Hôm nay,  

Đỏ Đen Cá Độ Đá Gà

23/10/200300:00:00(Xem: 8282)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, các lò chọi gà đang bung ra với quy mô lớn. Những tay chơi tự biện minh thú đam mê cờ bạc của mình bằng triết lý "chơi gà chọi là cái nợ đời". Không ít người đã khuynh gia bại sản, tan vỡ gia đình vì nghề "bạc gà" này. Trò chơi cờ bạc này tại 1 phường ở Bắc Ninh ghi như sau.
Phường gà Ninh Xá là một mảnh vườn rộng chừng 200 m2 nằm ẩn sâu trong ngõ chợ Đọ, phường Ninh Xá, thị xã Bắc Ninh. Bãi để xe chật kín với đủ các biển số xe từ Hải Dương, Hà Nội, Quảng Ninh... cho đến Thái Bình. Nơi lòng sới (sân đá gà), dân đá gà vây kín, tất cả dán mắt vào cặp gà đang đá nhau chí tử. Con tía lửa (màu đỏ) đến từ Hà Nội có vẻ thắng thế hơn, con ô (màu đen) bản địa vẫn điềm tĩnh thủ thế. Cứ mỗi đòn buông ra là cả sới gà như nổ tung bởi những tiếng bình phẩm xuýt xoa... và những lời khích bác nhau. Phần đông là dân cá độ chuyên nghiệp, số còn lại dính đến cá độ theo lối tài tử. Trận này, đôi gà đá bằng phân nhau, tức năm ăn, năm thua. Tuấn cụt, vốn đã nhẵn mặt ở phường gà này, đặt cược cho con ô. Cả sới bỗng nhao lên vì con gà ô bắt đầu phản đòn. Sau cú đá hiểm hóc của con gà ô, Tuấn cụt dâng luôn tỷ lệ cá cược từ năm ăn, năm thua lên năm ăn một. Lại một đòn nữa của con ô. Cả sới gà náo động. Lượng tiền cốp tăng chóng mặt, tỷ lệ cá cược thay đổi liên tục. Chỉ trong ít phút, lượng tiền cược trên sàn đã lên tới vài chục triệu đồng. Những con bạc vây quanh vẻ mặt đầy tâm trạng, kẻ rạng rỡ, kẻ trầm ngâm lo âu. Đã hết hồ thứ sáu (mỗi trận được tính làm 10 hồ - hiệp đấu, mỗi hồ 15 phút), cặp gà vẫn chưa phân thắng bại. Sới tạm nghỉ cho hai đấu thủ hồi sức, dân đá gà tản ra ngồi uống nước. Tuấn cụt tỏ ra rất vui vì đã dốc gần 5 triệu cho trận đá này.

