Hôm nay,  

Gian Nan Đời Thợ Dệt

14/09/200400:00:00(Xem: 6315)
Bạn,
Theo báo quốc nội, công nghiệp dệt VN phát triển một cách chật vật, và gắn với nó là số phận biết bao công nhân, trong đó có người làm việc đến quên cả tuổi thanh xuân, nhưng cuộc sống vẫn nhiều lận đận. Làm việc nặng nhọc, nhưng lương thấp, bị sa thải khi nhà máy giảm công suất, đó là thực trạng của những người thợ dệt tại VN. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi lại tình cảnh của một số thợ dệt trong nước qua đoạn ký sự như sau.
Khi 18 tuổi, cô Hương đã đi làm thợ dệt ở nhà máy tận Thủ Đức. Thời con gái trôi qua với những giờ tăng ca, những đêm ca 3, những phong trào thi đua tăng năng suất, thợ giỏi, lao động xuất sắc của nhà máy. Năm 39 tuổi, cô nghỉ việc vì sức khỏe kém. Từ đó đến nay, như một định mệnh của nghề thợ dệt mà những người bạn cô Hương thường nói với nhau: nghỉ nhà máy chỉ có ba đường: chạy chợ, làm thuê hay ăn bám gia đình.
Ở xóm Tân Việt có một phụ nữ cứ suốt ngày ru rú trong nhà, hàng xóm đối diện nếu quan sát kỹ cũng chỉ thấy thấp thoáng dáng gầy gầy, thường đi qua đi lại ở chiếc bàn ăn phòng bếp ít khi bật đèn sáng. Đã hơn một năm nay, không ai thấy mặt và bà cũng chẳng buồn bước chân ra đến bậc cửa. Bà tên Thu, ngay sau khi tốt nghiệp trung học đã theo nghề dệt và cuộc sống hàng ngày gần 20 năm nay chỉ có đi làm và về nhà ngủ... Làm thợ dệt có ít thời gian đến nỗi chồng có bồ, bà cũng đành cam chịu vì bận tăng ca. Nay nghỉ việc, có vẻ như bà muốn bù đắp thời gian cho gia đình nhưng xem ra chẳng ai còn cần đến. Chồng đã có vợ khác, anh con trai nay lớn chỉ nghe lời cậu vì gần cậu và cũng chán bà mẹ vừa không có tiền cho mua xe lại vừa không hiểu nó. Mẹ bà Thu than thở: "Nó nghỉ làm, gom góp hết vốn liếng mấy chục năm đưa tui được 7 cây (vàng) nhờ tui giúp mua nhà. Cả đời nó đi làm tằn tiện, tăng ca đủ thứ cũng chỉ có vậy, nay còn mẹ thì dựa, mai tui già không biết làm sao nữa". Mẹ bà Thu giải thích, bởi lẽ con gái bà lãng tai, lại bị viêm xoang nặng khó đủ sức đi làm thuê, ít giao tiếp, ít nói chuyện, không thể ra chạy chợ buôn bán được.

