Hôm nay,  

Dân Biết Cả Rồi

25/05/201300:00:00(Xem: 7068)
Có những chuyện chính phủ chưa nói ra, dân chúng đã có thể biết trước rồi.

Thí dụ, khi câu hỏi đưa ra rằng tuổi trẻ nên có lý tưởng gì, tất nhiên câu trả lời duy nhất trên báo chí, truyền hình là phải theo tư tưởng Hồ Chí Minh.

Thí dụ, khi hỏi định hướng kinh tế nên thế nào, tất nhiên câu trả lời là phải theo định hướng xã hội chủ nghĩa.

Không có gì là mới lạ cả. Do vậy, ngay cả khi bàn chuyện góp ý sửa đổi Hiến Pháp, mình không tin là có gì cần chú ý, vì góp ý cả triệu người cũng thế, các mạng trong nước có cho đọc gì đâu. Vì các mạng góp ý thật sự đều bị tường lửa chặn cả. Thế là, chỉ đọc báo Nhân Dân, mới thấy là hơn hai chục triệu dân góp ý... ủng hộ Đảng CSVN cần ngồi y một chỗ, và đừng đứng dậy nhường ngôi cho nhân dân làm chi...

Báo Pháp Luật TP hôm Thứ Sáu loan tin nêu rõ chuyện ai cũng đoán ra trước: “2014, chưa xây dựng Luật Biểu tình...”

Đơn giản, các quan chức bảo là “không tán thành” bàn về Luật Biểu Tình và Luật Trưng Cầu Dân Ý trong năm 2014. Nghĩa là ráng mà chờ thêm nhé. Trong thời gian nhân dân chờ đợi, các quan chức sẽ đưa con cháu sang Mỹ, sang Úc sinh sống trong khi chờ xã hội tư bản giãy chết và sẽ đón các quan sang đoàn tụ sau đó.

Báo Pháp Luật TP viết:

“Ngày 23-5, QH đã nghe Ủy ban Thường vụ Quốc hội (TVQH) trình bày tờ trình về dự kiến điều chỉnh chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2013 và năm 2014. Theo đó, Ủy ban TVQH không tán thành với đề xuất của Chính phủ đưa Luật Biểu tình, Luật Trưng cầu ý dân, Luật Căn cước của công dân, Luật Tiền lương tối thiểu… vào chương trình năm 2014...


...Được biết ngoài đề nghị của Chính phủ thì đại biểu QH TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung (Giám đốc Công an TP Hà Nội) cũng đề nghị đưa Luật Biểu tình vào chương trình cho ý kiến tại kỳ họp thứ 8-2014. Ngoài ra, Chính phủ và Đoàn đại biểu QH tỉnh Sóc Trăng cũng đề nghị đưa Luật Trưng cầu ý dân vào chương trình cho ý kiến tại kỳ họp QH thứ 8-2014.”

Thế đấy, cứ bảo là bàn trong năm 2013, và bây giờ đẩy sang 2014.

Trong khi đó, chính phủ xuất độc chiêu: mời Mục sư Tin Lành không tay không chân Nick Vujicic thuyết trình lưu diễn ở nhiều thành phố lớn ở Việt Nam, và đón tưng bừng y hệt như một siêu sao quốc tế.

Tại sao? Để chứng minh cho thế giới thấy rằng VN tôn trọng quyền tự do tôn giáo.

Tốn 36 tỷ đồng (tương đương 1,72 triệu USD) nhé, để mời mục sư Tin Lành sang. Thế giới có ai dám bỏ ra từng ấy tiền để mời mục sư như thế không?

Bản tin AP nói rõ rằng, mục sư Nick Vujicic nói -- trước 25.000 khán giả và trước nhiều triệu người trên các kênh truyền hình -- với một bé gái khuyết tật trên sân khấu bằng tiếng Anh: “Do you know why I love God? Because heaven is real...” (Em có biết vì sao tôi yêu thương Thượng Đế? Bởi vì thiên đàng có thực...).

Dám tốn như thế, dám mời mục sư giảng đaọ như thế trước cả triệu khán giả TV, làm sao Mỹ dám đưa vào sổ CPC được. Chỉ có một trao đổi thôi: anh Nick đã nói rằng “Hãy làm theo gương Bác Hồ...” Câu này thì dân biết cả rồi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó không còn là chuyện của nước Tàu xa xôi. Đó là nước Việt Nam hiện nay và trong tương lai gần. Dư đàn ông và thiếu đàn bà. Chỉ vì, ưa sinh con trai hơn là con gái.
Tìm việc làm cực kỳ gian nan, trong tình hình này. Bất kể rằng, người tìm việc đã tốt nghiệp đaị học chuyên ngành.
Mục di trú và bảo lãnh do Văn Phòng tham vấn di trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, nhằm mục đích thông báo các tin tức thời sự liên quan đến vấn đề đoàn tụ gia đình, rất hữu ích cho quý vị nào quan tâm đến việc bảo lãnh thân nhân. Đề tài trên đây cũng được thảo luận trực tiếp trên trang nhà của văn phòng, www.rmiodp.com, tiết mục Radio, vào mỗi tối thứ Tư , từ 7:00-8:00 giờ.
Chúng ta đều biết rằng, phá hoại thì dễ, nhưng xây dựng thì khó. Quy luật này ai cũng biết. Và đó là lý do chúng ta phải trân trọng, phải suy nghĩ tận tường trước những quyết định có thể tổn hại thế gian này.
Một thời, chúng ta ngồi trong giảng đường đạị học, miệt mài với chữ nghĩa giữa những tiếng súng vang dội từ xa về. Chúng ta kiên tâm học, vì biết rằng, đại học là nền tảng để xây dựng laị xã hội sau tất cả những ly tán, những đổ vỡ...
Hãy nghĩ tới những ngày thơ ấu của chúng ta, khi được ba mẹ đưa tới trường hàng ngày. May mắn, đó là may mắn. Bởi vì cùng lứa với chúng ta ngaỳ đó, còn rất nhiều học trò bỏ học sớm, để lao động phụ giúp ba mẹ. Nhưng đó là chúng ta ở Sài Gòn, hoàn cảnh kinh tế còn dễ thở, trong khi những nơi dưới quê gian nan hơn nhiều, đặc biệt là ở Miền Bắc.
Kiến thức không tự nhiên mà có. Từ thuở nhỏ, chúng ta học vần abc, rồi học ghép chữ, tập đánh vần thành câu... đều nhờ các thầy cô.
Đất nước đang lệ thuộc phần lớn vào Trung Quốc. Điều này ai cũng thấy. Và ai cũng biết đó là con đường chết chậm, khi nhà nước Hà Nội đã kể như là bán trọn thị trường 90 triệu dân cho nhà nước Bắc Kinh rồi.
Thức ăn bẩn, gây ngộ độc... chuyện này thường quá, và đã trở thành nỗi lo hàng ngày của người dân.
Một thời, chúng ta say mê truyện kiếm hiệp, say mê những mối tình của Trương Vô Kỵ, Tiêu Phong, Đoàn Dự... trên đường hành hiệp, và rồi kinh ngạc trước những diễn biến phức tạp, tuyệt vời của cuộc đời.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.