Hôm nay,  

Học ‘ôm’, Đi Bụi

09/08/200400:00:00(Xem: 7397)
Bạn,
Theo báo Thanh Niên, từ đầu mùa ôn thi đại học đến nay, dân Huế bỗng "choáng" khi các công viên thơ mộng có hiện tượng lạ chưa từng thấy: "học ôm". Nghĩa là chỉ hai người dẫn nhau ra công viên, mang sách vở, túi xách, ni-lon để trải ngồi (hoặc nằm) rất tự nhiên... Mặc cho nắng nóng, các đôi học trò vẫn ngồi sát vào nhau. Có nàng ngồi phía trước tay cầm sách (hoặc vở), chàng ngồi phía sau tay ôm choàng qua hông nàng. Hai người, nhưng chỉ cần dùng chung một cuốn vở là đủ! Cứ thế họ lắc lư "sôi kinh nấu sử" từ sáng sớm cho tới thâu đêm. Báo TN viết như sau.
Một bữa, phóng viên đang ngồi uống trà ở ga Huế, thì một cậu bé non choẹt đến vỗ vai: "Mấy ông anh cho thằng em điếu thuốc". Nhìn nét mặt của cậu, chỉ 12 tuổi là cùng. Châm thuốc, cậu hút một cách rất sành điệu với những cái hít thật dài và sâu rồi nhả khói đê mê. Thấy lạ, phóng viên rủ cậu ngồi xuống bàn cùng uống trà và cậu đã huênh hoang kể cho tôi nghe một "loạt thành tích" từ hút hít, gái góc đến nhảy nhót... khiến phóng viên giật mình. Nhà cậu bé ở tuyến biển. Gia đình khá giả nhờ người thân ở nước ngoài gửi tiền về. Cậu ta đi bụi đã hơn nửa tháng. Ga Huế và tiền sảnh nhà văn hóa trung tâm là 2 điểm để cậu qua đêm.

Kiểu bỏ nhà ra đi, sống lang thang, chui lủi ở công viên, nhà ga, bến xe, tiền sảnh nhà văn hóa... ấy hiện đang rất thịnh hành trong học sinh. Cô bé N.T.L, 16 tuổi, con một người quen với chúng tôi đang học lớp 9, rất ngoan hiền, dễ thương. Bỗng một ngày L. đi học và không về nhà. Bố mẹ cô bỏ việc cơ quan quay quắt đi tìm con khắp nơi, từ bệnh viện đến đồn công an, nhà ông bà nội, ngoại, cô, bác... Suốt một tuần lễ, cô bé vẫn vắng bóng. Khi mọi người đã bất lực không biết tìm kiếm nơi đâu thì đứa con gái yêu trở về, tóc nhuộm vàng hoe, thân hình xác xơ tiều tụy như một "tay chơi" có cỡ. Trả lời bố mẹ, cô chỉ nói vỏn vẹn một câu: "Con đã lớn rồi, ba mẹ hãy để con được sống tự lập". Kèm theo lời nói là nét mặt lạnh tanh không một chút hối hận. Mọi răn đe, từ khuyên nhủ nhẹ nhàng đến roi vọt đều vô hiệu. Cô bé thỉnh thoảng lại "chôm" tiền bỏ nhà ra đi... Lần cuối cùng, khi cô quay về bố mẹ đành phải mang cô đến nhờ công an phường "quản giáo" bằng cách gửi "ăn ở" 24/24 giờ ngay tại đồn. Một công an ở đồn đã kể với phóng viên, một lần tuần tra các anh đã bắt được một nhóm học sinh 14, 15 tuổi ôm nhau ngủ lăn lóc tại một góc khuất của công viên. Sau khi xét hỏi tất cả những đứa trẻ này đều có bố mẹ là cán bộ, công chức hẳn hoi!
Bạn,
Báo TN viết tiếp: hầu hết các trường hiện nay đều có nội quy giờ học nghiêm ngặt. Tuy vậy, đối với những học sinh "thích chuồn học" thì nội quy đó chẳng thể ràng buộc được họ. Một học trò đã thú nhận với người viết một độc chiêu khá mới để "phá thế": Thuê phụ huynh khoảng từ 30 ngàn - 50 ngàn đồng/lần là lập tức có một vị "phụ huynh" đến trường gặp thầy giáo thay phụ huynh thật. Phóng viên không có ý "quy đồng mẫu số" cho tất cả học sinh ở Huế hiện nay vì đó chỉ là những hiện tượng góp nhặt, nhưng những câu chuyện kể trên đang diễn ra ở một vùng đất nổi tiếng về truyền thống hiếu học quả là điều không khỏi làm cho những ai có trách nhiệm phải quan tâm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.