Có một dạo, cánh thợ kháo nhau: về làm cho công ty liên doanh hay tư nhân, mức lương cao hơn Nhà nước gấp 10 lần. Chuyện ấy có thật. Tổng giám đốc một công ty dệt đã cay đắng khi nhìn thấy hàng loạt thợ giỏi lương 1 triệu đồng/tháng bị đơn vị khác "câu" đi với mức lương 8.5 triệu đồng/tháng. Nhưng... "đoạn trường ai có qua cầu mới hay", ông Khương - một cán bộ kỹ thuật loại giỏi, đã kể những ngày tháng "hối hận" của mình: "Đầu tiên tôi về công ty dệt tư nhân ấy và họ đã trả tôi đúng như đã hứa - 12 triệu đồng/tháng.. Ba tháng đầu tôi làm việc miệt mài bất kể giờ giấc, nhiệt tình chuyển giao kỹ thuật cho thợ trẻ. Tháng thứ tư, công ty đề nghị tôi sang làm quản lý. Đến tháng thứ năm, họ cho tôi nghỉ việc vì không biết cách quản lý".
Bạn,
Báo SGTT viết tiếp: Đời thợ dệt chân chính mãi nghèo. Những người thợ lâu năm đã đố: "Đi đâu mà tìm được thợ dệt về già sống sung túc thoải mái thì tụi tui tặng luôn cho cả tháng lương". Họ kể: thợ dệt nghỉ làm nhà máy chỉ có ba đường: chạy chợ, làm thuê hay ăn bám gia đình.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại vùng ngoại ô của thành phố Cần Thơ, có 1 xóm chuyên nghề đan thúng. Đây cũng là nơi mà các công ty Du lịch thường dẫn du khách nước ngoài đến thăm trong các tour hướng về miệt vườn, về các "làng nghề" ngoại thành Cần Thơ. Báo SGGP viết về xóm thúng này qua đoạn ký sự như sau.
Theo các trung tâm giới thiệu việc làm trên địa bàn thành phố Sài Gòn, nhu cầu tuyển người giúp việc nhà tại các gia đình ở các quận nội thành rất lớn nhưng không tìm đủ người. Trước thực tế khó tìm được người giúp việc nhà ở luôn trong nhà, nhiều gia đình chuyển hướng tìm người giúp việc đến làm theo giờ. Theo họ, tuyển lao động làm việc theo giờ có nhiều cái lợi như đỡ phải lo ăn, ở và chi phí thấp hơn nhiều.
Theo báo Người Lao Động, hơn 1 năm trở lại đây, tranh được bày bán ở phố cổ Hội An, tỉnh Quảng Nam, đột ngột rớt giá, nguyên nhân là bởi hiện tượng tranh nhái tràn lan. Theo 1 họa sĩ có thâm niên trên 35 năm trong nghề, 5 năm trước đây các phòng tranh ở Hội An không có tranh nhái. Du khách rất an tâm khi mua tranh và tranh bán cũng rất chạy.
Theo báo SGGP, tại Sài Gòn, mỗi năm có thêm hàng ngàn phòng học mới nhưng các cơ quan ngành giáo dục tại các quận, huyện năm nào cũng than thiếu phòng học, người dân phiền vì sĩ số học sinh của các lớp học đã "quá tải". Trình bày về hiện trạng trường lớp tại các quận, huyện của SG, báo SGGP ghi nhận rằng chỉ trừ một vài huyện ngoại thành không bị áp lực tăng dân số
Tại miền Đông Nam phần, có xã Phú Lộc là một trong nhiều xã ở huyện Tân Phú (tỉnh Đồng Nai) là "miền đất hứa" của bò cạp. Ở vùng đất đá này, bò cạp sinh sôi nhiều đến mức người dân địa phương có thể tìm thấy chúng bất kỳ chỗ nào, nhất là dưới các tảng đá lớn.Trước đây, cứ sau mỗi trận mưa to là bò cạp "tung tăng" khắp nơi, người dân phải tránh.
Theo ghi nhận của báo SGGP, tại miền Tây Nam phần VN, xăng dầu, đường cát, hàng điện máy, điện thoại di động, thuốc lá, vải... ở khu vực biên giới Việt Nam và Cam Bốt đang chênh lệch giá rất cao. Hàng lậu vì thế đang tràn về như nước lũ, xâm nhập ào ạt vào thị trường nội địa. Báo SGGP ghi nhận hiện trạng này như sau.
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, tại các trường đại học của VN, dường như nghiên cứu khoa học chỉ là công việc "tay trái" của các giảng viên , khi trung bình cứ hai, ba giảng viên mới có một người "liên quan" đến các công trình nghiên cứu. Đa số các giảng viên làm công việc mà một số nhà giáo dục gọi là "thợ dạy". Báo TT ghi nhận thực trạng này như sau.
Trên địa bàn thành phố Sài Gòn, 65 năm nay tồn tại một làng mà hầu hết trai tráng sống bằng nghề lặn tìm sắt thép phế liệu. Làng lặn hiện đã trở thành khu phố, nhưng trông vẫn chẳng khác gì những ngôi làng miệt sông nước miền Tây với những chiếc ghe neo san sát dưới sông, còn trên bờ là những ngôi nhà tuềnh toàng.
Theo báo Tuổi Trẻ, trong những ngày vưà qua, tại miền Tây Nam phần, đại dịch bướm đã khiến người dân tỉnh Hậu Giang thức trắng "đánh đàn" vì ngứa. Tại thị xã Vị Thanh, dịch bướm đã hoành hành từ một tháng này, nhiều người dân trong thị xã khổ vì bị bướm bám theo gây ngứa. Báo TT ghi nhận tình trạng dịch bướm tại địa phương này như sau.
Tại phường 4 quận 8 thành phố Sài Gòn, có 1 lớp học rất đặc biệt do 1 nữ giáo viên già phụ trách. Lớp học này là chiếc phao cứu sinh cho những đứa trẻ không có điều kiện đến trường, cho dù là trường bổ túc. Với 1 ngàn/buổi học, có học sinh đã học hết lớp 4, rồi vào lớp 5 bổ túc, sau đó học tiếp lên trung học. BáoNgười Lao Động viết về lớp học này như sau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.