Hôm nay,  

Vũ Khí Hóa Học?

12/12/201300:00:00(Xem: 5168)
Khi cơ thể chảy máu nội tạng, đó là chuyện nghiêm trọng. Đặc biệt, khi cơ thể chảy máu nội tạng vì đòn phép Trung Quốc, đó là họa lớn vậy, chứ không phải chuyện nhỏ. Có phải đây là vũ khí hóa học đang thử nghiệm?

Thông tấn VTC News từ Hà Nội kể về chuyện ở tỉnh Bắc Giang: Nhiều người ‘tự dưng’ chảy máu nội tạng.

Bản tin viết:

“Gần chục bệnh nhân ở Bắc Giang ‘tự dưng’ bị chảy máu trong nội tạng và chảy máu ngoài.

Giáo sư, Tiến sĩ Anh hùng lao động Nguyễn Anh Trí, viện trưởng viện Huyết học và Truyền máu TW cho biết: Thời gian gần đây, có gần chục bệnh nhân tại Bắc Giang nhập viện Huyết học và Truyền máu TW trong tình trạng xuất huyết.

Có trường hợp cả bố, mẹ và con bị xuất huyết. Những bệnh nhân này đều sống tại tỉnh Bắc Giang. Thậm chí cùng khu phố. Có 9 bệnh nhân bị xuất huyết phải nhập viện điều trị. Điều trị xong, về địa phương, bệnh nhân mắc lại.”(ngưng trích)

Lý do? Có phải người Trung Quốc muốn đầu độc dân tộc Việt bằng cách gì bí ẩn?

VTC News ghi lời Giáo sư Trí ngờ vực:

“Việc tìm ra nguyên nhân gây nên tình trạng xuất huyết này không phải dễ dàng nhưng tôi nghi ngờ rằng, những bệnh nhân này đã cùng ăn, tiếp xúc 1 loại thuốc, 1 loại thức ăn nào đó của Trung Quốc.

Những chất này làm rối loạn đông máu do thiếu các yếu tố đông máu nên bệnh nhân có thể tự bị chảy máu hoặc bị chảy máu không cầm được khi có ngoại cảnh tác động. Chất ức chế yếu tố đông máu có thể ở trong thực phẩm, quần áo, thuốc… xâm nhập vào cơ thể qua tiêu hóa và tiếp xúc.

Chất này có thể có trong bim bim, kẹo Trung Quốc, có trong bả chó, thuốc chuột…”(ngưng trích)

Nhưng khôngc hỉ oỏ Bắc Giang, mà còn ở cả Thái Nguyên, Hòa Bình...

Báo Giáo Dục VN nói rằng có 20 người bị “xuất huyết nội tạng do nghi ăn thức ăn có hóa chất Trung Quốc...”

Bản tin GDVN viết:

“Kể từ đầu tháng 11/12012, viện Huyết học và Truyền máu Trung ương đã tiếp nhận gần 20 bệnh nhân có triệu chứng chảy máu bất thường. Đặc biệt trong số đó có tới 8 trường hợp là ở thị trấn Cao Thương (Tân Yên, Bắc Giang). Theo những nghiên cứu ban đầu, nguyên nhân dẫn tới bệnh lý trên có thể người bệnh đã nhiễm phải một chất độc nằm trong thuốc diệt chuột....

Ngoài 9 bệnh nhân ở Bắc Giang, thì bệnh viện còn tiếp nhận các bệnh nhân khác có chung những triệu chứng trên ở các tỉnh như: Thái Nguyên, Hòa Bình, mới đây ở huyện Thường Tín có 2 vợ chồng.”(ngưng trích)

Phải chăng đây là cuộc chiến mới, nơi đó vũ khí hóa học đang được sử dụng ở tầm mức thử nghiệm?

Nguy lắm, nguy lắm....

Phải nghĩ ngay tới vũ khí hóa học...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những nhà văn thơ mộng nhất của Việt Nam vừa ra đi.
Nhớ một thời xưa, khi mình còn ở tuổi thật là thơ ấu, đôi khi gặp ở bến xe lửa, bến xe đòi, những nghệ nhân ôm đàn hát giọng rất là Bắc Kỳ... và ông già mới nói đó là hát xẩm.
Sao lại quá nhiều gia đình văn hóa, trong khi xã hội vẫn nhiễu nhương thế này? Đó là lời than phiền của rất nhiều người, mà bạn có thể nghe được gần như ở mọi góc phố.
Một trong những nan đề lớn của Việt Nam hiện nay là hoang phí chất xám. Không chỉ là hiện tượng nhiều sinh viên tốt nghiệp cử nhân thất nghiệp, mà ngay cả các công trình nghiên cứu ở cấp quốc gia rồi cũng nhét ở xó tủ.
Người xưa gọi chữa được bệnh nan y như ung thư chỉ có phép thần. Gọi một cách ví von các trường hợp ung thư hết bệnh, ông bà mình gọi là “Trời cứu.”
Thời xưa, ông bà mình gọi thầy thuốc là “lương y như từ mẫu.” Nghĩa là vị y sĩ giỏi cũng y hệt như mẹ hiền. Nghĩa là thầy thuốc tử tế thì thương bệnh nhân như con ruột.
Ông bà mình thường nói, “Ngu si hưởng thái bình.” Câu này hẳn đúng cho nhiều trường hợp.
Những luật như thế đã và đang áp dụng ở các quốc gia Hồi Giáo: ngoại tình là bị phạt, thậm chí còn đánh roi, đánh gậy.
Những màn độc chiêu phá hoại người dân chủ vẫn liên tục diễn ra. Một thời công an đã tưng bừng chụp 2 bao cao su cho Luật gia Cù Huy Hà Vũ, rồi chụp mũ cô Phạm Thanh Nghiên ngồi ở nhà tọa kháng là quậy sóng Biển Đông...
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.