Hôm nay,  

Học Sinh Thê Thảm

12/03/201300:00:00(Xem: 9519)
Hoàn cảnh học trò Việt Nam luôn luôn bị xô đẩy bởi những thế lực cha chú: Bộ Giáo Dục & Đào Tạo luôn luôn in ra những cuốn sách có cờ lạ, và bây giờ có thêm con giáp lạ; trong khi các quan huyện, quan xã nhiều nơi lại thẳng tay thu phí các em trong đủ thứ chuyện...

Báo Tiền Phong đăng theo tin báo Khám Phá, nói rằng sách mẫu giáo lại in nhầm con giáp của Tàu, trong khi thông tấn VnExpress nói rằng học trò đi qua cầu tre bị các quan Quảng Ngãi thu phí, thế là phải lội sông.

Bản tin báo Tiền Phong/Khám Phá kể rằng, một phụ huynh vừa gửi cuốn “Cầu vồng”, số Tết Quý Tỵ (Kỳ 9, tháng 2-2013) dành cho trẻ mẫu giáo của nhà xuất bản Dân Trí có in hình 12 con giáp của Trung Quốc.

Bản tin viết:

“Cuốn Cầu vồng, kỳ 9 này gồm các bài viết có chủ đề ngày Tết cổ truyền với những phong tục, tập quán, món ăn, loài hoa cắm ngày Tết của người Việt. Thế nhưng ở trang 24 của cuốn tạp chí này lại in hình con giáp của Trung Quốc với sự xuất hiện của chú thỏ chứ không phải chú mèo của Việt Nam.”

Bản tin cũng nhắc thêm, rằng trước đó, “độc giả đã phát hiện 3 cuốn sách cho trẻ mầm non có in lá cờ Trung Quốc. Đó là cuốn “Phát triển toàn diện trí thông minh cho trẻ dành cho các em nhỏ chuẩn bị vào lớp 1" của NXB Dân Trí, tập 2 bộ sách “10 phút cho bé trước giờ đi ngủ” của NXB Mỹ Thuật và cuốn “Bé làm quen với chữ cái" của NXB Sư Phạm.”


Trong khi đó, thông tấn VnExpress rằng, vào “mùa mưa thì đu dây, còn vào mùa nắng, hàng trăm học sinh ở xã Sơn Ba, huyện miền núi Sơn Hà (Quảng Ngãi), phải lội sông sâu đến trường tìm "chữ" vì không có tiền trả phí qua cầu tre.”

Chuyện xảy ra ở Sông Re, người dân tự làm cầu tre bắc ngang qua sông Re lập trạm thu phí từ 2000 đến 5000 đồng (kèm theo xe đạp, xe máy) hai lượt qua lại.

Bản tin nói:

“Hôm nào có tiền nộp phí qua cầu thì học sinh ở các thôn: Làng Bung, Mò O, Làng Gìa, Làng Chai vượt sông Re qua Làng Tranh đến trường đi trên chiếc cầu tre này. Còn những ngày không có tiền nộp phí qua cầu thì học sinh Tiểu học, THCS Sơn Ba đành lội sông sâu đến trường.”

Mùa nắng, những chiếc bè phao ngưng hoạt động, người dân thôn Bung, Mò O, làng Già, làng Chai tự làm cầu tre bắc ngang qua sông Re để thu phí 2.000 - 5.000 đồng (kèm theo xe đạp, xe máy) hai lượt qua lại. Hôm nào có tiền thì học sinh đi cầu tre đến trường, khi hết tiền thì đành lội sông...

Nước thường ngập đến bụng nên các bạn nam sinh thường cởi quần dài khi vượt sông.

Sách vở rơi xuống sông ướt nhèm, lấm lem bùn đất là chuyện thường...”

Hồi xưa có ca khúc nỗi tiếng, trong đó viết “học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau...” Nhưng bây giờ gặp “cờ lạ,” vậy tổ quốc nào cho các em? Và bắt các em lội sông, có phải để sau này thi bơi Thế Vận?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.