Hôm nay,  

Ngày Hội Thuốc

06/03/200000:00:00(Xem: 6017)
Bạn,
Trước năm 1945, cứ vào tháng hai hằng năm, tại làng Xuân Tảo, Từ Liêm Hà Nội, các lương y ở khắp vùng khăn xếp, áo the, quần trắng, ô đen cùng dăm ba học trò cắp tráp theo hầu về dự “Hội nhân thuật” tổ chức tại làng này. Đây là dịp để các lương y cùng nhau trao đổi, đàm đạo về nghề, tiếp nối truyền thống các bậc tiền bối và kết nạp học trò giỏi vào hội. Báo VN viết về ngày hội đặc biệt này như sau.

Năm nào cũng vậy, cứ vào tháng hai hằng năm, lúc mà dân làng cấy chiêm xong, thư thái, bước vào những ngày trẩy hội; cũng là lúc các thầy lang ở khắp vùng, khăn xếp, áo the, quần trắng, ô đen, cùng dăm ba học trò cắp tráp theo hầu; họ hồ hởi về làng Xuân Tảo để dự “Hội nhân thuật”. Dân làng gọi nôm na là “Hội thuốc”. Đây là hội hằng năm của các thầy thuốc đã có danh y-đức vẹn toàn; là dịp gặp gỡ các đồng nghiệp để cùng nhau trao đổi, đàm đạo về nghề, tiếp nối truyền thống của các bậc tiền bối: Tuệ Tĩnh, Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác... Các danh y tụ về đây cùng với danh y của làng là những người đã từng chữa khỏi cho biết bao bệnh nhân hiểm nghèo, với tấm lòng nhân ái đầy trách nhiệm.

Những thành viên của ngày hội “Nhân thuật” đều là những người như vậy. Cho nên cứ mỗi lần họ gặp lại nhau là gây được sự chú ý và mến mộ của người dân. Nội dung của ngày hội thật độc đáo, mang nét học thuật và mang nét văn hóa của thời khắc khai xuân, nên tạo sự hấp dẫn lạ thường: các danh y cùng nhau trao đổi, lý giải những căn bệnh hiểm nghèo đã từng gặp; cùng nhau giới thiệu những bài thuốc gia truyền, đặc dụng, công hiệu, đã được kiểm chứng. “Hội thuốc” không chỉ diễn ra vào mùa xuân, mà còn cả vào tháng tám hằng năm - “Xuân thu nhị kỳ” đều đặn. Hội kéo dài ba ngày.

Ngày đầu là để nhắc lại tôn chỉ, mục đích của ngày hội “Nhân thuật”. Điểm lại những căn bệnh đã gặp, các loại bệnh bột phát mới, chưa chữa được.Ngày tiếp theo là trao đổi từng loại bệnh, từng con bệnh hiểm nghèo, đưa ra bài thuốc gia truyền và cùng nhau đàm đạo. Họ dường như để hết tâm trí vào việc trao đổi đó. Còn với những học trò mà họ cho đi theo thì đây là một dịp hiếm hoi để được học các bậc thầy của mình. Đàm đạo, rồi cùng nhau kết lại cách kê đơn bốc thuốc được coi là hợp lý nhất, cùng nhau thông qua “Y bản” và lưu lại để lần tới đối chiếu, kiểm chứng lại. Ngày sau cùng bao giờ cũng diễn ra việc kết nạp người vào Hội, do các bậc thầy giới thiệu, đó chính là các học trò do họ kèm cặp nhiều năm, hoặc con cháu các bậc danh y cao niên truyền lại để giữ lấy nghề.

Bạn,
Trong ngày hội này, các chủ khảo phải là những bậc tài năng, uy tín bậc nhất. Thoạt đầu là những câu hỏi về cách chữa trị bệnh, tiếp đó là bắt mạch, kê đơn, bốc thuốc, y đức trả lời sai sót một chút là bị loại. Có người thẩm vấn một lần là được; nhưng phần nhiều phải đôi ba lượt mới xong. Với quan niệm không thể xem thường cái nghề “cứu nhân độ thế”, đúng với nghĩa trong “Y huấn” của đại danh y Lê Hữu Trác (1720 - 1791) dạy: Đạo làm thuốc là một Nhân thuật, chuyên bảo vệ sinh mạng con người, phải lo cái lo của người....

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.