Hôm nay,  

Dân Biết Cả Rồi

25/05/201300:00:00(Xem: 7122)
Có những chuyện chính phủ chưa nói ra, dân chúng đã có thể biết trước rồi.

Thí dụ, khi câu hỏi đưa ra rằng tuổi trẻ nên có lý tưởng gì, tất nhiên câu trả lời duy nhất trên báo chí, truyền hình là phải theo tư tưởng Hồ Chí Minh.

Thí dụ, khi hỏi định hướng kinh tế nên thế nào, tất nhiên câu trả lời là phải theo định hướng xã hội chủ nghĩa.

Không có gì là mới lạ cả. Do vậy, ngay cả khi bàn chuyện góp ý sửa đổi Hiến Pháp, mình không tin là có gì cần chú ý, vì góp ý cả triệu người cũng thế, các mạng trong nước có cho đọc gì đâu. Vì các mạng góp ý thật sự đều bị tường lửa chặn cả. Thế là, chỉ đọc báo Nhân Dân, mới thấy là hơn hai chục triệu dân góp ý... ủng hộ Đảng CSVN cần ngồi y một chỗ, và đừng đứng dậy nhường ngôi cho nhân dân làm chi...

Báo Pháp Luật TP hôm Thứ Sáu loan tin nêu rõ chuyện ai cũng đoán ra trước: “2014, chưa xây dựng Luật Biểu tình...”

Đơn giản, các quan chức bảo là “không tán thành” bàn về Luật Biểu Tình và Luật Trưng Cầu Dân Ý trong năm 2014. Nghĩa là ráng mà chờ thêm nhé. Trong thời gian nhân dân chờ đợi, các quan chức sẽ đưa con cháu sang Mỹ, sang Úc sinh sống trong khi chờ xã hội tư bản giãy chết và sẽ đón các quan sang đoàn tụ sau đó.

Báo Pháp Luật TP viết:

“Ngày 23-5, QH đã nghe Ủy ban Thường vụ Quốc hội (TVQH) trình bày tờ trình về dự kiến điều chỉnh chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2013 và năm 2014. Theo đó, Ủy ban TVQH không tán thành với đề xuất của Chính phủ đưa Luật Biểu tình, Luật Trưng cầu ý dân, Luật Căn cước của công dân, Luật Tiền lương tối thiểu… vào chương trình năm 2014...


...Được biết ngoài đề nghị của Chính phủ thì đại biểu QH TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung (Giám đốc Công an TP Hà Nội) cũng đề nghị đưa Luật Biểu tình vào chương trình cho ý kiến tại kỳ họp thứ 8-2014. Ngoài ra, Chính phủ và Đoàn đại biểu QH tỉnh Sóc Trăng cũng đề nghị đưa Luật Trưng cầu ý dân vào chương trình cho ý kiến tại kỳ họp QH thứ 8-2014.”

Thế đấy, cứ bảo là bàn trong năm 2013, và bây giờ đẩy sang 2014.

Trong khi đó, chính phủ xuất độc chiêu: mời Mục sư Tin Lành không tay không chân Nick Vujicic thuyết trình lưu diễn ở nhiều thành phố lớn ở Việt Nam, và đón tưng bừng y hệt như một siêu sao quốc tế.

Tại sao? Để chứng minh cho thế giới thấy rằng VN tôn trọng quyền tự do tôn giáo.

Tốn 36 tỷ đồng (tương đương 1,72 triệu USD) nhé, để mời mục sư Tin Lành sang. Thế giới có ai dám bỏ ra từng ấy tiền để mời mục sư như thế không?

Bản tin AP nói rõ rằng, mục sư Nick Vujicic nói -- trước 25.000 khán giả và trước nhiều triệu người trên các kênh truyền hình -- với một bé gái khuyết tật trên sân khấu bằng tiếng Anh: “Do you know why I love God? Because heaven is real...” (Em có biết vì sao tôi yêu thương Thượng Đế? Bởi vì thiên đàng có thực...).

Dám tốn như thế, dám mời mục sư giảng đaọ như thế trước cả triệu khán giả TV, làm sao Mỹ dám đưa vào sổ CPC được. Chỉ có một trao đổi thôi: anh Nick đã nói rằng “Hãy làm theo gương Bác Hồ...” Câu này thì dân biết cả rồi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện gì cũng vậy, cũng cần có một khuôn phép gọi là chuẩn mực, bấy giờ mới thấy hết cái đẹp, cái tinh vi. Nếu không có chuẩn mực, tất sẽ hỗn loạn, sẽ chỉ là tiếng ồn của người tâm thần.
Trong khi chúng ta đọc tràn ngập những tin hình sự hàng ngày ở Hà Nội, ở Sài Gòn, ở Cần Thơ... đời sống trở nên đầy những nỗi lo, những sợ hãi. Rồi may mắn, đôi khi gặp những bản tin làm dịu lòng mình xuống, khi niềm tin được khơi dậy về cái thiện bản nhiên trong lòng người.
Có những dòng chữ viết lên vách, và đời sau ca ngợi là thơ thần, bút thánh. Có những nét vẽ sau khi hoàn tất trên vách, lập tức trở thành bất tử.
Bạn hãy hình dung rằng khi một công nhân bị nợ lương, là bao nhiêu chuyện thảm họa dây chuyền sẽ xảy ra. Vậy mà đó lại là hiện thực đang diễn ra đối với hàng chục ngàn công nhân.
Tình yêu mang tới hạnh phúc cho đời người. Tình yêu là sự chia sẻ, là niềm vui, là chung bước để cặp tình nhân dìu nhau đi trên những năm tháng gian nan của đời người. Tình yêu như thế cũng là tránh nhiệm, là gánh vác một phần gánh nặng trăm năm cho nhau.
Cái đầu mình khá u tối, nên rất thường khi gặp những chữ viết tắt trên báo chí Việt Nam, nghĩ hoài cũng không ra nổi. Như thế, gặp các trưoòng hợp tối nghĩa, hay chữ ít gặp, thì đành chịu. Nghĩa là, mình nghĩ, chức năng truyền thông của báo chí chưa đạt nổi.
Mỗi người đều mang ơn một số thầy giáo, cô giáo nào đó. Từ bậc mẫu giáo, bậc tiểu học, bậc trung học và rồi đaị học... thế nào cũng có lúc chúng ta sơ xuất, vấp ngã và rồi được một thầy giaó hay cô giáo chìa tay ra giúp, đỡ lên và dìu chúng ta đi tiếp.
Quý thầy giáo và quý cô giáo, tức là ngành giáo dục, trên nguyên tắc là phải tuyệt vời trong sáng đạo đức. Lịch sử Việt Nam cũng đã từng có những thấy giáo tuyệt vời, như Thầy Chu Văn An, như Thầy Nguyễn Đình Chiểu...
Nghệ thuật là gì? Và làm vai MC để dẫn chương trình trong các buổi họp mặt, tiệc cưới... có cần tới nghệ thuật không? Và nếu thiếu nghệ thuật, các buổi đó có trở nên nhạt nhẽo hay không? Thậm chí, nếu không khéo, MC có thể làm mất vui cả một tiệc cưới hay không?
Có những di sản văn hóa mang theo những mảng hồn dân tộc, mà chúng ta khi nhớ tới vẫn luôn luôn cảm động, vì đó là một phần lịch sử mở nước, dựng nước của ông bà mình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.