Hôm nay,  

Trại Tàu ở Đất Ta

27/02/201300:00:00(Xem: 5720)
Bạn thân,
Các bạn vàng Trung Quốc vào đất Việt để làm gì? Có nhiều lý do, tất nhiên.

Đúng rằng, nhiều nhà kinh doanh TQ đã vào Việt Nam mở xưởng may, mở xưởng giày... tạo việc làm cho dân mình. Đúng rằng, nhiều doanh nhân TQ đã vào VN để bơm tiền đầu tư, làm giàu thêm cho kinh tế Việt qua những cơ xưởng sản xuất.

Nhưng cũng đúng rằng, nhiều cơ xưởng chỉ xuất hiện với một màn khói bí mật. Thí dụ, trại nuôi cá ở Cam Ranh của người Trung Quốc đầu tư, nhìn thẳng vào các quân trại chiến lược của VN. Hay các doanh nghiệp khai thác rừng đầu nguồn ở các tỉnh biên giới VN. Nhiều bí mật, mới lạ.

Như trường hợp mới nhất là ở tỉnh Long An, đầy bí mật.

Báo Dân Việt kể lại:

“Nghi vấn người Trung Quốc lập trang trại... chó ở Long An

Mấy ngày qua, người dân ấp 4, xã Quê Mỹ Thạnh, huyện Tân Trụ, Long An xôn xao thông tin một người Trung Quốc lập trang trại “không biết để làm gì” ở khu vực này.

Theo thông tin do người dân cung cấp, trang trại nói trên rộng hơn 2ha, nằm cặp lộ bê tông liên ấp với chiều ngang khoảng 50m, kéo dài khoảng 200m tới đụng bờ kênh Cai Tài. Bên ngoài, chủ trại cho xây tường gạch, bên trên là lớp lưới B40. Vòng trong trồng cây, dây leo phủ kín mít nên người dân không biết bên trong có hoạt động gì.


“Họ có 6 người, 5 người Việt và một người Trung Quốc tên A Long làm tổ trưởng. Mọi hoạt động của họ đều khép kín bên trong, nếu ai tới gần cổng thì cả chục con chó béc giê chạy ra nên không ai dám lại gần. Chúng tôi chỉ biết họ nuôi chó chứ không biết có làm gì khác hay không” - một người dân sống gần đó nói.

Cũng theo người dân, ông A Long là cháu gọi ông A Lý bằng cậu. Ông A Lý và “vợ” tên Hương là chủ của trang trại này.

Theo ông Nguyễn Thanh Hải - Chủ tịch UBND xã Quê Mỹ Thạnh, khuôn viên đất này được một người phụ nữ tên Hương đứng tên mua năm 2005, sau đó chuyển sang đất thổ cư để làm dự án sản xuất nhang công nghiệp xuất đi Thái Lan.

Cùng làm với bà Hương là người đàn ông Trung Quốc tên A Lý. Tuy nhiên, dự án này sau đó không được triển khai. Cách đây mấy tháng, có đại diện ngân hàng xuống đo đạc bảo là phát mãi để trả nợ nhưng sau đó bà Hương thanh toán đủ nên ngân hàng không phát mãi nữa.

“Dự án này chỉ có vậy, và xã chúng tôi vẫn đang quản lý tốt, chưa phát hiện điều gì bất thường” - ông Hải nói.”

Có thật không? Có thật là làm nhang hay không? Hay có phải là chỉ nuôi chó?

Nhưng làm sao để ra tiền? Hay đây là bí mật của những người được đưa vào VN mai phục lâu dài? Bí hiểm vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chúng ta có thể thắc mắc rằng tại sao con số tỷ lệ thất nghiệp của Việt Nam lúc nào cũng quá thấp, trong khi số người thất nghiệp ngoaì phố thị và trong làng xã lại quá đông tới đếm không xuể.
Có ai đã từng bảo rằng dân tộc mình vốn ưa thích thi ca. Hẳn là không hoàn toàn đúng đâu, vì nếu thế, nhà thơ hẳn là có thể tự lực tự cường về mặt tài chánh bằng những dòng thơ của họ.
Câu chuyện ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng năm 2009 tuyên bố hùng hồn rằng khai thác bauxite Tây Nguyên là chủ trương lớn của “Đảng và Nhà Nước,” bác bỏ hết những phản biện từ nhiều ngàn vị trí thức, chuyên gia... bây giờ mới thấy khủng hoảng. Đỉnh cao trí tuệ của nhà nước bây giờ mới trở thành trò giễu cho cả thế giới.
Nếu chúng ta không phải bác sĩ, và ngay cả nếu có là bác sĩ nhưng thiếu những máy thử nghiệm y khoa tối tân để đo lường các số liệu kích thích tố trong cơ thể, làm sao chúng ta có thể xác định giới tính của một người nào là nam hay nữ?
Chúng ta đang sống trong thời đủ thứ giả mạo.
Từ nhiều thập niên, chúng ta vẫn nhìn về phương Bắc như cội nguồn, như ngưỡng vọng về những quê hương tâm linh xa thẳm nghìn năm của Núi Tản, của Sông Hồng, của Yên Tử, của Hoa Lư... nơi phát tích những cổ xưa văn hóa Việt.
Đó là chuyện rất lạ, khi một người xứ lạ vào VN, tự xưng là Tiến Sĩ Nông Nghiệp Tứ Xuyên, thuê dân mình trồng lúa lạ.
Đó là chuyện hiếm khi nói tới. May mắn, nhờ cuộc cách mạng tin học, và nhờ các blog mọc lên như nấm, cuối cùng mới có chuyện khó nói lại được nói lên.
Nhớ hồi đi học, mỗi lần ra sân trong giờ thể dục thể thao là ông thầy bắt vừa chạy, vừa hát bài “Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau...” Mới biết, kỷ niệm tuyệt vời, một lần in vào trí nhớ thơ trẻ, là chúng ta khó quên vậy.
Một thời chúng ta học về Thánh Gióng, lần từng trang sử quê nhà để nhìn vào một cõi tâm linh ông bà mình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.