Hôm nay,  

Trẻ Bỏ Nhà Đi Hoang

28/07/200400:00:00(Xem: 5951)
Bạn,
Theo báo quốc nội, tại VN, số trẻ em bỏ nhà đi hoang, nhất là trẻ em ở nông thôn bỏ quê lên các thành phố lớn kiếm sống , ngày càng gia tăng. Nguyên nhân có phải hoàn toàn từ phía trẻ hay còn những lý do nào khác. Để hiểu rõ hơn vấn đề này, 1 phóng viên báo Giáo Dục-Thời Đại đã tìm đến nhà trọ số 18, tổ 20 Phúc Tân, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội tìm gặp một số trẻ em lang thang kiếm sống trên đường phố. Phóng viên GDTĐ kể lại như sau.
Ngồi trước mặt phóng viên là một cậu bé hiền lành, vẻ chất phác thật thà. Tên cậu bé là Cương quê ở Thanh Hoá, làm nghề đánh giày quanh khu vực hồ Hoàn Kiếm. Cương tâm sự: "Em bỏ nhà đi vì giận mẹ em. Mẹ em suốt ngày chỉ đi theo một bà đồng trong làng lên chùa hầu bóng. Bố em đi phụ hồ vất vả quanh năm được đồng nào, mẹ em cũng đều đem đi "cúng ngài" hết cả. Mẹ em lại còn ham mê đề đóm làm mấy anh em không có tiền đóng học đều phải lần lượt nghỉ ở nhà. Cả nhà ngoại đều coi thường bố em nghèo, không có nổi miếng đất cắm dùi phải đem thân đi ở rể. Mỗi lần bố em không đủ tiền cho mẹ em đi hầu bóng là mẹ em lại chửi bố em thậm tệ, lại còn cãi láo với ông nội em nữa. Các cậu em cũng hùa vào rỉa róc bố con em là giống ăn bám, vô tích sự. Em giận mẹ và các cậu nên quyết ra đi kiếm tiền cho họ ngoại biết".

Đối lập với dáng vóc nhỏ bé của Cương là khổ người to lớn của Trương Công Bình... Thản nhiên châm một điếu thuốc cắm lên môi, Bình nhìn phóng viên: "Ông anh cần gì" Thuê bốc gạch hay xúc đất"" Phóng viên lắc đầu và cho Bình biết ý định của mình. Bình nhìn khách như nhìn một sinh vật lạ vừa rơi xuống trái đất và cười phá lên: "Ông anh vui tính thật. Đời thằng Bình này thì có gì đâu mà kể". Nói vậy nhưng Bình cũng tiếp chuyện phóng viên khá thoải mái. Đến lúc này phóng viên mới biết Bình vừa tròn 20 tuổi. Tuổi 20 trong thân xác của một thanh niên mà dưới con mắt nhìn của phóng viên thì không ít hơn ba mươi năm trải nghiệm cuộc đời. Quả thật Bình già dặn hơn tuổi rất nhiều. Sinh ra và lớn lên ở xã Chí Minh, huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương, Bình mồ côi mẹ từ tấm bé. Bố Bình là tài xế xe khách đường dài. Từ ngày mẹ Bình mất đi, cứ mỗi năm ông đưa về một người đàn bà mà cậu phải gọi là dì. Bình có tất cả bốn bà dì và bốn đứa em cùng cha khác mẹ. Căn nhà năm gian rộng rãi là vậy mà giờ đây Bình phải ngủ với bà nội trong góc bếp. Bố Bình thường đi vắng dài ngày. Bốn bà dì ở nhà tha hồ mà cãi cọ, tranh giành nhau từ cái chổi cùn, rế rách. Và cuối cùng mọi bực tức bao giờ cũng nhằm đầu Bình mà giải toả. Không chịu nổi, Bình ôm bà khóc một hồi rồi ra đi. Khi ấy Bình vừa 14 tuổi. Bình đi nhờ ô tô ra Hà Nội và nhanh chóng gia nhập một nhóm lưu manh chuyên theo móc túi khách du lịch nước ngoài. Chẳng bao lâu, cả bọn bị công an hốt sạch. Bình bị gửi vào một trại mà cậu nhất quyết giấu tên..Cậu được các đàn anh dạy cho các mánh khoé để tồn tại trong đời.
Bạn,
Cũng theo báo GDTĐ, bây giờ, Bình kiếm sống bằng nghề tự do. Ai thuê gì thì cậu làm nấy. Khi phóng viên hỏi về quê nhà, Bình buồn buồn trả lời: "Em chỉ thương bà em thôi. Không hiểu bà còn sống hay đã mất. Còn bố em thì... Ngày em ở trại, ông ấy biết nhưng không một lần đến thăm em. Chắc ông ấy mừng được thoát nợ".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tỉnh Quảng Ninh là nơi danh thắng, nhiều di tích lịch sử Phật Giáo nhà Trần, nhà Lý. Do vậy, số lượng Phật Tử tới thăm lễ và dâng cúng đối với nhà chùa ở tỉnh Quảng Ninh nhiều hơn một số tỉnh lân cận.
Đời người cũng có khi lầm lỡ, có khi làm những điều bất thiện và rồi tơi khi tỉnh ngộ, mới chân thực nhủ lòng sám hối.
Đây là chuyện của tỉnh Lạng Sơn, vùng đất biên giới linh thiêng của những trận đánh giữ Ải Chi Lăng của tiền nhân nước Việt -- cũng là nơi Ải Nam Quan lấn đất, giành dân nhiều đời của hai nước Việt Nam và Trung Quốc.
Hãy hình dung rằng một tài xế lái xe khách đường đèo thực ra không chịu học lái xe tử tế, mà văn bằng kiếm được chỉ nhờ gian lận thi cử...
Bạn hãy hình dung, trong một cơ duyên nào đó bạn tình cờ nghe được tiếng cõi âm.
Ông Dũng là Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, còn Đồ Sơn là vùng thiên đàng sung sướng ở bờ biển Hải Phòng.
Chuyện rất lạ ở Đà Nẵng, cũng chưa từng nghe xảy ra tại Sài Gòn: 60 cán bộ, công chức Đà Nẵng được nghỉ 5 ngày để lo tang lễ một cựu lãnh đạo hưu trí.
Hễ nói chuyện tu hành là lòng mình hoan hỷ. Nhất là khi thấy trẻ em Hà Nội chịu bước vào chùa, sống kỷ luật, tìm hiểu và sống theo những đức hạnh khả kính.
Câu chuyện bêu xấu chỉ nổi bật nhức nhối là từ khi có mạng Internet, vì tác hại lan rộng xa thật xa, ngoaì tầm kiểm soát của gần như tất cả mọi người.
Đó là lời cảnh báo về một loại bún trắng bóng, theo một bài viết trên báo Gia đình & Xã hội.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.