Hôm nay,  

Chỗ Thiếu, Chỗ Dư

29/05/201300:00:00(Xem: 8704)
Đó là bi hài, khi chỗ cần tiền thì lại thiếu tiền, còn chỗ xài phí thì lại dư tiền. Nhưng có thực chỗ xài phí đó chỉ thuần túy là do quản trị kém hiệu quả, hay vì xài phí để có cớ cho quan chức rút ruột công trình.

Thông tấn VietnamNet nói rằng Bộ Y tế không có tiền xây bệnh viện. Đó là lời của Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến: “Mình Bộ Y tế không giảm tải bệnh viện được. Bộ không có tiền xây dựng bệnh viện hay mua trang thiết bị y tế.” Bà nói như thế với hãng thông tấn VietnamNet ở hành lang Quốc Hội sáng 27/5/2013.

Trả lời câu hỏi, “Nhưng tình hình thực tế vẫn rất quá tải, bệnh nhân vẫn phải nằm đôi, nằm ba, có nơi nằm gầm giường?” bà đáp:

“Phòng nội trú lấy đâu mà giảm tải được khi chưa xây mới bệnh viện? Đề án bệnh viện vệ tinh mới được phê duyệt phải có thời gian tập rượt và chuyển giao công nghệ, kỹ thuật cho bệnh viện tỉnh...

...Bộ Y tế không một mình giảm tải bệnh viện được vì Bộ không có tiền xây dựng bệnh viện, không có tiền mua trang thiết bị y tế...”

Dưới bản tin là phần ý kiến độc giả, trong đó có một người góp ý:

“Đúng. Bộ trưởng nói đúng, một mình Bộ Y tế thì không có tiền, nhưng chính phủ, các bộ ngành liên quan và các địa phương thì sẽ có tiền để xây bệnh viên nếu họ có trách nhiệm và không lãng phí vào các công trình khác. Tôi ví dụ việc xây trường bộ nào cũng xây trường đại học cao đẳng, địa phương nào cũng thi nhau thành lập trường các cấp, nhất là trường đại học nhưng phần lớn là để hoang, nhiều dự án vô bổ đắp chiếu, trong khi bệnh nhân đã khốn khổ vì bệnh tật lại như vào trại tị nạn...”

Cùng trong ngày, báo Tuổi Trẻ có bản tin về lãng phí ở hệ thống cảng biển, “Vung ngàn tỉ, giờ bỏ không.”

Bản tin nói rằng, một số cảng được xây mới nhằm di dời cảng biển từ nội ô TP.SG ra vùng ven. Thế nhưng do hạ tầng không đồng bộ, quy hoạch kém, thiếu vốn nên có cảng xây dở dang, có cảng chỉ khai thác... “cầm hơi”...

Hóa ra, tiền lo cho sinh mạng đồng bào lại thiếu. Cùng lúc đó, tiền xây cơ sở đại học, cao đẳng, cảng biển... rồi bỏ hoang lại dư. Nhưng có thực chỗ dư này thuần túy là lãng phí, hay lại là cơ hội rút ruột cho quan chức làm giàu? Không thể không nghĩ tới những câu trả lời buồn thảm vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những nhà văn thơ mộng nhất của Việt Nam vừa ra đi.
Nhớ một thời xưa, khi mình còn ở tuổi thật là thơ ấu, đôi khi gặp ở bến xe lửa, bến xe đòi, những nghệ nhân ôm đàn hát giọng rất là Bắc Kỳ... và ông già mới nói đó là hát xẩm.
Sao lại quá nhiều gia đình văn hóa, trong khi xã hội vẫn nhiễu nhương thế này? Đó là lời than phiền của rất nhiều người, mà bạn có thể nghe được gần như ở mọi góc phố.
Một trong những nan đề lớn của Việt Nam hiện nay là hoang phí chất xám. Không chỉ là hiện tượng nhiều sinh viên tốt nghiệp cử nhân thất nghiệp, mà ngay cả các công trình nghiên cứu ở cấp quốc gia rồi cũng nhét ở xó tủ.
Người xưa gọi chữa được bệnh nan y như ung thư chỉ có phép thần. Gọi một cách ví von các trường hợp ung thư hết bệnh, ông bà mình gọi là “Trời cứu.”
Thời xưa, ông bà mình gọi thầy thuốc là “lương y như từ mẫu.” Nghĩa là vị y sĩ giỏi cũng y hệt như mẹ hiền. Nghĩa là thầy thuốc tử tế thì thương bệnh nhân như con ruột.
Ông bà mình thường nói, “Ngu si hưởng thái bình.” Câu này hẳn đúng cho nhiều trường hợp.
Những luật như thế đã và đang áp dụng ở các quốc gia Hồi Giáo: ngoại tình là bị phạt, thậm chí còn đánh roi, đánh gậy.
Những màn độc chiêu phá hoại người dân chủ vẫn liên tục diễn ra. Một thời công an đã tưng bừng chụp 2 bao cao su cho Luật gia Cù Huy Hà Vũ, rồi chụp mũ cô Phạm Thanh Nghiên ngồi ở nhà tọa kháng là quậy sóng Biển Đông...
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.