Hôm nay,  

Chủ Mưu Lấy Đất...

12/11/201200:00:00(Xem: 10712)
Bạn thân,
Câu hỏi cần nêu ra rằng, tại sao những cuộc khiếu kiện của dân oan nhiều như thế, keó dài như thế... Có phải thực sự là do chính sách giải tỏa bất toàn? Hay là do cán bộ hè nhau cướp đất của dân?

Mấy hôm nay, Giáo sư Đặng Hùng Võ, cựu Thứ Trưởng Bộ Tài nguyên-Môi trường, đã gặp dân oan Văn Giang, nơi bị cướp đất để làm dự án ECOPARK.

Ông Giáo sư Đặng này đứng về phe dân oan hay về phe cướp đất? Nhà báo Minh Diện trong một bài rất dài về chuyện phù phép đất vườn cao su Bình Dương, và bây giờ là đất Văn Giang... nói rằng cả 2 đều có bàn tay phù phép của GS Đặng Hùng Võ. Bài viết đăng ở blog Bùi Văn Bồng, tựa để “Ong Võ Đừng Múa Võ Trước Dân Nữa,” trích đoạn:

“...bây giờ lại rộ lên vụ dự án ECOPRK ở Văn Giang, Hưng Yên, nghiêm trọng hơn. Thì ra Đặng Hùng Võ không chỉ sơ suất có một lần!

Lục tìm tư liệu từ Đông sang Tây, từ kim chí cổ, tôi chưa thấy ở đâu, thời nào có một quyết định liên quan đến quyền lợi, sinh mạng hàng ngàn người dân mà các nhà lãnh đạo lại thực hiện gấp gáp như thế này:

- Ngày 27-6-2004,
Hội đồng thẩm định ký văn bản thẩm định.

- Ngày 28-6-2004,
UBND tỉnh Hưng Yên ký tờ trình gửi Bộ TNMT

- Ngày 29-6-2004,
Bộ TNMT ký tờ trình Chính phủ

- Ngày 30-6-2004,
Chính phủ ký quyết định thu hồi đất…

Cái gọi là “lộ trình” như cách nói của Võ Đất Đai đã thấy rõ có sự hẹn hò, thông đồng, cài cắm trước. Ở nước ta, một hồ sơ mà tầm cỡ, mức vốn, diện tích đất lớn lớn và quan trọng như vậy mà chỉ giải quyết trong 4 ngày liên tục, qua 4 cấp quan trọng, quả là chuyện xưa nay chỉ có Một, và chỉ Một mà thôi!


Một dự án hàng tỷ đô-la như ECOPARK, tài liệu liên quan hàng đống, lược giản tối đa cũng vài trăm trang. Chỉ đọc lướt vài trăm trang tài liệu, thử hỏi hết bao nhiêu thời gian? Ở đây không được phép đọc lướt, mà phải đọc kỹ để xác định có khả thi không, có đúng pháp luật không? Vậy mà các vị vừa đọc vừa ký gọn lỏn mỗi một ngày?Các vị thẩm định bằng cách nào mà tài thế, thưa giáo sư tiên sinh?

Từ Hưng Yên lên Hà Nội một trăm cây số, tờ trình của UBND tỉnh Hưng Yên ký 28-6, ngày 29-6 đã trình lên Bộ tài nguyên môi trường. Ngay trong ngày đó, Bộ Tài nguyên-Môi trường vừa thẩm định cái tờ trình cùa tỉnh Hưng Yên, vừa làm tờ trình của bộ,chuyển lên chính phủ, và ngay hôm sau,29-6, Phó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký quyết định thu hồi đất số 742-QĐ-TTg.Qúy vị thử nhìn xem, ba tờ trình và tờ quyết định ấy có phải đều cùng chưa ráo mực không? Làm gì mà gấp gáp còn hơn "cưới chạy tang" vậy?

Phải nói thẳng ra rằng, nếu Đặng Hùng Võ không ký tờ trình của Bộ TNMT, thì không có quyết định 742-QĐ-TTg,dẫn tới cuộc giải tỏa đất đai trái luật ở Văn Giang, gây cảnh tiếng súng ầm vang, khói đạn mù trời 6 tháng trước và khiếu kiện triền miên đến hôm nay chưa dứt?”

Bài của nhà báo Minh Diện đã tuyệt vời nêu lên nỗi đau dân oan thực sự đẫm máu và nước mắt, toàn văn ở đây:,
http://bvbong.blogspot.de/

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tỉnh Quảng Ninh là nơi danh thắng, nhiều di tích lịch sử Phật Giáo nhà Trần, nhà Lý. Do vậy, số lượng Phật Tử tới thăm lễ và dâng cúng đối với nhà chùa ở tỉnh Quảng Ninh nhiều hơn một số tỉnh lân cận.
Đời người cũng có khi lầm lỡ, có khi làm những điều bất thiện và rồi tơi khi tỉnh ngộ, mới chân thực nhủ lòng sám hối.
Đây là chuyện của tỉnh Lạng Sơn, vùng đất biên giới linh thiêng của những trận đánh giữ Ải Chi Lăng của tiền nhân nước Việt -- cũng là nơi Ải Nam Quan lấn đất, giành dân nhiều đời của hai nước Việt Nam và Trung Quốc.
Hãy hình dung rằng một tài xế lái xe khách đường đèo thực ra không chịu học lái xe tử tế, mà văn bằng kiếm được chỉ nhờ gian lận thi cử...
Bạn hãy hình dung, trong một cơ duyên nào đó bạn tình cờ nghe được tiếng cõi âm.
Ông Dũng là Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, còn Đồ Sơn là vùng thiên đàng sung sướng ở bờ biển Hải Phòng.
Chuyện rất lạ ở Đà Nẵng, cũng chưa từng nghe xảy ra tại Sài Gòn: 60 cán bộ, công chức Đà Nẵng được nghỉ 5 ngày để lo tang lễ một cựu lãnh đạo hưu trí.
Hễ nói chuyện tu hành là lòng mình hoan hỷ. Nhất là khi thấy trẻ em Hà Nội chịu bước vào chùa, sống kỷ luật, tìm hiểu và sống theo những đức hạnh khả kính.
Câu chuyện bêu xấu chỉ nổi bật nhức nhối là từ khi có mạng Internet, vì tác hại lan rộng xa thật xa, ngoaì tầm kiểm soát của gần như tất cả mọi người.
Đó là lời cảnh báo về một loại bún trắng bóng, theo một bài viết trên báo Gia đình & Xã hội.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.