Hôm nay,  

Lớp Học Trên Xe Lăn

17/12/200300:00:00(Xem: 5792)
Bạn,
Tại một góc phổ nhỏ ở thị xã Hội An, có một lớp học không có bục giảng, cô và trò đều ngồi trên những chiếc xe lăn, nhưng người dạy, người học ai cũng miệt mài với từng câu, từng chữ... Và lớp học ấy đã tồn tại với lòng khát khao học tập của những người học trò bất hạnh. Báo Tuổi Trẻ kể về lớp học đặc biệt này qua đoạn ký sự như sau.
Cô giáo của lớp, chị Phạm Thị Nhất (sinh năm 1969), trông rất trẻ, như chỉ mới ngoài 20. Gắn lên bức tường phủ rêu xanh là tấm bảng nhỏ dày đặc những con chữ tiếng Anh và ngồi quanh cô giáo là chín học trò, mà người trẻ nhất cũng đã trên 30 tuổi. Chị Nhất có một tuổi thơ buồn bởi di chứng của cơn sốt bại liệt từ lúc lên một tuổi. Khi lớn lên, biết không thể tiếp tục vào được đại học như bạn bè cùng lứa, chị chọn học nghề may, rồi chuyển sang bán hàng vải phụ giúp người em. Đêm đêm chị âm thầm đến trung tâm học tiếng Anh. Ròng rã suốt 5 năm trời, với vốn tiếng Anh kha khá đủ để giao dịch với khách Tây đến mua hàng. Hằng ngày ngồi sau quầy vải, thấy bạn bè cùng cảnh ngộ ngồi trên chiếc xe lăn đi bán hàng rong ế ẩm, có khi lại còn bị xua đuổi..., chị cứ miên man nghĩ về mình, về họ...
Vào cuối năm 1997 chị quyết định thành lập nhóm khuyết tật. 30 thành viên từ khắp nơi trong tỉnh, người xa nhất ở tận Phước Sơn, Hiệp Đức... đã đến với chị. Cuộc mưu sinh cơm áo đưa họ trôi dạt về Hội An, mỗi người một số phận, một nỗi đau riêng. Sau nhiều buổi sinh hoạt, chị Nhất đem ý tưởng của mình tâm sự với anh em trong nhóm: tại sao lại không cùng nhau học tiếng Anh"... Thế là lớp học của cô giáo Nhất ra đời. Họ chọn góc phố rêu xanh bên bờ sông dưới gốc bằng lăng, bên cạnh một khách sạn để làm lớp học.

Mỗi sáng, lớp học bắt đầu từ 7h và kết thúc sau 9h. Bàn ghế của lớp là những chiếc bàn nhựa mượn của bà bán chè bên góc phố ban đêm. Ai không ngồi như bình thường thì xe lăn được đẩy lên vỉa hè. Người còn khả năng di chuyển được thì giúp người yếu hơn. Cứ thế, họ dìu nhau vào lớp. Sau buổi học, họ lại tiếp tục lên đường mưu sinh bằng đủ thứ nghề, có người đi bán vé số, hàng lưu niệm cho khách du lịch, có người nhận may, thêu cho các tiệm may trong thị xã. Cả lớp còn nhớ ngày mà chị Võ Thị Tuyết (42 tuổi), người lớn tuổi nhất, đến với lớp học. Chị đến, ngồi yên lắng nghe chăm chú. Nhiều lần như thế, ai cũng nghĩ chị đi bán dạo mỏi chân ngồi nghỉ. Rồi một ngày, chị rụt rè nói: Đi bán hàng dạo ở đây mà không nói được tiếng Anh thì có khi cả tuần không bán được đồng nào. Thấy lớp học tui muốn xin vô học nhưng sợ không có tiền đóng học phí.... Ai cũng ngạc nhiên về những từ đóng học phí của chị. Cố bươn chải để học thêm vài chữ tiếng Anh làm vốn kiếm sống, nhưng số phận dường như vẫn không chịu buông tha người phụ nữ độc thân bất hạnh này. Thỉnh thoảng trên đường đi bán dạo, chị lại lên cơn động kinh, bất tỉnh ngay trên hè phố. Mới đây chị lại bị tịch thu mẹt hàng, phương tiện kiếm sống duy nhất của chị, do Hội An vốn khắt khe đối với đội quân bán hàng rong trên phố.
Bạn,
Báo TT viết tiếp: cô giáo Nhất kể hiện cô đang nghĩ cách biên soạn giáo trình dạy xóa mù chữ cho các thành viên trong nhóm tật nguyền, bởi trong nhóm có trên 30 người thì đã có 10 người chưa được một lần cắp sách đến lớp. Và đêm đêm cô lại chong đèn soạn từng trang giáo án xóa mù chữ cho anh em đồng cảnh ngộ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chưa có thời nào kinh hoàng như thời này: ăn cấp tới nổi tiếng quốc tế.
Hà Nội đang bán tháo những gì? Thông tấn Infonet cho biết rằng tại Hà Nội đang có đợt chung cư “tụt” giá hàng chục triệu mỗi m2 để "bán tháo"...
Đó là trường hợp được suy đoán là, Hoa Kỳ ép giá dầu cho thấp xuống, nhằm làm hại nền kinh tế nước Nga. Đúng là hại Nga được, nhưng cũng văng miễng tới Việt Nam.
Câu hỏi “Đào tạo được tiến sĩ sao không làm được ốc vít?” được báo Tuổi Trẻ nêu lên làm tựa đề một bản tin.
Ít nhất, Việt Nam cũng có một số tự hào về kỷ lục... về nhiều cái nhất.
Dĩ nhiên là cần chớ... Tại sao ngăn cấm mãi, tại sao cứ bắt nghi phạm mở miệng bằng mọi cách, kể cả các kiểu công an tra tấn, đấm đá...
Hình ảnh trở về trường xưa thường vẫn rất là thơ mộng. Các bạn ráng nhớ xem, nơi đó, có nắng, có gió, có thầy xưa bạn cũ, có hàng phượng hoa tím và dãy cây bàng lá xanh.
Tuyên bố như các quan chức Việt Nam hẳn là dễ... vì không ai trong họ tự đặt vấn đề rằng họ đã làm gì, làm tới đâu, và đối chiếu lời nói với việc làm ra sao.
Những gì làm chính phủ Hà Nội mắc cỡ, thái độ dễ dàng nhất là đổ tội cho chính phủ Sài Gòn.
Lòng yêu nước là chuyện tự nhiên, cũng hệt như đứa trẻ đã yêu mẹ, yêu cha, yêu thầy, yêu bạn...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.