Hôm nay,  

Tên Dài Nhất Nước

07/08/201200:00:00(Xem: 15006)
Bạn thân,
Một thời cái tên đặt cho con tại Việt Nam đều mang những ý nghĩa cao đẹp như Hùng, Dũng, Khiêm, An, Tấn... và khi đặt tên là phải ngồi trước bàn thờ tổ tiên để bày tỏ lòng trang nghiêm và hy vọng thế hệ tương lai sẽ làm dòng dõi nở mày, nở mặt. Truyền thống nhà nhiều gia đình bây giờ vẫn giữ gìn.

Một thời, một số dòng họ đặt tên theo truyền thống riêng, có khi theo một bài kệ lưu truyền, vừa để sau này con cháu tự hào về dòng tộc, vừa để dễ nhận ra nhau là bà cao... Nổi bật trong truyền thống đặt tên này là hoàng tộc nhà Nguyễn... Ngay cả ra hải ngoaị, truyền thống đặt tên này vẫn còn được giữ gìn.

Một thời chúng ta đã quen nghe những cái tên thân thương như Tý, Tèo, Nụ, Nở, vân vân... và rồi hốt nhiên người ta lại tránh những cái tên bình dân như thế. Tên kiểu này thường “bị xem là quê,” nhưng thiệt ra rất đậm hồn dân tộc. Nhưng khuynh hướng kinh tế thị trường là tránh kiểu đặt tên quê như thế, vì khi con mình ra thi hoa hậu, hay ra đời hoạt động trong các lĩnh vực dễ gây kẻ thù... tất sẽ bị chọc quê.

Rồi tới một thời, tên con được đặt theo tên Pháp, Mỹ... để con mình vào trường Tây, trường Mỹ dễ thích nghi, không bị gọi tên trúc trắc...

Nhưng người có tên dài nhất là một cô ở Việt Nam. Cái tên chói ngời, và rất khó nhớ.

Báo Pháp Luật VN nói rằng, tên này có tới 7 âm đọc:

“Sở hữu một cái tên đầy đủ có... 7 âm tiết, chị Đào Thị Long Lanh Kim Ánh Dương (26 tuổi, ngụ xóm 6, xã Tân Linh, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên) lập “kỷ lục” là người có tên dài nhất tỉnh Thái Nguyên.”


Bản tin nói, cô là con của ông Đào Sinh Hoạt (53 tuổi, xóm 6, xã Tân Linh (huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên).

Bản tin báo PLVN kể:

“Theo lời ông Hoạt, đầu tiên là việc hai vợ chồng ông thi thoảng nghe đài đọc chuyện cổ tích đêm khuya, thấy cái tên nhân vật trong một câu chuyện là Bàng Thị Lung Linh Kim Ánh Hoa, ông Hoạt đã lấy làm tâm đắc vì tên nghe rất hay dù hơi... dài...

[Rồi] ... vợ sinh con thứ ba. Khi “mẹ tròn con vuông”, ông Hoạt liền đặt cho con cái tên Đào Thị Long Lanh Kim Ánh Dương với hai mục đích. Một là để sau này đi học, nhất định các thầy cô giáo sẽ chú ý đến con ông vì cái tên dài dằng dặc như thế. Bị chú ý đặc biệt, đương nhiên con ông sẽ phải có động lực để học hành cho tốt, nếu không sẽ bị thầy cô, bạn bè cười chê. Hai là sau khi vợ sinh con được vài tháng, ông dự định quay trở lại bãi vàng để tìm vận may lần nữa, hy vọng hai từ Long Lanh trong cái tên của con gái sẽ mang lại may mắn cho ông trong quá trình tìm kiếm vàng...”

Tên dài thế là phiền lắm. Khi đi học, cô Đào Thị Long Lanh Kim Ánh Dương bị thầy cô gọi lên kiểm tra nhiều nhất.

Nhiều hồ sơ giấy tờ, như sổ hộ khẩu, giấy tờ hộ tịch, sổ điểm khi đi học, sổ học bạ..., đành phải ghi tên tắt vì thiếu chỗ.

Có kỷ niệm vui, theo báo PLVN kể, trong những người nghe tên lạ tới xem mặt, có một chàng trai sau này trồng cây si, và rồi trở thành chồng cô. Quả nhiên la chuyện có hậu. Xin chúc lành cho cô.

Tên dài không có nghĩa là tốt đẹp hết. Như cái tên “Cộng Hòa XHCN Việt Nam” tới 8 chữ lận... nhưng chẳng ai vui gì.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.