Hôm nay,  

Cướp Đất Dân, Bỏ Tù Dân

01/11/201400:00:00(Xem: 5064)
Cụ bà Lê Hiền Đức đang đưa lời báo động trường hợp dân oan huyện Thanh Oai, Hà Nội: cán bộ ngang ngược chia chác đất, vu cáo dân, bỏ tù dân...

Lời cụ bà Lê Hiền Đức như sau:

“Thứ Tư, ngày 29 tháng 10 năm 2014

Tin nóng: huyện Thanh oai, Hà nội - tham nhũng đất đai nghiêm trọng, vu cáo dân, bắt bỏ tù !

Tôi mới nhận được đơn của nhân dân xã Xuân Dương, Huyện Thanh oai gửi, nội dung tố cáo các cán bộ xã tại đây lợi dụng chủ trương chính sách đồn điền đổi thửa đất nông nghiệp của nhà nước để tham nhũng đất đai, ăn cắp ruộng đất của công để chia chác.

Đặc biệt, khi bị dân tố cáo thì cán bộ xã đã tự lập phe cánh, mang côn đồ và công an xã đến bắt dân, vu cho tội "chống người thi hành công vụ..." sau đó lập hồ sơ, báo cáo lên công an huyện để chụp mũ, xử tù các nông dân tại xã này.

Các cán bộ xã này là:

- Chủ tịch xã Hoàng Bá Long,

- Bí thư Phùng Văn Tiệp,

- Trưởng công an Ngô Văn Tuấn.

Các cán bộ xã này đã cho công an xã bắt cô bé Nguyễn Thị Huề mới 23 tuổi ngày 11/3/14 Trên đường tại nhà Văn hoá thôn, buộc tôi cô bé bị bệnh đau tim này là "Chống người thi hành công vụ".

Ngoài ra họ còn bắt thêm 3 người nữa để bịt miệng vụ ắn cắp đất đai đang bị dân tố cáo ra tận Trung ương đảng và tiếp dân Nhà nước. Với hồ sơ được lập, báo cáo tự bịa đặt, cán bộ xã được công an huyện Thanh oai là trưởng công an tên Thủy (mới về thay Uynh) tiếp tay, lập kết luận điều tra tự bịa ra để mang các nông dân ra xử.

Ngày 28/10 Tại toà án huyện, quan toà buộc phải hoãn vì cô Lan ngất xỉu do trước đó bị công an đánh nhiều lần vào đầu. Cướp đất bắt người không có lệnh, lãnh đạo xã tỏ ra bất chấp pháp luật và vô cùng tàn ác với dân. Đây đã là lần xử thứ 4, tòa Thanh oai vẫn chưa thể khép tội các nông dân này.

Các nông dân bị lũ cướp đất bắt, vu tội là:

1) Vũ Thị Huề

2) Lê Văn Vượng

3) Nguyễn Thu Hà

4) Nguyễn Thị Lan

Đều ở thôn Trường Xuân, xã Xuân Dương, Thanh Oai, Hà Nội.

Hiện tôi đã cử phóng viên về địa phương để điều tra, lấy thông tin cụ thể để đăng tải, cùng đơn của bà con dân tại xã này gửi sang Thành ủy Hà nội, Tiếp dân Trung ương đảng, tiếp dân nhà nước để làm rõ các sai phạm của cán bộ xã Xuân Dương, huyện Thanh oai trước công luận.”

Nhiều hình ảnh nông dân tại phiên tòa huyện Thanh oai lưu ở trang nhà của cụ bà:

http://lehienduc2013.blogspot.com/

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tình yêu tất nhiên là không tuổi rồi. Ai cũng biết như thế, vì đó là lời mọi người đều nói với nhau trên tất cả báo chí của mọi nền văn hóa.
Đôi khi có những chuyện bất ngờ xảy ra, các luật gia chính thống lại tranh cãi rằng có phải Việt Nam đã có luật để xử chưa, hay có phải rằng luật Việt Nam có thể né tránh được, hay có phải rằng VN có luật nhưng không hề áp dụng, hoặc là làm trái luật, hoặc là xử theo văn bản trái luật...
Đất nước ngày càng kinh dị. Không có vẻ gì như đời thường. Y hệt như trong phim ảnh căng thẳng, nơi xã hội đen khống chế cả quan quyền và trong đời dân thường.
Hễ đến cửa quan là mất tiền... Đó là lời bình phẩm của một viên quan, tuy chỉ là quan nhỏ thôi, nhưng hẳn là hiểu và chịu đựng cả một hệ thống như thế. Mà là chuyện ngay tại thủ đô cũng thế, tức là gần mặt trời, chứ không phải chuyện xa xôi gì.
Chúng ta đều từng tự hào là con rồng cháu tiên, và tin rằng được làm người Việt hẳn là cái gì ghê gớm lắm.
Có những hình ảnh chỉ mới nhìn đã không thể quên được. Đời người hẳn đã từng nhiều lần gặp các hình ảnh khó quên mang theo những tiếng cười vui, hay dòng nước mắt ngậm ngùi.
Có những hoàn cảnh thương tâm ở quê nhà, và rồi chúng ta chợt thấy lòng từ bi, muốn làm từ thiện. Nhưng không dễ đâu, cũng gian nan nhiều rào cản lắm.
Có những chuyện không bao giờ hiểu nổi trên đời này. Kể cả chuyện trong chùa.
Chuyện bi hài là trẻ em bây giờ hiểu biết về tình dục quá sớm. Và cái gọi là hiểu biết sớm này chỉ có nghĩa là hiểu biết không chính quy, không qua trường lớp, mà chỉ là kiểu “vừa học, vừa hành.” Nghĩa là, ăn cơm trước kẻng, nói theo ngôn ngữ thời đại.
Mọi chuyện của nhà nước y hệt như bàn cờ đầy tăm tối. Chúng ta là con dân, ngó hoài mà không thấy lối ra, nghe hoài mà không quán triệt nổi chính sách, chờ hoài mà vẫn đói nghèo thê thảm, lỡ có tin nhau lâu dài rồi cũng sững sờ khi thấy đất rừng và biển đảo bị Bắc Phương chiếm từng mảng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.