Hôm nay,  

Đổi Tên Thành Hồ

18/10/201500:00:00(Xem: 5708)
Hãy hình dung rằng có một hội nghị về văn hóa, và đề xuất đỗi tên thành phố Hô Chí Minh trở về tên Thành phô Sài Gòn. Hãy hình dung như thế đi. Bảo đảm là tất cả (hay hầu như? hay đa số?) những người từng có liên hệ tới Sài Gòn sẽ đồng ý như thế.

Bởi vì, cuộc bỏ phiếu theo thói quen sử dụng ngôn ngữ, cái tên Thành Phố Sài Gòn đã đánh bại cái tên Thành Phố Hồ Chí Minh. Không mấy ai mở miệng ra lại nói rằng đây là Thành Phô Hồ Chí Minh. Hãy bước ra hè phố, hãy lắng nghe chung quanh xem, hãy vào một quán nhậu, hay tới ngồi ở tiệm cà phê, hãy vào một quán cơm, hãy ngồi xuống ghế đá... Đó là cuộc bỏ phiếu bằng miệng... Ai cũng gọi đây là Sài Gòn. Thậm chí, nếu hỏi người chung quanh, bạn sẽ thấy nhiều người dân cười hô hố, “có khùng sao mà gọi là Thành Phố Hồ Chí Minh...”

Bản tin BizLive đăng tin từ Thông Tấn Xã VN nóí về “Đề xuất đổi tên thành phố Bắc Giang thành Phủ Lạng Thương...”

Đây cũng là trường hợp để liên tưởng tới cái tên Sài Gòn.

Bản tin viết:

“Nhằm nghiên cứu, bảo tồn các giá trị di sản văn hóa và tăng cường nhận thức về đặc trưng văn hóa thành phố Bắc Giang, ngày 16/10, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Bắc Giang phối hợp UBND thành phố Bắc Giang tổ chức hội thảo khoa học "Di sản văn hóa - từ Phủ Lạng Thương đến thành phố Bắc Giang".

Tham dự hội thảo có đại diện Hội đồng Di sản văn hóa Quốc gia, các nhà khoa học lịch sử đầu ngành cùng lãnh đạo một số cơ quan, ban ngành, đơn vị chức năng của tỉnh Bắc Giang.


Tại hội thảo, nhiều ý kiến cho rằng nên đổi tên thành phố Bắc Giang thành Phủ Lạng Thương. Theo Phó Giáo sư Trương Quốc Bình (Hội đồng Di sản văn hóa Quốc gia), trải qua gần 200 năm, cùng với sự thay đổi của tỉnh Bắc Giang về địa giới hành chính, thị xã tỉnh lỵ có hơn 50 năm mang tên Bắc Giang nhưng cái tên Phủ Lạng Thương đã đi vào tình cảm và tâm thức của nhiều người như những giá trị văn hóa thiêng liêng. Không chỉ đối với người Việt, địa danh Phủ Lạng Thương vẫn được tạc ghi trong hầu hết các tài liệu văn tự quốc tế trong các lĩnh vực địa lý, địa chất, khảo cổ, dân tộc học, sử học, văn học, hành chính... do các học giả nước ngoài, đặc biệt là các nhà khoa học Pháp dày công xây dựng.

Phủ Lạng Thương không chỉ là địa danh lịch sử mà đã trở thành những giá trị, văn hóa đặc hữu, góp phần quan trọng vào việc khơi gợi tình yêu quê hương đất nước, góp phần tạo lập những sức mạnh vật chất để xây dựng quê hương Bắc Giang trong thời đại mới. Vì vậy, cần ủng hộ những kiến nghị để Nhà nước sớm có quyết định đổi tên thành phố Bắc Giang thành Phủ Lạng Thương...”(ngưng trích)

Thấy chưa... Hãy hỏi dân Sài Gòn xem, cái tên “Thành Phố Hồ Chí Minh” rất đáng quăng bỏ rồi vậy.

Hãy nghe âm vang xem... Thành phố Sài Gòn... êm dịu, đẹp đẽ biết là bao.

Và thử nghe tiếp: Thành phố Hồ Chí Minh. Trời ạ, phải nhờ tới nhạc sĩ Nah Sơn cho vài quả nhạc rap vào cái tên này vậy.

Bao giờ sẽ đổi tên vậy kìa?

Ý kiến bạn đọc
20/10/201522:34:57
Khách
Cái tên thảnh phố Ho Chi Minh là do nhóm độc đảng cộng sản đặt ra để đánh bóng lãnh tụ của chúng, điều này ai cũng biết xin miễn bàn. Toàn dân người Việt trong và ngoài nước ai cũng muốn cái tên cũ Sài gòn .
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện này không biết đúng hay không... Chuyện về thầy thuốc Nam ở Hà Nội đã chữa hơn 5.000 người ung thư... Đó là Lương y Phùng Tuấn Giang.
Hay đây thực sự có chuyện vong linh nhập vào người cõi trần “để cho số đề, xin sám hối, hay để chỉ mồ chôn liệt sĩ” -- nói theo kiểu một viện nghiên cứu gì đó ở Hà Nội?
Bia là một tảng đá dựng lên thường mang những dòng chữ để ghi về một sự kiện nào. Như thế, bia mang theo cảm xúc của người dựng bia.
Có cần Cuộc Chiến VN hay không? Phe thắng trận đã hành xử thế nào, và cuộc chiến của họ phát động có hợp lý không?
Mục di trú và bảo lãnh do Văn Phòng tham vấn di trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, nhằm mục đích thông báo các tin tức thời sự liên quan đến vấn đề đoàn tụ gia đình,
Tất nhiên là hiểu về nguồn gốc Vua Hùng Vương là do học sử cổ, nhưng để thành tín ngưỡng thì có vẻ như thêm khí vị linh thiêng nữa.
Nghĩa là, tại một trường đại học được tin cậy là tinh hoa của VN. Ông Tiến sĩ dỏm này là Giảng viên Nguyễn Huyền Minh, đi học bằng tiền chính phủ trong Đề án 322.
Ngư dân Việt ra biển, dễ chừng lại gặp hải tặc Trung Quốc. Trong khi đó, trên bờ, người dân bình thường VN vẫn bị cướp trong nhiều hình thức tinh vi.
Thời này, chuyện gì cũng khả nghi. Kể cả những thứ đắt giá, như gạo thơm. miến, bún, cơm tấm, trứng vịt... đều có độc chất.
Chuyện rất lạ trong một đất nước xã hội chủ nghĩa nơi dường như chuyện gì cũng rất lạ. Chuyện xảy ra tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.