Hôm nay,  

Trẻ Bỏ Nhà Đi Hoang

28/07/200400:00:00(Xem: 5950)
Bạn,
Theo báo quốc nội, tại VN, số trẻ em bỏ nhà đi hoang, nhất là trẻ em ở nông thôn bỏ quê lên các thành phố lớn kiếm sống , ngày càng gia tăng. Nguyên nhân có phải hoàn toàn từ phía trẻ hay còn những lý do nào khác. Để hiểu rõ hơn vấn đề này, 1 phóng viên báo Giáo Dục-Thời Đại đã tìm đến nhà trọ số 18, tổ 20 Phúc Tân, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội tìm gặp một số trẻ em lang thang kiếm sống trên đường phố. Phóng viên GDTĐ kể lại như sau.
Ngồi trước mặt phóng viên là một cậu bé hiền lành, vẻ chất phác thật thà. Tên cậu bé là Cương quê ở Thanh Hoá, làm nghề đánh giày quanh khu vực hồ Hoàn Kiếm. Cương tâm sự: "Em bỏ nhà đi vì giận mẹ em. Mẹ em suốt ngày chỉ đi theo một bà đồng trong làng lên chùa hầu bóng. Bố em đi phụ hồ vất vả quanh năm được đồng nào, mẹ em cũng đều đem đi "cúng ngài" hết cả. Mẹ em lại còn ham mê đề đóm làm mấy anh em không có tiền đóng học đều phải lần lượt nghỉ ở nhà. Cả nhà ngoại đều coi thường bố em nghèo, không có nổi miếng đất cắm dùi phải đem thân đi ở rể. Mỗi lần bố em không đủ tiền cho mẹ em đi hầu bóng là mẹ em lại chửi bố em thậm tệ, lại còn cãi láo với ông nội em nữa. Các cậu em cũng hùa vào rỉa róc bố con em là giống ăn bám, vô tích sự. Em giận mẹ và các cậu nên quyết ra đi kiếm tiền cho họ ngoại biết".

