Hôm nay,  

Ông Sư Dỏm Quậy

24/04/201300:00:00(Xem: 9506)
Đời mình có những khi buồn, tất nhiên, có những khi vui, cũng tất nhiên. Nhưng buồn nhất là khi thấy những gì lẽ ra phải là đẹp, hóa ra lại bị lạm dụng, trở thành những chuyện suy đồi không hình dung nổi.

Đúng là không hình dung nổi, khi gặp những nhân vật chưa từng thấy trước giờ: một người mang hình tướng nhà sư, nhưng tụng kinh phải uống bia, nói là mỗi ngày cứu cả tỷ vong linh, thế rồi bày trò chữa bệnh bằng cách đưa tay sờ mó mà nữ bệnh nhân được sờ lâu hơn, và đòi tiền khủng...

Trời ạ, sao các thầy lớn không lên tiếng giùm, để chi người ta mạo danh thầy chùa như thế...

Trang web Chùa Phuc Lâm đăng bản tin từ báo Công An tựa đề "Lật tẩy chiêu bịp bợm của ông "thầy chùa" dị dạng ở Sài Thành," kể về một nhân vật có vẻ ngoài là một nhà tu nhưng mỗi khi tụng kinh, người đàn ông xưng là trụ trì chùa Ao Sen (trước đây là chùa Phước Thạnh) ở số 472/15, khu phố 3, phường Tân Hưng, quận 7, TPSG luôn huy động một “đội quân” tạp nham để lên đồng.

Bản tin viết, qua lời phóng viên báo CA, trích:

"Chẳng biết có “bắt” được con ma nào không nhưng ông ta khoe: “Mỗi lần thầy ra ngoài là bắt hàng tỷ vong linh đưa về chùa tụng kinh siêu thoát. Nội bàn chân của thầy thôi, thầy giẫm chỗ nào thì đất chỗ đó chịu không nổi. Thầy ở đây là để cứu độ chúng sinh. Thầy đi đâu cũng có binh gia, vong linh đi theo bảo vệ”.

Lúc tụng kinh phải uống bia cho.. ngọt giọng

Nhân vật tự xưng “thầy” là một người đàn ông khoảng 60 tuổi, mập ú mà nhóm đệ tử của ông quen gọi là “sư phụ”. Đệ tử của ông đa phần ở độ tuổi trung niên. Đệ tử nam thì có vẻ mặt kém sáng sủa, còn đệ tử nữ lúc nào cũng phấn son lòe loẹt, mắt xanh, môi đỏ, tóc nhuộm đủ màu, xăm chân mày bén ngót...


Tối 22-1-2013, chúng tôi lại đến chùa. Tụng kinh chưa được 20 phút, đột nhiên bà Út lên đồng, toàn thân ngoe nguẩy trên nền gạch. “Sư phụ” đến hỏi: “Ngươi là con gì? Ở đâu đến đây?”. “Con là con rắn thành tinh”. “Sư phụ” đọc kinh làm con phải ói ra 611 con rắn con rồi đó”.

Nghe xong, mọi người trố mắt thán phục bởi tài nghệ trục xuất rắn của sư phụ. “Con rắn” nhập xác cho biết thêm: “Thầy của con là một con rắn thành tinh hai đầu. Thầy con “ghiền” một phụ nữ đã có chồng nên bảo con nhập vào người phụ nữ này và làm cho cô ta xanh xao, gia đình xào xáo, vợ chồng ly tán”.

Mỗi ngày "đưa" về 5 tỷ vong linh..."

Thiệt là, còn nhiều chuyện nữa trong bản tin, nhưng mình càng đọc càng buồn. Sao lại có người lạm dụng Phật Giáo như thế. Không lẽ làm như thế mà không vi phạm luật pháp gì sao.

Thí dụ, chữa bệnh bằng cách rờ rẫm, đạp lên người bệnh nhân... có thể bị Bộ Y Tế kiện chớ. Tại sao không truy tố về tội chữa bệnh không có giấy phép, và chữa bệnh theo kiểu gây nguy hiểm cho bệnh nhân.

Thí dụ, Thành Hội Phật Giáo có thể thông báo cho Phật Tử các nơi biết rằng có người mặc áo sư ở Quận 7 bày trò như thế là không liên hệ gì tới nhà chùa.

Thí dụ, hội phụ nữ có thể kiện vì ông sư dỏm này sở mó thân thể các nữ bệnh nhân trước mặt nhiều người khác, như thế là xúc phạm phẩm cách phụ nữ... Còn nếu sờ mó nam bệnh nhân thì ông sư dom cũng có thể kiện về tội bày trò đồng tính công khai...

Phải làm sao chớ... Để yên vậy sao.

Ý kiến bạn đọc
24/04/201318:21:47
Khách
Chắc "Ông Sừ" này chắc là Vong của Hồ Chí Minh nhập , đúng là Thời đại Hồ Chí Minh , Vong linh ào về khủng khiếp ... Không biết từ ngày có Nước đến ngày nay , đã có đủ 1 Tỷ Vong linh không ? Nếu mỗi ngày bắt 5 Tỷ ... Chắc toàn vong bên Tàu . Thiệt đúng là chế độ vớ vẩn , đẻ ra một lũ quái thai vớ vẩn , chỉ giỏi ăn tham
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những nhà văn thơ mộng nhất của Việt Nam vừa ra đi.
Nhớ một thời xưa, khi mình còn ở tuổi thật là thơ ấu, đôi khi gặp ở bến xe lửa, bến xe đòi, những nghệ nhân ôm đàn hát giọng rất là Bắc Kỳ... và ông già mới nói đó là hát xẩm.
Sao lại quá nhiều gia đình văn hóa, trong khi xã hội vẫn nhiễu nhương thế này? Đó là lời than phiền của rất nhiều người, mà bạn có thể nghe được gần như ở mọi góc phố.
Một trong những nan đề lớn của Việt Nam hiện nay là hoang phí chất xám. Không chỉ là hiện tượng nhiều sinh viên tốt nghiệp cử nhân thất nghiệp, mà ngay cả các công trình nghiên cứu ở cấp quốc gia rồi cũng nhét ở xó tủ.
Người xưa gọi chữa được bệnh nan y như ung thư chỉ có phép thần. Gọi một cách ví von các trường hợp ung thư hết bệnh, ông bà mình gọi là “Trời cứu.”
Thời xưa, ông bà mình gọi thầy thuốc là “lương y như từ mẫu.” Nghĩa là vị y sĩ giỏi cũng y hệt như mẹ hiền. Nghĩa là thầy thuốc tử tế thì thương bệnh nhân như con ruột.
Ông bà mình thường nói, “Ngu si hưởng thái bình.” Câu này hẳn đúng cho nhiều trường hợp.
Những luật như thế đã và đang áp dụng ở các quốc gia Hồi Giáo: ngoại tình là bị phạt, thậm chí còn đánh roi, đánh gậy.
Những màn độc chiêu phá hoại người dân chủ vẫn liên tục diễn ra. Một thời công an đã tưng bừng chụp 2 bao cao su cho Luật gia Cù Huy Hà Vũ, rồi chụp mũ cô Phạm Thanh Nghiên ngồi ở nhà tọa kháng là quậy sóng Biển Đông...
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.