Hôm nay,  

Xích Lô Huế

17/05/200600:00:00(Xem: 3041)

Theo báo quốc nội, thành phố Huế hiện có tới 5 ngàn người người hành nghề xích lô. Bên bờ sông Hương, cuộc sống cần lao của những người đạp xích lô vẫn hàng ngày tiếp diễn từ bao nhiêu năm nay. Trong con mắt du khách tới đây, xích lô là một phần của văn hoá cố đô, nơi vốn dĩ rất u hoài. Một phóng viên báo Dân Trí đã ghi nhận về xích lô Huế qua đoạn ký sự  như sau.<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Anh Nguyễn Văn Tí làm nghề đạp xích lô ở Huế đã ngót nghét 20 năm nay, cuộc đời anh đã trải qua tất cả những thăng trầm cùng thành phố hiền hoà này. Chở phóng viên một cuốc đi phố cổ, anh Tí vừa đạp xe vừa nhỏ nhẹ bắt chuyện. Anh Tí là một người hoạt động trong nghiệp đoàn do Sở du lịch quản lý. Như anh nói, thì nghiệp đoàn có 237 người. Anh bảo, để đủ tiêu chuẩn vào nghiệp đoàn thì người chạy xích lô phải đảm bảo  các yếu tố: Không chèo kéo khách, không lấy tiền quá giá, thái độ phục vụ phải chu đáo...

 

Không ở đâu, khi ngồi trên xích lô, phóng viên có thể cảm nhận được nhiều điều như ở Huế. Xích lô đi chầm chậm, và tiếng của anh Tí sau lưng cũng vậy, chậm rãi và truyền cảm. Anh bảo, đạp xích lô phải có sức khoẻ , nhưng chỉ ngần ấy thôi chưa đủ. Người đạp xích lô phải mềm mỏng và chiều chuộng khách, phải giải thích và trả lời bất cứ câu hỏi nào của du khách, dù là vu vơ nhất. Khi khách hỏi chỗ mua đặc sản, chỗ may áo dài, chỗ ăn bánh Huế... là xích lô lập tức phải đáp ứng ngay.Anh Tí nói tiếng Anh rất tốt. Anh đã qua một lớp đào tạo ngắn hạn, nhưng nghe nói được tốt như thế là vì anh hay tiếp xúc với khách nước ngoài. "Mình chỉ nên mời 2 câu, đến câu thứ 3 nếu du khách không thích là họ bắt đầu tỏ thái độ khó chịu. Họ đã thích đi bộ thì không nên làm phiền", anh Tí nói.

 

Trời đổ mưa. Mưa to, phóng viên và anh Tí tạt vào một quán càfê nhỏ trên đường Bạch ĐằngNhững chiếc xích lô khác vẫn lầm lũi trong mưa, chở hàng vào chợ Đông Ba.Nhiều lúc, chẳng hạn như lúc này, thời gian như chùng lại. Bao nhiêu xô bồ của cuộc sống chợt vụt tan.Đêm, chỉ 10 giờ là Huế trở nên vắng vẻ, các cửa hàng cửa hiệu đóng cửa hết. Duy chỉ có những tay xích lô vẫn cần mẫn đạp chầm chậm qua các con phố tìm khách.

 

Phóng viên báo Dân Trí kể tiếp: "Buổi tối hôm sau, không gặp được anh Tí,  phóng viên ngồi lên một chiếc xích lô khác. Lần này là một thanh niên trẻ. Xe qua cầu Trường Tiền, vòng qua chợ Đông Ba rồi lòng vòng trong khu phố cổ. Đến khi tính tiền, anh thanh niên nói: "Anh cho bao nhiêu thì cho!" Thú thật, những lúc như thế phóng viên bỗng trở nên bối rối trước sự hiền lành nhưng không kém phần khôn khéo của người dân bản xứ. Chẳng mấy ai trong số những người đạp xích lô ở đây được học hành tới chốn, nhưng cách ứng xử và vốn kiến thức xã hội, lịch sử phong phú của họ chính là điểm thu hút du khách."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có những trường hợp không dẫn tới chết người, nhưng diễn biến phức tạp có thể gây thương tật vĩnh viễn, dù thân xác hay tinh thần, và khi nạn nhân phản ứng, hung thủ có thể ra tay thảm sát.
Quan này lại làm chức lớn trong ngành kiểm dịch thực phẩm. Báo Lao Động có bản tin “Phát ngôn gây sốc của Trưởng trạm thú y: 'Ăn thịt heo chết có sao'...”
Hay nên chia cán bộ làm ba cấp: lãnh đạo cao cấp đi maý bay công, lãnh đaọ trung cấp đi xe hơi công, lãnh đạo phường xã đi xe gắn máy công?
Tình hình nợ công của VN ra sao? Có phải chính phủ muốn để nợ lại cho thế hệ con cháu trả sau chăng?
Bạn hãy hình dung rằng bạn có một tỷ đồng làm rơi xuống sông, xuống biển... Xót tiền chớ, tha hồ la trời. Hãy hình dung bạn làm mất 10 tỷ đồng vào sòng bài, khi đi chơi sang thăm Campuchia. Tiếc chớ...
Theo bản tin này, một phóng viên ở thành phố Thanh Đảo, tỉnh Sơn Đông đã uống trà sữa trân châu tại một cửa hàng địa phương.
Facebook có tên gọi “Thông tin Chính phủ” là thử nghiệm chính thức nhằm đưa thông tin hoạt động của Chính phủ (CP) rộng rãi hơn trên Internet.
Có phải nhiều căn nhà ven biển Đà Nẵng có cơ nguy trở thành pháo đài tiếp tay cho quân địch từ biển tấn công vào, khi chiến tranh bùng nổ?
Có ai để gần 314 triệu USD nằm hoang phế một góc không? Vậy mà có đó. Việt Nam chơi sang, phóng tay ném ra 7.000 tỷ đồng để xây nhà máy, và rồi cho nằm đắp chiếu.
Trên nguyên tắc, ngày này là một ngày lễ kỷ niệm nhằm tôn vinh phụ nữ, được tổ chức vào ngày 20 tháng 10 hàng năm ở Việt Nam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.