Hôm nay,  

Bắt Dân Gánh Nợ?

11/03/201300:00:00(Xem: 10470)
Bạn thân,
Chỉ vì tính sai một lá bài trên chiếu bạc, người ta có thể sẽ trắng tay, rỗng túi dễ dàng.

Thế gian gọi như thế, cờ bạc là bác thằng Bần. Đơn giản, vì cờ bạc là đợi chờ may rủi, là hy vọng mưa rơi ngày nắng hạn, là kiểu ôm cây đợi thỏ, là kiểu ra ngoài các tính toán của kỹ thuật khoa học.

Đánh bạc là chuyện đã thấy rồi: những quả đấm thép như Vinashin, Vinalines đều lỗ thê thảm, đều đốt tiền biểu diễn lấy tiếng...

Tại sao gọi “những quả đấm thép” là đánh bạc? Đơn giản, chưa cần bàn kiểu kinh doanh mua tàu cũ, mua taù nằm ụ, mua tàu rỉ sét về để bơm giá, chia nhau bỏ túi... Chỉ cần nói rằng, đưa những đại doanh nghiệp cho các quan chức không từng ngụp lặn trong kinh doanh cũng là kiểu đánh bài liều: Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã vào sòng bài, đánh bạc kiểu, nặn lá bài kiểu Bầu Kiên, kiểu Dương Chí Dũng để hy vọng lòi ra lá bài Hyundai, Samsung, Daewoo...

Đánh bạc như thế là đốt tiền của dân. Nếu là tiền riêng của cô Phượng, hẳn là ông Dũng không dám đánh bạc như thế.

May mắn, đưa cô Tô Linh Hương, con ông Tô Huy Rứa, vừa xong đaị học ngành báo chí sang nắm đại doanh nghiệp Vinaconex, vài tháng sau là cô tự giác rút lui. Có lẽ, cô không muốn đốt tiền của dân?

Trường hợp bôxit Tây Nguyên cũng là điển hình.

Báo Tuổi Trẻ có bản tin tựa đề “Mỗi người dân gánh 10 USD nợ cho nhà máy alumin,” trong đó ghi nhận tình hình thê thảm. Bài báo viết:


“Trước thực tế dự án bôxit Tây nguyên đang có nguy cơ càng sản xuất càng lỗ, TS Nguyễn Văn Ban, nguyên trưởng ban bôxit - nhôm Tổng công ty Khoáng sản VN, cho biết với tổng mức đầu tư khoảng 900 triệu USD.

Tính ra mỗi người dân VN đang gánh khoảng 10 USD nợ cho nhà máy alumin.

Ông Ban nói:

- ...Ngay thời đó, chúng tôi đã cảnh báo khả năng lỗ. Tiếc rằng nhà máy vẫn được xây và đến nay tình hình đúng như cảnh báo...

Tôi nghĩ chuyện bị lỗ không chỉ do nguyên nhân khách quan, chậm tiến độ hai năm khiến tăng 30% chi phí tổng đầu tư dự án, riêng tiền lãi vay hai nhà máy cũng đã tăng cả trăm triệu USD. Việc chậm tiến độ, tăng chi phí cũng là nguyên nhân khiến tăng giá thành, giảm hiệu quả dự án. Lỗ còn do dùng công nghệ Trung Quốc nên tỉ lệ thu hồi alumin trên quặng chỉ khoảng 85%, các hãng tiên tiến có thể đạt 87%. Thứ nữa, tiêu hao năng lượng cho một đơn vị sản phẩm của dự án cũng cao hơn so với chỉ tiêu của các hãng tiên tiến...”

Có phải đơn giản vì xài kỹ thuật Trung Quốc? Hay vì cố ý cãi lời nhân sĩ trí thức, nên trời phạt cho? Hay là, có biết sẽ lỗ, nhưng cần có dự án để chia bớt tiền vào túi?

Thế giới kinh doanh, dư tiền, hốt bộn tiền, lại chia tiền cho dân. Riêng VN lại bắt dân gánh nợ.

Ai đã nặn lá bài bôxit và hy vọng lòi ra là casino Macau?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đã là người, ai cũng thích đẹp. Do vậy, nhan sắc là một mục tiêu rất nhiều người chạy theo để tìm kiếm.
Những nơi nào đẹp nhất tại quê nhà đều trở thành nơi để quan chức giành giựt, khai thác cho các “dự án”... Đó là lý do dân bị mất đất, bị đẩy ra khỏi những nơi họ đang sống bình yên để nhường laị những khoảng đất đó cho dự án phát triển kinh tế nào đó...
Việt Nam đang gặp những nan đề nào của giáo dục? Tại sao hễ ai có quyền lực, có tiền bạc là đều đưa con mình sang nước khác học?
Cuộc đời này vốn đầy những bí ẩn. Có phải oan hồn khó siêu thoát hay không? Có phải người chết oan thường lẩn quẩn, bày tỏ hết mọi nhân quả rồi mới chịu đi? Hay là oan hồn cần các lễ cầu siêu để làm nhẹ gánh trần gian mới đi nổi.
Như thế, ít nhất cũng có một điểm để nhà nước Việt Nam tự hào: văn bằng Việt Nam xịn hơn văn bằng nước Úc.
Học trò là tuổi mới lớn, tất nhiên là ưa quậy. Nhưng quậy thì mức độ vô hạn, có khi cười xong là quên, có khi hại tới vô lường...
Xã hội đang thay đổi nhanh chóng, với những tác động gay gắt, không chỉ cho thế hệ chúng ta, mà cả cho các thế hệ tương lai.
Không chỉ là phố cổ, Hội An vẫn có nhiều di sản văn hóa – có thể gọi là mang cả bề dầy lịch sử.
Một trong những niềm vui lớn nhất đời là giỏi ngoại ngữ. Ngay cả khi mình sẽ không hy vọng đi ra nước ngoài.
Tớ vẫn không bao giờ quên ở nhà nước VNCH thời trước 1975. Không phải chuyện gì cao siêu kiểu như chính sách vĩ mô kinh tế hay chính trị nhân bản gì hết. Thật sự là đơn giản: tớ học tiểu học, trung học, đaị học đêù miễn phí. Tuyệt vời là thế.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.