Hôm nay,  

Những Chiêu Lừa Gạt

27/06/200000:00:00(Xem: 10649)
Bạn,
Theo các báo quốc nội, thời gian gần đây ở nhiều địa phương đã xảy ra nhiều vụ lừa đảo mà thủ phạm chính là kẻ lừa đảo tự nhận là con nuôi, em ruột, bà con của các cán bộ CSVN cao cấp, kể cả thủ tướng và bộ trưởng. Nhiều kẻ lừa đảo đã tiến hành hàng chục vụ gạt tiền trong một thời gian dài, thế nhưng vẫn trót lọt, vẫn bình an vô sự. Những kẻ này chỉ bị phát giác sau khi đã ẵm những khoản tiền khá lớn như câu chuyện sau đây theo ghi nhận của báo Phụ Nữ.

Nguyễn Thị Vân Anh, sinh năm 1975 ở Hưng Yên là một trường hợp điển hình. Vân Anh học lớp 7, không nghề nghiệp tuy thuộc một gia đình lương thiện, nhưng lại sớm dấn thân vào con đường tội lỗi. Có chồng và một con nhỏ, Vân Anh bỏ làng lên Hà Nội mướn một ngôi nhà khang trang. Không đẹp nhưng cô ta lừa được nhờ cái vẻ chất phát của nông thôn, dễ gây sự tin cậy với những người mà cô ta quyết đưa vào tròng. Nạn nhân đầu tiên chính là bà chủ cho cô ta thuê nhà. Cô ta tự xưng là em ruột của tổng giám đốc đương chức tổng công ty Hàng không VN. Do có một thời gian cô ta làm việc ở ngành hàng không (bị cho thôi việc) nên khá rành các chức danh thuộc tổng công ty. Cô ta nâng vị trí của mình lên một bước nữa: là con nuôi của thủ tướng, được yêu quý như con đẻ.

Bà chủ nhà nhờ cô ta xin cho con trai vào làm việc ở Bưu điện Hà Nội với số thù lao là 1,700 đô và 3 triệu đồng Việt Nam. Bà chủ nhà còn nhờ cô ta xin tiếp cho cháu gái của bà vào làm việc ở tổng công ty Hàng không Việt Nam, cô ta nhận lời và bà chủ nhà đã đưa thêm cho cô ta 800 đô. Tất nhiên cô ta không thể đưa được những người đó vào cơ quan trong khi bà chủ nhà lại hối thúc, hơn nữa, đòi trả lại tiền. Cô ta liền xoay sang một người khác. Người này nhờ cô xin vào làm lái xe tổng công ty Hàng không và đưa cho cô ta 800 đô. Đến đây, cô ta thực hiện thượng sách là cùng với chồng con bỏ trốn.

Vân Anh cũng đã lừa người chú của mình ở quê lấy một số tiền là 7 triệu đồng. Cô ta còn bạo gan hứa với người chú là với thân thế con nuôi của người đứng đầu chính phủ, đưa ông công tác ở ban Nội chính trung ương. Tổng cộng số tiền cô ta gạt người chú lên đến 146 triệu đồng. Cuộc phiêu lưu của Vân Anh còn đi xa hơn, khi cô nói sắp có đợt tuyển dụng đi lao động ở Úc và người chú cả tin trao cho cô ta thêm 25 triệu đồng.

Lừa đảo với tư cách là thân nhân của cán bộ cao cấp kiểu này không chỉ có trường hợp Vân Anh. Ở Tây Ninh, Bắc Ninh và một số địa phương khác đã xảy ra chuyện tương tự, kể cả trong đợt đặc xá vừa rồi có kẻ đến gia đình phạm nhân hứa sẽ giải quyết cho phạm nhân cũng theo mánh là con nuôi ông A, em ruột ông B.

Bạn,
Tại Sài Gòn, theo báo Người Lao Động, viện kiểm sát CSVN thành phố này vừa hoàn tất hồ sơ truy tố Quan Minh Đức, quê Nam Định, tự xưng là cán bộ bảo vệ một viên chức của rất cao của trung ương đảng CSVN để lường gạt quanh các vụ như sau: nhận tiền để giới thiệu chỗ làm béo bở, mời các viên chức cao cấp CSVN đến thăm cơ sở kinh doanh của công ty A, xí nghiệp B để sau đó hù dọa các giám đốc doanh nghiệp, nhận tiền của thân nhân người bị tù để chạy giảm án. Điều đáng nói là Quan Minh Đức đã lừa được khá nhiều người và hoạt động đến 13 năm mới bị phát giác, nạn nhân của đương sự có cả các viên chức trung cấp CSVN địa phương.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
Phá rừng như dường là chuyện muôn đời dễ kiếm tiền của các quan chức kiểm lâm và địa phương. Vấn đề khó không phải là phá rừng, mà khó chỉ là làm sao cứu rừng. Nghĩa là các quan chư!c không lạm dụng quyền lực, đồng thời cần có cơ chế giám sát. Còn không, thì phaỉ dạy cho mọi người biết yêu thương rừng.
Có phải là ảo giác, và tin đồn về ảo giác, mỗi khi có chuyện huyền bí? Việt Nam có rất nhiều nghi án cổ sử, như mộng, như thực. Thí dụ, mới đây, báo Lao Động kể về chuyện "hồn ma cung nữ đòi nợ" ở Yên Tử. Có thật không? Tại sao lại xảy ra ở Yên Tử? Hay chỉ là huyền thoại dân gian? Đặc biệt, khi chuyện gắn liền với một địa danh là Suối Giải Oan.
Kayla bị cảm, phải nghỉ học ở nhà. Mẹ em năn nỉ nhờ tôi giữ dùm Kayla, vì chị không thể nghỉ làm hôm nay. Tôi nnận lời vì hôm nay tôi cũng rảnh.
Lỗi chính tả là chuyện muôn đời, muốn thoát ra là phải học -- không chỉ là cần học nghiêm túc, mà cần phải tự xem việc tránh lỗi chính tả cũng y hệt như tu sĩ trong ngôi đền thờ ngôn ngữ và văn học. Lỗi văn học là một cấp cao hơn. Vì chính tả có khi là do phát âm sai, vì ảnh hưởng địa phương trong giọng nói, nhưng lỗi văn học khó dò hơn, vì đòi hỏi trình độ học cao hơn để dò lỗi...
Khi ngân sách các quan chức thiếu tiền, sẽ nghĩ ra đủ cách để moi tiền dân. Mới nhất, Hà Nội bày trò chận xe theo chỉ tiêu để phạt, mỗi phường phải kiếm cớ phạt người đi xe qua lại làm sao cho đủ ít nhất 50 triệu đồng mỗi tháng.
Trang Bauxite VN vừa phổ biến một “Tiếng kêu cứu từ Buôn Triết, xã Dur KMăl - Krong Ana, Đắc Lắc,” từ một người nông dân lương thiện bị quan chức cướp đất mà anh đã khai phá.
Thuốc giả trước giờ đã được cảnh báo từ lâu rồi. Câu hỏi nơi đây là, vắc xin có vướng nhầm thuốc giả không? Và các viên chức có bị nhầm bởi thuốc giả hay không, khi trình độ làm thuốc giả, thuốc dỏm ngày càng tinh vi?
Đó là chuyện công an. Chuyện dài công an. Kể hoài không hết. Chuyện nào cũng đầy nước mắt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.