Đối lập với dáng vóc nhỏ bé của Cương là khổ người to lớn của Trương Công Bình... Thản nhiên châm một điếu thuốc cắm lên môi, Bình nhìn phóng viên: "Ông anh cần gì" Thuê bốc gạch hay xúc đất"" Phóng viên lắc đầu và cho Bình biết ý định của mình. Bình nhìn khách như nhìn một sinh vật lạ vừa rơi xuống trái đất và cười phá lên: "Ông anh vui tính thật. Đời thằng Bình này thì có gì đâu mà kể". Nói vậy nhưng Bình cũng tiếp chuyện phóng viên khá thoải mái. Đến lúc này phóng viên mới biết Bình vừa tròn 20 tuổi. Tuổi 20 trong thân xác của một thanh niên mà dưới con mắt nhìn của phóng viên thì không ít hơn ba mươi năm trải nghiệm cuộc đời. Quả thật Bình già dặn hơn tuổi rất nhiều. Sinh ra và lớn lên ở xã Chí Minh, huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương, Bình mồ côi mẹ từ tấm bé. Bố Bình là tài xế xe khách đường dài. Từ ngày mẹ Bình mất đi, cứ mỗi năm ông đưa về một người đàn bà mà cậu phải gọi là dì. Bình có tất cả bốn bà dì và bốn đứa em cùng cha khác mẹ. Căn nhà năm gian rộng rãi là vậy mà giờ đây Bình phải ngủ với bà nội trong góc bếp. Bố Bình thường đi vắng dài ngày. Bốn bà dì ở nhà tha hồ mà cãi cọ, tranh giành nhau từ cái chổi cùn, rế rách. Và cuối cùng mọi bực tức bao giờ cũng nhằm đầu Bình mà giải toả. Không chịu nổi, Bình ôm bà khóc một hồi rồi ra đi. Khi ấy Bình vừa 14 tuổi. Bình đi nhờ ô tô ra Hà Nội và nhanh chóng gia nhập một nhóm lưu manh chuyên theo móc túi khách du lịch nước ngoài. Chẳng bao lâu, cả bọn bị công an hốt sạch. Bình bị gửi vào một trại mà cậu nhất quyết giấu tên..Cậu được các đàn anh dạy cho các mánh khoé để tồn tại trong đời.
Bạn,
Cũng theo báo GDTĐ, bây giờ, Bình kiếm sống bằng nghề tự do. Ai thuê gì thì cậu làm nấy. Khi phóng viên hỏi về quê nhà, Bình buồn buồn trả lời: "Em chỉ thương bà em thôi. Không hiểu bà còn sống hay đã mất. Còn bố em thì... Ngày em ở trại, ông ấy biết nhưng không một lần đến thăm em. Chắc ông ấy mừng được thoát nợ".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại miền Tây, tỉnh Bạc Liêu có 54 km bờ biển với 12 ngàn hecta bãi bồi ven biển chạy dài từ Hiệp Thành đến Gành Hào. Ngư trường Bạc Liêu được xác định có nhiều trữ lượng tôm cá, hàng năm sản lượng khai thác thủy sản trên 67 ngàn tấn. Nơi đây trực tiếp nuôi sống nhiều người mưu sinh ven biển và đội ngũ những người chưa một lần ra khơi nhưng cuộc đời của họ gắn liền với những con nước lớn, ròng
Tại miền Tây, so với các tỉnh trong khu vực đồng bằng sông Cửu Long, thì Sóc Trăng có diện tích rừng bần khá lớn với trên 3.000ha, tập trung chủ yếu ở 2 huyện Long Phú và Cù Lao Dung, dọc theo 2 bên bờ sông Hậu và trải dài đến tận cửa biển Trần Đề. Đây là một hệ sinh thái khá độc đáo vùng cửa sông rất giàu tiềm năng, đặc biệt là phòng hộ chống xói lở, gió lốc
Nếu ở Hà Nội từng có chợ phiên "cửu vạn", nơi tập trung những người tìm bán sức lao động chân tay thì tại TPSG cũng có một phiên chợ độc đáo không kém, "chợ nhạc công". Đây là nơi những con người đem tài năng rao bán từng ngày. Báo Người Lao Động viết như sau. Gần 9 giờ sáng, quán cà phê không tên (cạnh chùa Long Vĩnh) trên đường Lê Văn Sỹ, quận 3
Mùa hè đến, tại Sài Gòn, Hà Nội không chỉ dân chơi sành điệu mà dân thuộc tầng lớp trung lưu thường đến các bể bơi để giải toả "nỗi bức bối" sau mỗi ngày hè oi ả. Thời tiết mùa hè năm nay bất thường hơn, những đợt nắng nóng lên tới 38-39oC xuất hiện thường xuyên. Và bể bơi đã trở thành một giải pháp giúp người ta giải toả đi phần nào không khí ngột ngạt của mùa hè
Chuyện trong thư này xảy ra tại Dệt Long An, 1 công ty có 1,000 công nhân, trong đó, công nhân có thời gian làm việc từ 15 năm trở lên (khoảng 600 người), số còn lại có thâm niên từ 20 đến 30 năm. Một nửa cuộc đời họ gắn bó với công ty, phía sau họ phải cáng đáng 1 đến 3 thành viên trong gia đình. Nhưng đồng lương ít ỏi cuối cùng
Theo báo Tuổi Trẻ, cư dân nhiều khu vực Sài Gòn đang thiếu nước sạch dùng hàng ngày. Để xây hệ thống cung cấp nước, công ty cấp nước thành phố SG phải vay gần 1,000 tỷ đồng, đầu tư cho hệ thống cấp nước sông Sài Gòn giai đoạn 1, công suất 300,000 m3/ngày, nhưng đến nay dự án chỉ phát được 34,000 m3/ngày, nguyên nhân là hệ thống cống nước chưa hoàn tất
Theo báo quốc nội, tại thị trấn Gia Nghiã, huyện Đắc Nông, tỉnh Đắc Nông (tách từ tỉnh Darlac), có hàng chục gia đình cư dân sống xung quanh công ty tư doanh chế biến trà Jun Chow thuộc thôn Nghĩa Thanh của thị trấn này, đangphải chịu cảnh sống chung với... ruồi. Ruồi đã làm đảo lộn mọi hoạt động, sinh hoạt hàng ngày của hàng chục gia đình này.
Sài Gòn có vài trường mẫu giáo có cả nam giáo viên. Đáng nói là không ít người đã dị nghị, mỉa mai, đàn ông, con trai làm nghề giữ trẻ dứt khoát là "có vấn đề". Nhưng thực tế, các nam giáo viên đàn ông nuôi dạy trẻ cũng được các cháu mê không kém các cô. Báo Người Lao Động viết như sau.
Tuần qua, người nhà của cố thi sĩ Kim Tuấn đến Trung tâm Bản quyền - Hội Nhạc sĩ Việt Nam để nhận tiền tác quyền bài thơ Lý cây bông (trong tập thơ Thơ lý và thơ ngắn, trang 24, Nhà Xuất bản Văn nghệ TP.SG 2002) được nhạc sĩ T.Q.T phổ nhạc. Đến nơi, thân nhân cố thi sĩ Kim Tuấn té ngửa bởi "đồng tác giả" đã nhanh tay "nhận giùm". Dù đã được năn nỉ "đừng làm lớn chuyện
Cách đây không lâu, trong làng ca nhạc xôn xao vì việc một ca sĩ nhí có tên gọi "Bé Châu", tuy còn ở độ tuổi cấp tiểu học nhưng hát nhạc tình của người lớn rất điêu luyện trong đĩa nhạc Biển nhớ. Ngoài ca sĩ nhí này, còn có nhiều cậu bé, cô bé cũng đang là những "ngôi sao nhi đồng" trên ca đàn Sài Gòn. Một phóng viên SGGP ghi nhận như sau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.