Hôm nay,  

Trẻ Bỏ Nhà Đi Hoang

28/07/200400:00:00(Xem: 5942)
Bạn,
Theo báo quốc nội, tại VN, số trẻ em bỏ nhà đi hoang, nhất là trẻ em ở nông thôn bỏ quê lên các thành phố lớn kiếm sống , ngày càng gia tăng. Nguyên nhân có phải hoàn toàn từ phía trẻ hay còn những lý do nào khác. Để hiểu rõ hơn vấn đề này, 1 phóng viên báo Giáo Dục-Thời Đại đã tìm đến nhà trọ số 18, tổ 20 Phúc Tân, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội tìm gặp một số trẻ em lang thang kiếm sống trên đường phố. Phóng viên GDTĐ kể lại như sau.
Ngồi trước mặt phóng viên là một cậu bé hiền lành, vẻ chất phác thật thà. Tên cậu bé là Cương quê ở Thanh Hoá, làm nghề đánh giày quanh khu vực hồ Hoàn Kiếm. Cương tâm sự: "Em bỏ nhà đi vì giận mẹ em. Mẹ em suốt ngày chỉ đi theo một bà đồng trong làng lên chùa hầu bóng. Bố em đi phụ hồ vất vả quanh năm được đồng nào, mẹ em cũng đều đem đi "cúng ngài" hết cả. Mẹ em lại còn ham mê đề đóm làm mấy anh em không có tiền đóng học đều phải lần lượt nghỉ ở nhà. Cả nhà ngoại đều coi thường bố em nghèo, không có nổi miếng đất cắm dùi phải đem thân đi ở rể. Mỗi lần bố em không đủ tiền cho mẹ em đi hầu bóng là mẹ em lại chửi bố em thậm tệ, lại còn cãi láo với ông nội em nữa. Các cậu em cũng hùa vào rỉa róc bố con em là giống ăn bám, vô tích sự. Em giận mẹ và các cậu nên quyết ra đi kiếm tiền cho họ ngoại biết".

