam như mì Quảng, cao lâu, bún bò, hến xúc bánh tráng, mít trộn, nhộng, thịt luộc...quán còn một quầy hàng cung cấp các loại thực phẩm cho khách mua về như nước mắm Nam Ô, mắm chuồn thính, bánh tổ, bánh on, tương ớt, tôm chua, mắm ruốc, chả bò, tré, chuối chần...là những thứ mà ở Quảng Nam hoặc miền Trung mới có. Trong dịp Tết vừa qua, quán vẫn không đóng cửa nghỉ Tết, chị chủ quán cho biết: Phần lớn nhân viên phục vụ của quán hơn 20 người đều là dân Quảng Nam. Các em, các cháu mới vô thành phố, chưa muốn về quê, nên cuối cùng quyết định bán luôn, không nghỉ Tết.

Sau khi đăng rao vặt cần một số sinh viên người Quảng Nam phục vụ quán ăn, đã có vài chục sinh viên tìm đến, nhưng cuối cùng quán chỉ đủ sức nhận được 5 sinh viên làm việc ngoài giờ. Chúng tôi hỏi: vì sao phải là người Quảng Nam. Chị giải thích: Ngoài khách bình thường, một số khách đặc biệt là người Quảng Nam tìm đến. Họ xa quê lâu năm, nên rất muốn được nghe giọng nói ở quê nhà. Khi được biết những em phục vụ là sinh viên làm thêm để có tiền ăn học, họ quý lắm. Nhiều thân hữu đã đến lúc đầu là ủng hộ nhưng sau đó thấy ngon miệng nên đã ghé lại thường xuyên. Một số nghệ sĩ đã chọn quán Đo Đo làm quán ruột, nhiều người đóng đô ở đây vào những buổi chiều. Họ quây quần bên bàn bi da với những trận cá độ, mà người thua phải chung bằng những tô cao lầu, mì Quảng, bún bò nghi ngút khói.

Bạn,
Các quán ăn đặc sản kinh doanh theo mô hình nhỏ như trên không có sự cạnh tranh giành giựt thực khách, không tung các chiêu khuyến mãi như các nhà hàng lớn, mỗi quán đều có một số thực khách đồng hương thường xuyên, những người vẫn còn nặng lòng với những gì thuộc về cố thổ, những món ăn đậm đà hương vị làng quê của ngày tháng cũ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tuần vừa qua, có một ngày rất đặc biệt: Ngày Thơ Thế giới. Tên tiếng Anh là World Poetry Day.
Có phải Việt Nam sẽ qua mặt Singapore để trở thành thung lũng Silicon trong vùng Đông Nam Á? Hay chỉ là nằm mơ? Hay chỉ là được thổi ống đu đủ?
Vậy là sóng gió Biển Đông... Trung Quốc hung hăng... Việt Nam lạnh cẳng... Bản tin VOA kể: Hải quân Trung Quốc sắp tiến hành tập trận trên Biển Đông. Reuters dẫn nguồn từ tờ báo chính thức của quân đội TQ hôm 23/3 cho biết hoạt động này diễn ra trong khuôn khổ các cuộc diễn tập thường niên.
Vậy là cấm đánh cá Biển Đông... Trung Quốc ngang ngược như thế. Và thế là Việt Nam phản đối... Nhưng ảnh hưởng là: tàu lạ quấy nhiễu, tấn công tàu cá Việt Nam.
Vậy là bàn tay sắt của công an Trung Quốc vươn sang tận Châu Âu để đàn áp dân tộc Duy Ngô Nhĩ... Cũng là một cảnh báo, nếu Việt Nam rơi vào tay TQ, sẽ y hệt như thế...
Nổ lớn, nhưng may mắn là nổ ban đêm, nhằm lúc vắng người… Đây cũng là lúc nhắc nhở về an toàn trong khu phố…
Việt Nam dưới mắt Trung Quốc chỉ là một quốc gia láng giềng, yếu kém, nhỏ nhoi, bướng bĩnh, “chẳng đáng xem,” nhưng cũng là “bất khuất, đồng chủng, đồng văn” với TQ... Đó là cái nhìn từ các chiến lược gia TQ. Đúng hay sai?
Chúng ta đang tới gần Hạnh phúc... Đúng ra, là tới gần Ngày Quốc tế Hạnh phúc... Chính thức, theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia, Ngày Quốc tế Hạnh phúc hàng năm là Ngày 20 tháng Ba.
Hai miền Đại Hàn có vẻ như sẽ thoát một trận đổ máu kinh hoàng... Đó là hy vọng, trong khi một hội nghị thượng đỉnh Liên Triều sắp tổ chức. Thà là nói chuyện, chuyện gì cũng được. Thà là giới lãnh đaọ Bắc Hàn, Nam Haà gặp nhau để nói chuyện cà phê, chuyện trà, chuyện kim chi... còn hơn là kéo quân sang giết nhau như kiểu VN.
Trong khi chính phủ Hoa Kỳ vinh danh chị Đỗ Thị Minh Hạnh, chính phủ Trung Quốc bắt tín đồ Pháp Luân Công của Việt Nam... Thế giới quả nhiên là đầy gian nan.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.