Hôm nay,  

Đất Tổ Nghề Giầy

29/10/200100:00:00(Xem: 7714)
Bạn thân,
Để kể cho bạn nghe về đất tổ nghề giầy, ghi theo báo trong nước, hình ảnh của người xưa hết lòng lo cho dân. Chuyện như sau.

Ngôi đình Trúc Lâm dù nằm ở góc phố Hàng Hành, sự sầm uất, nhộn nhịp của phố cũng không làm mất vẻ tôn nghiêm, cổ kính. Đây chính là nơi thờ các vị Tổ của ngành da giầyViệt Nam. Trúc Lâm là tên làng của các vị Tổ nghề, nay thuộc xã Hoàng Diệu, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương. Gian giữa hậu cung ngôi đình là bàn thờ đặt bài vị các vị Tổ nghề. ở giữa là bức chân dung một vị mặc áo the, đội mũ cánh chuồn. Đây chính là chân dung tiến sĩ Nguyễn Thời Trung- ông Tổ nghề, người đã đi xứ cùng ba người bạn xuất dương học nghề da giầy để truyền lại cho con cháu.

Chuyện kể rằng: Có ông Nguyễn Thời Trung thi đỗ đệ tam giáp đồng Tiến sỹ khoa thi năm ất Sửu ( 1465) làm quan thời Lê tới chức Thừa chánh sứ, đảm đương trọng trách sang nhà Minh- Trung Quốc hoà đàm. Sau khi hoàn tất việc ngoại giao, ông với ba người bạn cùng quê là Phạm Thuần Chánh, Phạm Đức Chính và Nguyễn Sỹ Bân quyết chí học nghề da giầy. Các vị tìm đến học việc ở nhà họ Lũ - một nhà có tiếng trong nghề thuộc da, làm giầy dép, hài hia ở đất Hàng Châu. Vốn tư chất thông minh và lòng kiên trì tận tuỵ, các vị đã khéo tinh ý thâu lượm được cách thức làm nghề. Khi về nước, các vị đem hài hia, giầy dép tự dâng lên vua Lê Thánh Tôn. Nhà Vua rất hài lòng, liền hạ chiếu chỉ ban khen, bổ nhiệm các vị vào Bộ Quốc giám. Vua cho phép các vị đem nghề thuộc da, làm giầy dép truyền dạy cho dân, mở mang công nghệ nước nhà. Bốn làng Phong Lâm, Văn Lâm, Trúc Lâm, Nghĩa Hy là quê hương các vị Tổ nghề, được các vị truyền nghề cho đầu tiên. Tiến sỹ Nguyễn Thời Trung và 3 vị được vua nhà Lê phong là các vị Tổ nghề da giầy Việt Nam. Ghi nhớ cội nguồn, 4 làng đều lập đền thờ Tổ. Đầu thế kỷ 20, ở vùng Trúc Lâm nghề thuộc da, làm giầy dép ngày càng phát triển. Nơi ấy gần sông,trên bến dưới thuyền chở da, giầy dép, đi lại nhộn nhịp, sôi động. Đến nay đã hơn 5 thế kỷ, những người thợ giầy thủ công ở Thủ đô hay trên khắp mọi miền đất nước vẫn đang gìn giữ và phát triển nghề.

Một trong những hiệu giầy khá nổi tiếng ở Hà Nội là do con cháu làng nghề Trúc Lâm mở tại số nhà 18 Hàng Bông. Chủ cửa hiệu là ông Nguyễn Cảnh Toàn- một người đã theo học nghề từ khi còn trẻ. Hơn 50 năm theo nghề, ông thợ già với mái đầu bạc nhưng đôi mắt dường như còn tinh lắm, đôi tay mềm mại vẫn đang khéo léo đưa từng đường kim mũi chỉ trên chiếc giầy. Sự say mê, lòng yêu nghề và mong muốn giữ gìn nghề giày của ông đã được đáp lại: cả năm người con trai của ông đều theo nghề Tổ. ông vẫn thường nói : "Đó không chỉ là cái phúc của gia đình tôi, mà còn là cái phúc của nghề Tổ truyền lại". Từ năm 1963 tới nay, cửa hiệu đóng giầy của ông thu hút nhiều khách bởi chất lượng, mẫu mã của những sản phẩm được làm ra từ những đôi tay tài hoa. Các thợ giầy Trúc Lâm lập nghiệp chốn Hà thành nổi tiếng như ông không phải là ít, có thể kể đến hiệu giầy "Phong Lâm" tại 304 đường Bưởi của ông Nguyễn Khắc Vinh, hiệu giầy ở 205 Tôn Đức Thắng của ông Nguyễn Văn Tỵ v..v..

Bạn thân,
Báo này đã kết luận bằng cách ghi lại hình ảnh cảm động như sau: Hàng năm cứ đến dịp lễ Tổ nghề giày 23-8, ngày Tết..., các ông lại hẹn gặp nhau bên bàn thờ Tổ nghề để cùng tâm nguyện giữ gìn và phát triển nghề.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.