Hôm nay,  

Có Những Di Sản Văn Hóa

20/07/201200:00:00(Xem: 10564)
Bạn thân,
Có những di sản văn hóa mang theo những mảng hồn dân tộc, mà chúng ta khi nhớ tới vẫn luôn luôn cảm động, vì đó là một phần lịch sử mở nước, dựng nước của ông bà mình.

Thí dụ, thể thơ lục bát. Một cách gieo vần độc đáo, hoàn toàn dị biệt với thể thơ quan trường chịu ảnh hưởng văn hóa phương Bắc. Phải chăng đó là những bước định hình cho tiếng nói riêng biệt và cơ cấu ngữ âm nhiều dấu giọng của phương Nam?

Hay thể nhạc vọng cổ và cải lương. Một lời ca của những người đi mở đất về hướng Nam, cất lời ca để người bên ghe chài khác nghe vọng tới vào lúc trăng tà... và khi giọng trầm xuống cũng làm chìm đắm những người lưu xứ, liều mình về Nam khai vỡ những luống đất mới.

Hay là môn võ Bình Định, một di sản văn hóa độc đáo, khác hẳn với những võ phái Trung Quốc hay Đại Hàn. Phải chăng, võ Bình Định khởi đầu mang tính thực dụng, là môn võ của người nông dân Nam tiến dùng để tự vệ trước thú rừng, và rồi dùng để quy tập binh sĩ cho những cuộc nổi dậy vì nghĩa lớn, để tới cao điểm là hình thành binh đội cho Quang Trung đánh bại quân nhà Thanh.

Trong đó, một bài kiếm pháp chỉ truyền cho ít người vừa được nói tới. Báo Nông Nghiệp VN trong bài “Truyền nhân Song Phượng kiếm” đã kể về bài kiếm Song Phượng của nữ tướng Bùi Thị Xuân:

“...Nữ võ sĩ Trần Thị Trà Huy (SN 1989) quê ở xã Phước Thuận, huyện Tuy Phước. Cơ duyên khiến Trà Huy bước vào nghiệp võ như sau: "Năm cháu 12 tuổi, mẹ thấy cháu ốm yếu quá nên quyết định gửi em vào ngôi chùa Long Phước nhằm học chút ít võ nghệ, chủ yếu để cho khỏe người...”

Bản tin nói, cô nữ võ sĩ Trần Thị Trà Huy đã trở thành thí sinh nhỏ tuổi nhất được chọn vào Đội tuyển võ cổ truyền của huyện đi tham dự giải võ cổ truyền toàn tỉnh Bình Định năm 2002, “đã đem về cho đoàn chiếc HCĐ ở nội dung biểu diễn.”

Rồi dự Liên hoan Quốc tế võ cổ truyền thế giới lần thứ V tại Hàn Quốc (2007)... và cô “Huy xuất sắc đoạt HCV,” và tiếp sau đó đoạt HCB tại Giải vô địch võ cổ truyền toàn quốc.

Bản tin báo Nông Nghiệp VN kể về bài kiếm pháp:

“...Sự luyện tập chăm chỉ và lòng ham học hỏi của môn sinh Trần Thị Trà Huy đã khiến HLV Trần Duy Linh quyết định truyền dạy bài kiếm Song Phượng, một bài kiếm do nữ tướng Bùi Thị Xuân biên soạn trong thời gian bà huấn luyện đội tượng binh ở vùng Tây Sơn thượng đạo.

Tương truyền, trên bãi huấn luyện đội tượng binh, ngày nào nữ tướng Bùi Thị Xuân cũng nhìn thấy 1 đôi chim phượng rực rỡ bay lượn trên vùng trời tại bãi tập, và chúng chỉ bay đi buổi tập kết thúc. Một đêm, bà nằm mộng thấy từ trên núi cao, đôi chim phượng hoàng ấy bay về, miệng mỗi con ngậm một thanh kiếm sáng quắc. Đôi chim phượng lượn vòng nhiều lần rồi nhả kiếm trước mặt bà, như là ban tặng. Bà nhận báu kiếm, lạy tạ trời đất tổ nghiệp rồi tỉnh giấc. Sau đó, từ hấp dẫn mãnh liệt của đôi phượng hoàng trong giấc mơ đã khiến bà gắn bó với đôi chim phượng có mặt hàng ngày tại những buổi tập trong cánh rừng Tây Sơn thượng đạo, bà rút gươm múa theo nhịp lượn của chúng.

Rồi một đêm không ngủ được, thần trí anh minh lạ thường, bà đem nghiên bút trút mạch hứng khởi cho ra đời bài võ Song Phượng kiếm. Đó là vào 20 tháng Chạp, tiết Đại Hàn, năm Canh Dần (1770). Sau đó, bà truyền dạy bài kiếm này cho nhiều chị em, có 4 trong số đó cùng bà trở thành những kiếm khách thần sầu mà lịch sử ghi nhận là Tây Sơn ngũ phụng thư, gồm: Bùi Thị Xuân, Bùi Thị Nhạn (vợ hoàng đế Quang Trung), Trần Thị Lan (vợ đô đốc Nguyễn Văn Tuyết), Nguyễn Thị Dung (vợ tướng Trương Đăng Đồ) và Huỳnh Thị Cúc.

Theo võ sư Trần Duy Linh, bài võ Song Phượng kiếm ông đã được võ sư Nguyễn Đông Hải truyền thụ cách đây gần 20 năm...”

Thế đấy... bài kiếm không chỉ là những chiêu thức để tự vệ và tấn công. Nhưng cũng là tinh hoa một đời võ học của nữ tướng họ Bùi, và là một phần sức mạnh của đoàn nữ binh nhà Tây Sơn.