Đối lập với dáng vóc nhỏ bé của Cương là khổ người to lớn của Trương Công Bình... Thản nhiên châm một điếu thuốc cắm lên môi, Bình nhìn phóng viên: "Ông anh cần gì" Thuê bốc gạch hay xúc đất"" Phóng viên lắc đầu và cho Bình biết ý định của mình. Bình nhìn khách như nhìn một sinh vật lạ vừa rơi xuống trái đất và cười phá lên: "Ông anh vui tính thật. Đời thằng Bình này thì có gì đâu mà kể". Nói vậy nhưng Bình cũng tiếp chuyện phóng viên khá thoải mái. Đến lúc này phóng viên mới biết Bình vừa tròn 20 tuổi. Tuổi 20 trong thân xác của một thanh niên mà dưới con mắt nhìn của phóng viên thì không ít hơn ba mươi năm trải nghiệm cuộc đời. Quả thật Bình già dặn hơn tuổi rất nhiều. Sinh ra và lớn lên ở xã Chí Minh, huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương, Bình mồ côi mẹ từ tấm bé. Bố Bình là tài xế xe khách đường dài. Từ ngày mẹ Bình mất đi, cứ mỗi năm ông đưa về một người đàn bà mà cậu phải gọi là dì. Bình có tất cả bốn bà dì và bốn đứa em cùng cha khác mẹ. Căn nhà năm gian rộng rãi là vậy mà giờ đây Bình phải ngủ với bà nội trong góc bếp. Bố Bình thường đi vắng dài ngày. Bốn bà dì ở nhà tha hồ mà cãi cọ, tranh giành nhau từ cái chổi cùn, rế rách. Và cuối cùng mọi bực tức bao giờ cũng nhằm đầu Bình mà giải toả. Không chịu nổi, Bình ôm bà khóc một hồi rồi ra đi. Khi ấy Bình vừa 14 tuổi. Bình đi nhờ ô tô ra Hà Nội và nhanh chóng gia nhập một nhóm lưu manh chuyên theo móc túi khách du lịch nước ngoài. Chẳng bao lâu, cả bọn bị công an hốt sạch. Bình bị gửi vào một trại mà cậu nhất quyết giấu tên..Cậu được các đàn anh dạy cho các mánh khoé để tồn tại trong đời.
Bạn,
Cũng theo báo GDTĐ, bây giờ, Bình kiếm sống bằng nghề tự do. Ai thuê gì thì cậu làm nấy. Khi phóng viên hỏi về quê nhà, Bình buồn buồn trả lời: "Em chỉ thương bà em thôi. Không hiểu bà còn sống hay đã mất. Còn bố em thì... Ngày em ở trại, ông ấy biết nhưng không một lần đến thăm em. Chắc ông ấy mừng được thoát nợ".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Miền Tây Nam phần được xem là một trong những vựa trái cây lớn nhất của cả VN. Bên cạnh những loại cây ăn trái nổi danh, thời gian gần đây, một số nhà vườn ở miền Tây đã tìm tòi nhân giống để tạo ra những loại cây ăn trái lạ.Trong dịp Tết Nguyên đán vừa qua, những loại trái cây lạ này đã được các thương lái và những nghệ nhân tạo hình trái cây "săn" đón để thiết kế mâm ngũ quả chưng trên bàn thờ tổ tiên.
Theo báo Đà Nẵng, tại tỉnh Quảng Nam có một làng chiếu nổi tiếng hàng trăm năm qua. Chẳng những người quanh vùng, mà cả người ở xa tận Thừa Thiên- Huế, Quảng Trị cũng biết cái tên của vùng làng nhỏ bé này: Làng Cẩm Nê. Bởi làng này có nghề dệt chiếu truyền thống và nổi tiếng nhiều đời.
Trên địa bàn thành phố Sài Gòn, sau lưng chùa Ấn Quang, trong một khu chung cư cách ngã tư Sư Vạn Hạnh- Bà Hạt không xa, có một xóm quy tụ những gia đình nghèo kiếm sống bằng công việc đục thau nhôm. Với đinh, búa, bánh xe...
Tại tỉnh Quảng Ngãi, bên tả ngạn sông Trà Khúc, có 1 xóm quê có địa danh xóm Ghe, một xóm mà du khách ghé nhà nào cũng có thể gặp én. Dân ở đây đặt tên cho xóm này là "nơi mùa xuân làm tổ". Trong mùa Xuân năm nay, những đàn chim én biệt tăm từ tháng 5, tháng 6 lần lượt trở về. Dân trong xóm vui lên vì khi én trở lại là dấu hiệu của những điềm lành.
Theo báo trong nước, tại vùng biển tỉnh Quảng Ngãi, có đảo Lý Sơn cách đất liền khoảng 30km về phía đông bắc. Đây là hòn đảo có những đặc thù, là nơi trầm tích những tầng tầng văn hóa của nhiều thế hệ cư dân cổ xưa. Các di tích văn hóa và lịch sử hiện vẫn còn tồn tại khá nhiều trên hòn đảo này, trong đó có một giếng nước, mang đậm dấu ấn của truyền kỳ.
Theo báo quốc nội, mỗi độ xuân về, tại các tỉnh miền núi phía Bắc VN, người sắc tộc thiểu số thường háo hức đón lễ hội quan trọng nhất trong năm: Hội Xuống đồng. Hội còn thu hút đông du khách bốn phương. Theo cách gọi của người Tày và Nùng thì đây là hội Lồng Tồng, còn người Dao gọi là hội Lồng Tồng.
Theo báo Thanh Niên, tại một ấp ở tỉnh Bến Tre, có 1 cây bạch mai đã được trồng trên 300 năm. Các vị cố lão tại địa phương vẫn truyền miệng lại rằng hoa nở hoa khoe sắc đến tháng 2, mùi thơm dịu dàng tao nhã, và người dân quanh vùng được đón nhận hương vị mùa xuân và cho rằng vì phước địa nên sinh ra kỳ hoa dị thảo.
Mỗi năm, cứ vào dịp Tết Nguyên đán, trên bàn thờ của mọi gia đình người Việt đều bày mâm ngũ quả, với màu sắc rực rỡ, cách bài trí độc đáo mang nhiều ý nghĩa sâu sắc làm cho không khí Tết trở nên thiêng liêng hơn, nhiều sắc màu hơn. Mâm ngũ quả không chỉ khiến quang cảnh Tết và không gian thờ cúng thêm ấm áp, mà còn mang ý nghĩa triết học
Theo báo Người Lao Động, tại một số địa phương ở Việt Nam có tục lệ thờ chó đá. Tuy các nhà nghiên cứu nhân văn chưa tìm ra câu trả lời đầy đủ về vị trí con chó trong đời sống tâm linh của người Việt, nhưng ít nhất có thể khẳng định, người Việt Nam xưa và nay đã có tục lệ này. Bằng chứng là trên hồ Trúc Bạch (Hà Nội) đã từng có đền Cẩu Nhi (chó con)
Mỗi lần Tết đến, tại nhiều địa phương ở VN, hoa kiểng rộ nở và được trưng bày tại nhiều hội hoa Xuân, hội chợ mừng Xuân là chuyện thường tình. Nhưng hoa kiểng qua bàn tay và khối óc đam mê của các nghệ nhân để trở thành tác phẩm nghệ thuật độc đáo mang ý nghiã triết lý về đời sống thì không phải nơi đâu cũng có. Phải cất công tìm kiếm thì mới có được hoa kiểng "độc chiêu".
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.