Hôm nay,  

Khi Trai Ế Vợ

19/04/201300:00:00(Xem: 10443)
Một thời con gái ế chồng thê thảm, vì chiến tranh kết thúc... chiến binh chết quá nhiều, đàn ông vào tù lũ lượt tỷ lệ đếm không hết. Lúc đó, nhiều phụ nữ độc thân sắp quá lứa đành phải chọn biện pháp “xin con” và trở thành các bà mẹ đơn thân, vì không muốn lủi thủi một mình khi về già.

Bây giờ thì con trai ế vợ thê thảm, vì dân mình ưa sinh trai hơn gái, thế là bỗng nhiên dư thừa con trai, và bỗng nhiên có hiện tượng sẽ có nhiều triệu anh ế vợ.

Chuyện này đã báo động từ nhiều năm rồi. Bản tin RFI cuối năm 2008 đã cho biết:

“Trai thừa gái thiếu: 3 triệu đàn ông Việt Nam sẽ khó kiếm vợ trong 20 năm tới?

Theo tính toán của Tổng Cục Dân số - Kế hoạch gia đình, nếu đà mất cân bằng nam nữ cứ tiếp tục như hiện nay, đến năm 2030, sẽ có khoảng ba triệu đàn ông Việt Nam tới tuổi lập gia đình sẽ khó mà tìm cho được nguời bạn đời...”

Bản tin mới ở Chùa Phúc Lâm, đăng lại từ báo Người Đưa Tin, kể chuyện “Khi trai 'ế' bỏ 'nghìn đô' đi cắt tiền duyên.”

Bản tin lạ này nói:

“Trong xu hướng kết hôn muộn như hiện nay, không chỉ các cô gái mà rất nhiều “anh hai” lớn tuổi cũng sốt xình xịch với dịch vụ cắt tiền duyên vì nghĩ rằng bị "người âm" "ám" không cho đi lấy vợ.

Nắm bắt được tâm lý này, rất nhiều những người hành nghề mê tín dị đoan đã lợi dụng kiếm lợi, gây ra bao chuyện dở khóc, dở cười cho những chàng trai mang mặc cảm ế.

Bảy lần cắt tiền duyên vẫn chưa lấy được vợ

Anh Nguyễn Văn Liêm (35 tuổi) ở phố Vĩnh Hồ, Tây Sơn, Đống Đa (Hà Nội) là một người thành đạt trong sự nghiệp nhưng lại lận đận trong tình duyên. Nhà ở Thủ đô, gia đình khá giả, thu nhập cao với vị trí trưởng phòng kinh doanh trong một công ty lớn cũng không giúp anh Liêm tìm được một người vợ ưng ý. Người thích anh thì anh không thích và ngược lại, người anh thích thì lại chẳng để ý tới anh. Vậy là nghe lời mẹ, một nhà giáo về hưu năm nay gần 60 tuổi đang khao khát được bế đứa cháu đích tôn, anh Liêm chấp nhận đi cắt tiền duyên tới bảy lần.

Vì tin lời thầy bói nói đứa con trai duy nhất bị một ma nữ si tình đeo đuổi không cho tiếp cận với bất cứ cô gái nào nên từ hai năm nay mẹ anh Liêm đã đưa anh đi khắp nơi làm lễ. Cứ nghe ở đâu có thầy cao tay là hai mẹ con lại tìm tới ngay, từ Hà Nội, Hải Dương cho tới Lạng Sơn, Thanh Hóa, Nghệ An... Mỗi lần đi cắt duyên chi phí bỏ ra cũng không phải là nhỏ, ít thì vài triệu đồng, nhiều thì lên tới hơn chục triệu đồng, chưa kể chi phí ăn uống, đi lại...”

Trời ạ... Mới 35 tuổi mà lo ế vợ? Trai Hà Nội sao lo sớm thế? Vào Sài Gòn mà xem, lấy vợ, lấy chồng trễ là bình thường. Thậm chí, độc thân vẫn là bình thường.

Đời người có quá nhiều chuyện để lo, nếu đã tin chuyện tiền duyên để đi tìm thầy làm lễ cắt bỏ, thì tại sao không tin vào luật nhân quả tất phải dẫn tới duyên số cho kiếp này.

Có thầy bùa nào qua mặt được luật nhân quả không? Hẳn là không vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
Văn chương là vùng đất của nhiều kho tàng ẩn kín. Không phải ai cũng dễ dàng thấy được các kho tàng này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.