Dân chơi gà rất đa dạng, giàu có, nghèo có, chuyên nghiệp có, tài tử cũng có, song hầu hết chung nhau ở chỗ mê gà và có máu đỏ đen. Tuấn "cụt" là người khá nổi trong làng gà chọi. Anh ta biết chơi gà từ ngày còn thò lò mũi xanh, đến nay đã 41 tuổi. Gần 30 năm lăn lộn trong nghề khiến hắn trở thành một tay "bạc gà" lão luyện của vùng Bắc Bộ. Chưa trận nào hắn chơi dưới 2 triệu, trận nào kết chơi hơn chục triệu là chuyện thường. Hắn lập gia đình, nhưng vì quá đam mê các canh bạc đỏ đen nên cái gia đình ấy đã tan vỡ. Thế nhưng mức độ chơi bạc gà của Tuấn cụt chưa ăn thua gì so với Hậu trọc. Dân đá gà miền Bắc chỉ biết hắn có hộ khẩu thường trú tại Hà Nội chứ không ai biết chính xác hắn làm nghề gì. Hắn thường hay bê gà đi khắp các sới bằng chiếc xe hơi hiệu Camry trị giá vài chục ngàn Mỹ kim của mình. Hắn từng chơi những trận cá cược gà hơn 50 triệu đồng...
Bạn,
Báo TT viết tiếp: nói đến kẻ bạc gà không thể quên những tay chủ sới. Phần nhiều họ đều có máu mặt ở địa phương. Họ mở sới không phải chỉ là tạo sân chơi lành mạnh cho dân mê gà mà cốt để kinh doanh, thu tiền sới sau mỗi trận đấu, trong đó bao gồm cả phí an ninh, phí liên lạc. Đó là chưa kể hàng trăm thứ dịch vụ kèm theo như ăn uống, giữ xe... với mức giá cắt cổ. Nếu ngày nào đông khách mỗi phường gà thu nhập không dưới tiền triệu. Cách tổ chức đá gà ở những phường gà này mang đậm tính chuyên nghiệp. Mỗi sới đều có lịch đá cụ thể. Có sới đá liền cả tuần như ở Vạn Phúc, Hà Đông, có sới đá hai ngày một tuần như ở đền Đô, Từ Sơn, Bắc Ninh (thứ ba, thứ năm), hay sới Yên Sở, Tây Hồ, Hà Nội (thứ bảy, chủ nhật).

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn đã từng sống ở Sài Gòn thì biết rồi. Nét đẹp Sài Gòn là cái gì trừu tượng, thường chỉ cảm mà có khi nói không ra được, thường hít thở nét đẹp này như không khí vào phổi nhưng để giải thích lại không tìm được lời. Tuy nhiên, nét đẹp của vùng Chợ Lớn lại là cái gì đơn giản hơn, thấy được, nghe được, sờ được, nếu được.
Có những câu chuyện nghe như trên Sao Hỏa. Nghĩa là rất khó tin, vậy mà vẫn xảy ra. Và khi đã xảy ra, là phải đặt vấn đề. Và khi xảy ra hoài, là tất có chuyện không ổn.
Khi bạn có thì giờ, những nơi nào bạn sẽ tới thăm?
Nhậu là truyền thống của đàn ông Miền Tây. Khi mùa cá, tôm đầy đồng, khi mùa gặt đã kết thúc... khó ai cầm lòng đặng khi bạn hữu được cơ hội tụ tập để cùng nâng ly.
Dân Sài Gòn hồi xưa ưa mắng nhau là đồ dịch vật... hàm ý rằng người bị mắng là dân tệ hại lắm, thế nào tới lúc trời đất tru diệt bằng cách đưa ra một trận dịch để vật ngã đương sự. Tất nhiên chỉ là một cách nói thôi.
Phá đi thì dễ, nhưng xây dựng thì khó. Ai cũng biết như thế.
Chuyện nhờ người phiên dịch là thường, rất là bình thường. Vì dở ngoại ngữ là bình thường. Vấn đề là, dở thì cần khiêm tốn học, để vượt qua rào cản ngoại ngữ. Nhưng không nên để gây các tai hại lẽ ra không nên có.
Sài Gòn tuy không là thủ đô, nhưng thực tế vẫn là thành phố lớn nhất VN, là thủ đô kinh tế của VN, và riêng về ẩm thực có lẽ không nơi nào có nhiều bếp trưởng tuyệt vời như Sài Gòn.
Những người bị kỳ thị nhất tại VN hiện nay chính là người đồng tính luyến ái, dù đồng tính nam hay nữ. Bất kể rằng xã hôi đã cởi mở hơn so với thời ông bà mình, người đồng tính bây giờ vẫn bị kỳ thị từ làng xóm, cho tới nơi sở làm.
Có những chuyện không hình dung nổi... và các tai hại này luôn luôn xảy ra cho dân nghèo. Có lẽ, hiếm khi nghe chuyện nhà giàu gặp nạn. Thí dụ, như bị bác sĩ cắt nhầm 2 quả thận.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.