Hôm nay,  

Chỗ Thiếu, Chỗ Dư

29/05/201300:00:00(Xem: 8725)
Đó là bi hài, khi chỗ cần tiền thì lại thiếu tiền, còn chỗ xài phí thì lại dư tiền. Nhưng có thực chỗ xài phí đó chỉ thuần túy là do quản trị kém hiệu quả, hay vì xài phí để có cớ cho quan chức rút ruột công trình.

Thông tấn VietnamNet nói rằng Bộ Y tế không có tiền xây bệnh viện. Đó là lời của Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến: “Mình Bộ Y tế không giảm tải bệnh viện được. Bộ không có tiền xây dựng bệnh viện hay mua trang thiết bị y tế.” Bà nói như thế với hãng thông tấn VietnamNet ở hành lang Quốc Hội sáng 27/5/2013.

Trả lời câu hỏi, “Nhưng tình hình thực tế vẫn rất quá tải, bệnh nhân vẫn phải nằm đôi, nằm ba, có nơi nằm gầm giường?” bà đáp:

“Phòng nội trú lấy đâu mà giảm tải được khi chưa xây mới bệnh viện? Đề án bệnh viện vệ tinh mới được phê duyệt phải có thời gian tập rượt và chuyển giao công nghệ, kỹ thuật cho bệnh viện tỉnh...

...Bộ Y tế không một mình giảm tải bệnh viện được vì Bộ không có tiền xây dựng bệnh viện, không có tiền mua trang thiết bị y tế...”

Dưới bản tin là phần ý kiến độc giả, trong đó có một người góp ý:

“Đúng. Bộ trưởng nói đúng, một mình Bộ Y tế thì không có tiền, nhưng chính phủ, các bộ ngành liên quan và các địa phương thì sẽ có tiền để xây bệnh viên nếu họ có trách nhiệm và không lãng phí vào các công trình khác. Tôi ví dụ việc xây trường bộ nào cũng xây trường đại học cao đẳng, địa phương nào cũng thi nhau thành lập trường các cấp, nhất là trường đại học nhưng phần lớn là để hoang, nhiều dự án vô bổ đắp chiếu, trong khi bệnh nhân đã khốn khổ vì bệnh tật lại như vào trại tị nạn...”

Cùng trong ngày, báo Tuổi Trẻ có bản tin về lãng phí ở hệ thống cảng biển, “Vung ngàn tỉ, giờ bỏ không.”

Bản tin nói rằng, một số cảng được xây mới nhằm di dời cảng biển từ nội ô TP.SG ra vùng ven. Thế nhưng do hạ tầng không đồng bộ, quy hoạch kém, thiếu vốn nên có cảng xây dở dang, có cảng chỉ khai thác... “cầm hơi”...

Hóa ra, tiền lo cho sinh mạng đồng bào lại thiếu. Cùng lúc đó, tiền xây cơ sở đại học, cao đẳng, cảng biển... rồi bỏ hoang lại dư. Nhưng có thực chỗ dư này thuần túy là lãng phí, hay lại là cơ hội rút ruột cho quan chức làm giàu? Không thể không nghĩ tới những câu trả lời buồn thảm vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Xấu hổ là điều quý trong lương tâm con người, khi nhìn thấy những sai trái mà mình bất lực, không làm gì được, thậm chí không nói gì được. Xấu hổ cũng còn là khi nhìn thấy xã hội vô tư rủ nhau a dua với cái xấu, cái ác.
Có lẽ chuyện cổ tích nào cũng có đoạn kết tốt đẹp. Thí dụ, khi kể chuyện hai người xa nhau sau nhiều năm ngăn cách, thường là có đoạn kết là từ đó, hai người sẽ sống bên nhau tới trọn đời. Hiếm khi nàò có đoạn kết truyện cổ tích đau đớn.
Đất nước đang tới những ngã rẽ kỳ dị: người ta cứ rủ nhau nhậu tưng bừng. Không chỉ dân nhậu, nam và nữ nhậu, mà cả quan chức nhậu... mà khi quan nhậu là bắt dân phải chi tiền.
Vậy sao? Có chuyện vậy sao? Luộc tiền khách Tây ngay ở phi trường Tân Sơn Nhất, nơi việc làm tuyển mộ toàn gia đình cán bộ và thành phần tin cậy nhằm tránh xảy ra các chuyện móc nối phản động ở cảng hàng không lớn nhất này?
Nhiều công ty Việt Nam đang bị các đại gia quốc tế thâu tóm. Đó là lời báo động từ báo VNN.
Có những gì như là bùi ngùi... khi đọc chuyện về những miền đất một thời của mình, rồi bây giờ đã trở thành đất của Trung Quốc.
Có nhiều danh hiệu, trên nguyên tắc, là lúc nào cũng tốt.
Ông bà mính có câu, “Lương y như từ mẫu,” để ca ngợi tấm lòng thầy thuốc đối với bệnh nhân, chăm sóc chữa trị như mẹ hết lòng với con.
Như thế lại thêm phần tốn kém nữa, vì thế nào nhà đài cũng sẽ tăng giá, khi chính phủ ra lệnh buộc tất cả phim tiếng nước ngoài trên các kênh truyền hình VN phải biên dịch.
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.