Hôm nay,  

Dân Nhậu Rượu Đế Gò Đen

02/06/200000:00:00(Xem: 8337)
Bạn,
Gò Đen là một huyện thuộc tỉnh Long An. Huyện này có xã Mỹ Yên nổi tiếng về nghề nấu rượu truyền thống. Đế Gò Đen từ xa xưa được bình chọn là “hàng VN phẩm lượng cao” trong lòng dân nhậu. Mời bạn nghe câu chuyện về rượu đế Gò Đen và dân nhậu ở đây, theo ghi chép của một nam phóng viên báo Phụ Nữ.

Từ Sài Gòn đi về miền Tây, ngay lúc còn ở địa phận Bình Chánh, khách bộ hành đã thấy vô số giá kệ ở hai bên đường chất đầy can nhựa trắng, kẻ 3 chữ bằng sơn đỏ: Đế Gò Đen. Đế Gò Đen là một trong những đặc sản cung cấp cho cả Việt Nam. Chị Tám, đại lý phân phối ở Cầu Ván-Bến Lức cho biết: người ở nơi khác mua đế Gò Đen về ngâm rượu thuốc là chủ yếu, một số mua về pha nhẹ độ hơn để bán. Chị rót ra chung mời phóng viên trên uống thử để nếm từng loại. Loại 10 ngàn đồng/lít, nấu bằng nếp, 50 độ, trong như nước tinh khiết, nhưng nuốt vào nghe rát ở cổ. Loại 8 ngàn đồng/lít cũng bằng nếp nhưng dịu hơn, khoảng 40 độ. Hai loại này bán ở các quán nhậu Sài Gòn từ 20 ngàn đến 30 ngàn đồng. Khi phóng viên báo Phụ Nữ hỏi chị đại lý về tin đồn rằng chỉ cần nhỏ một giọt thuốc rầy vào là rượu đục biến thành trong, chị phản ứng ngay: Xứ nào làm vậy không biết, chứ Gò Đen bảo đảm không có, ở đây nấu bằng nếp Phước Dân (cũng thuộc huyện Gò Đen) nên rượu rất trong.

Tại một quán ở ven đường lộ đỏ dẫn từ Quốc lộ 1 A vào chợ Gò Đen, phóng viên báo Phụ Nữ làm quen với một thầy giáo về hưu tên là Nghĩa. Một bàn nhậu dã chiến theo sự gợi ý của hai người này được sự hưởng ứng nồng nhiệt. Khởi đầu là một lượt nửa lít loại 40 độ do chính nhà cô chủ quán nấu, mồi nhậu chỉ là cóc, ổi, mận, xoài, 5 que mứt chùm ruột, một con khô mực, một gói ba số 5 và một ca trà đá. Cuộc chiến kéo dài 3 tiếng đồng hồ, kẻ đến người đi cả thảy 9 lượt người.

Thầy giáo Nghĩa điểm hết những người nhậu trong bàn để chứng minh là họ rất hiền lành, nhậu không quậy chòm xóm mà đây là tệ nạn của thất nghiệp. Rượu Gò Đen tuy có phẩm lượng cao, nhưng trong ấp 1 của xã Mỹ Yên đã có 5 người chết vì rượu, trong đó có 3 người đều chết khi ở tuổi 43: một thầy giáo 46 tuổi, nhậu ngủ say ngoài hiên, sáng ra đã thành người thiên cổ, bỏ lại 6 con. Một người tên Châu có thành tích nhậu không tốn mồi, chỉ chấm muối ớt nên gọi là “Châu ớt” đã chết năm 43 tuổi, không vợ con. Một anh tên Chín có thành tích nhậu về kêu vợ con ra rửa tay chân cho mình và ẵm vào. Cả hai đời vợ, nhưng đều bỏ anh nên không còn ai dìu dắt. Một hôm anh nhậu về lọt xuống vũng trước nhà chỉ sâu 4 tấc nước nhưng vì quen thói nằm vạ mà chết, hưởng dương 43 tuổi. Một cư dân tên Lưu đồng 43 tuổi cũng đã chết vì nhậu say sau khi vợ và con bỏ nhà ra đi. Người chồng của cô chủ quán cũng chết vì bệnh xơ gan năm 37 tuổi, để lại một con thơ. Thầy giáo Nghĩa nói, xóm này ở dưới âm phủ cũng gom đủ người thành một bàn nhậu.

Bạn,
Theo phóng viên báo Phụ Nữ, trong bàn nhậu hôm đó, anh đã gặp hai nhân vật đặc biệt. Người thứ nhất là một tay nhậu tên Đạt, cũng 43 tuổi, khoe mình ngày xưa là một Gullit của đội bóng xã, mà giờ đây ốm như cò nên gọi là Cò Đạt, nhậu miết quên lấy vợ. Cứ 4 giờ sáng, anh phụ mẹ làm bún, bà phát cho anh 4 ngàn đồng, anh mua một xị đế và một tô cháo trắng để điểm tâm. Nhân vật thứ hai tên là Văn, 46 tuổi, anh này khoe: 9 năm trước đã bán 6 công đất được 30 cây vàng, rủ bạn hiền đi bia ôm trong vòng một tháng là bứt vốn, từ đó không có người bạn nào rủ anh đi nhậu nữa. Anh tự thán bằng mấy câu thơ: Ngày xưa Dương Lễ-Lưu Bình. Ngày nay hết vốn, bạn mình biến luôn. Vợ anh đã bỏ đi, hai người con gái trợ cấp cho anh mỗi tháng 16 kí gạo và mỗi ngày 4 ngàn đồng để tiếp tục nhậu đế Gò Đen.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.