Đó là di sản văn hóa dân tộc... là những gì gìn giữ cho quê nhà không bị vó ngựa nhà Thanh cày nát, và giữ gìn cho chúng ta còn nói được ngôn ngữ Việt như ngày hôm nay.

Đó là một di sản văn hóa, dị biệt với gốm Bát Tràng và ca cải lương vì không thuần tuý chỉ là nghệ thuật, mà còn là những bước đi sinh tử của dân tộc. Hễ thua là chết với người phương bắc. Bài học đó bây giờ vẫn đúng với các diễn biến ngoàì Biển Đông.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vườn cây trái Lái Thiêu thuộc huyện Thuận An, tỉnh Bình Dương nổi tiếng bậc nhất ở miền Nam từ trước 1975, với các loại cây trái sầu riêng, măng cụt, bòn bon... đặc sản. Lái Thiêu vẫn danh bất hư truyền, trở thành nơi lý tưởng cho mọi người đến xem và thưởng thức cây trái. Vườn nối tiếp vườn ngày nào sum sê xanh mát là thế, mà nay ngày càng xơ xác
Tại miền núi tỉnh Quảng Nam, có mỏ vàng Bồng Miêu nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20. Hơn 10 năm qua, mỏ vàng này đã trở thành mục tiêu của các băng nhóm khai thác vàng chui, bãi chiến trường của dân "vàng tặc". Địa phương đã bất lực trước tình trạng vô chủ của mỏ vàng này. Báo SGGP ghi nhận thực trạng tại mỏ vàng này qua đoạn ký sự như sau.
Hàng năm, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, cứ vào mùa mưa đến là cả quận Bình Thạnh lại ngập lụt tràn lan và tin dữ về sạt lở bán đảo Bình Quới - Thanh Đa lại dồn dập đổ về. Mùa mưa năm nay, hàng trăm ngàn dân Bình Thạnh lại phải chấp nhận sống chung với ngập lụt và sạt lở. Báo Lao Động ghi nhận thảm trạng này như sau.
Chuyện kể với bạn trong lá thư này là chuyện về một phụ nữ tên là Trương Thị Hơn, đội vệ sinh 4 của Công ty Dịch vụ công ích quận 8 TPSG, sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá đặc biệt với trên 20 người công tác trong ngành vệ sinh, trong đó có 15 người vẫn đang gắn bó với chiếc chổi tre. Cha mẹ của phụ nữ này cùng là công nhân vệ sinh
Tại VN, nếu như bóng tròn có hàng triệu người hâm mộ thì môn bi-da cũng có những tín đồ riêng của nó và bi-da cũng bị biến tướng thành một trò cờ bạc trá hình, tệ nạn cá độ cũng không thể tránh khỏi. Trò cá độ đơn giản nhất là người thua phải trả tiền thuê bàn. Còn nặng hơn thì ở mức hàng triệu đồng. Báo Kinh Tế-Đô Thị viết về chuyện cá độ ở các quán bida tại Hà Nội như sau.
Tại miền Tây Nam phần, trong những năm vừa qua, từ nạn phá hoại mùa màng của ốc bươu vàng , nhiều nông dân đã tự khuyến khích con cháu trong gia đình hoặc chòm xóm diệt ốc bươu vàng bằng cách trả công tính trên số ký ốc bươu vàng bắt được. Và "nghề" diệt ốc bươu vàng cũng bắt đầu có từ đó. Báo Lao Động viết như sau.
Theo báo Tuổi Trẻ, tại thành phố Sài Gòn, thị trường địa ốc luôn biến động do giới đầu cơ đất đã thao túng giá cả. Về giao dịch, chỉ có 20% người tham gia mua, bán đất hiện nay có nhu cầu ở thật sự, 80% kia là những người tham gia thị trường để mua đi bán lại hưởng lợi nhuận hoặc mua để dành, chưa có nhu cầu sử dụng. Báo Tuổi Trẻ viết như sau.
Cách đây 3 tháng, UB chính quyền CSVN thành phố Sài Gòn đã ra thông báo quy định rằng hoạt động kinh doanh, giết mổ, buôn bán gia cầm sống và đã qua giết mổ ở tất cả chợ nội thành đã bị cấm. Trong thành phố, người dân chỉ mua được gia cầm đã qua giết mổ tại các cơ sở đã được kiểm dịch hoặc các siêu thị. Đối với gia cầm sống, người dân chỉ có thể mua được ở các chợ ngoại thành
Theo báo quốc nội, trên địa bàn tỉnh Đồng Nai, có thị trấn Gia Ray, huyện Xuân Lộc đang là tụ điểm của gái mại dâm mà các báo trong nước ví von là "hoa độc" của khách làng chơi. Ngang qua tuyến đường thuộc thị trấn này, bỏ ra từ 70 ngàn đồng đến 100 ngàn đồng (chưa đến 7 Mỹ kim), khách làng chơi sẽ được một gái mại dâm phục vụ hết mình
Trong số các huyện ngoại thành Sài Gòn, huyện Cần Giờ là huyện nghèo nhất. Do diện tích trồng trọt quá ít, nhiều gia đình nông dân mưu sinh bằng nghề nuôi trồng thủy sản, trong đó, nuôi tôm là nguồn mưu sinh chính. Thế nhưng, theo báo SGGP, trong 6 tháng đầu năm 2004, nhiều gia đình cư dân ở huyện Cần Giờ mưu sinh bằng nghề nuôi tôm đã khốn đốn vì nạn trộm tôm
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.