Hôm nay,  

Vàng Không Còn Là Vàng

09/06/201200:00:00(Xem: 12347)
Bạn thân,
Khi nào vàng mất giá trị của vàng? Đó là câu hỏi và là nỗi lo cho người dân Việt hiện nay.

Một bài phân tích kinh tế trên báo GiaDinhNet nhan đề “Chợ quê mà lại độc quyền!” đã bàn về chuyện vàng mất giá trị của vàng.

Bài này đưa ra giaỉ thích về chuyện vàng tại VN trở thành cục sắt. Ngôn ngữ khéo léo là để phòng ngừa bị chụp mũ. Nhưng nói cho đơn giản, chính sách độc quyền vàng hiện nay của nhà nước đã làm thiệt hại cho ngưoòi dân.

Bài viết này của chuyên gia kinh tế Thường Sơn viết, trích như sau:

“...những miếng vàng được người dân cất giữ kỹ càng đang có nguy cơ trở thành… cục sắt. Thì đó, mới đây tại TP Hồ Chí Minh đã xuất hiện tình cảnh người dân mang các miếng vàng thương hiệu SJC hơi bị móp méo, trầy xước đến bán lại cho các tiệm vàng nhưng bị… từ chối mua. Các tiệm vàng bảo rằng, do trước đây họ mua các miếng vàng dạng này với giá rẻ hơn nhưng khi mang đến bán cho chính doanh nghiệp đã sản xuất ra nó là SJC lại bị từ chối. Khi đại diện của SJC đăng đàn trả lời công luận thì đã tỏ: Họ không mua lại vàng đó vì không thể… dập lại nữa. Tất cả “lỗi” ở đây lại được “nhà vàng” đổ cho “cơ chế” và đẩy về phía… Nhà nước...

...Các “nhà vàng” lúc bán ra cho người dân luôn kèm theo một điều kiện cũng rất đặc thù nữa: Sẽ mua lại với giá thị trường vào thời điểm người dân mang bán. Để đảm bảo cái gọi là “uy tín” và thậm chí cũng là một cách cạnh tranh thiếu lành mạnh, các “nhà vàng” còn tự cho mình cái quyền được quy định việc bán ra hay mua lại hàng của mình với giá cao hơn thương hiệu khác dù định lượng và chất lượng là như nhau. Ấy thế nhưng, cái “uy tín” được dập nổi trên mỗi miếng vàng đó, phút chốc bị chính “nhà vàng” đạp đổ chỉ vì một vài vết xước xát, móp méo?

Người thiệt hại cuối cùng là ai? Không ai khác ngoài dân. Giá lên hay xuống, doanh nghiệp đều luôn đảm bảo mức lợi nhuận của mình. Chấp nhận mua vàng, người dân đã bị thiệt. Bây giờ bán ra không được chỉ vì một vài sơ suất trong vận chuyển, bảo quản, thì miếng vàng trị giá hàng chục, hàng trăm triệu đồng trong tay người ta khác nào… cục sắt? Hàng chục triệu người dân có thể có vàng, mua vàng, bán vàng, trong khi đó chỉ có hơn chục “nhà vàng” đã là một bất lợi cho dân. Bây giờ, trong hơn chục “nhà vàng” đó, ông trùm chiếm tới trên 90% thị phần lại “gây khó” cho dân, hỏi còn gì khổ hơn?” (hết trích)

Thế đấy, đó là trò phù thủy: Vàng sẽ không còn là vàng.

Mới biết, chính phủ Hà Nội tuyệt vời phù phép.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện con cháu hỗn với ba mẹ bây giờ đã thường gặp hơn. Mà có điều lạ, trẻ em Miền Nam ít hỗn với ba mẹ hơn là trẻ em Miền Bắc. Nói thế là nhìn chung thôi, vì vẫn là cá biệt.
Nhà thơ Inrasana không chỉ là một nhà thơ nổi tiếng, nhưng ông cũng làm một hòa hài độc đáo giữa tinh hoa văn hóa Việt và Champa. Inrasara không chỉ là một cánh cửa lớn cho người muốn tìm hiểu về thi ca Việt và Chăm, mà còn là một kho tàng cất giữ lớn những gì rất nhiều người tưởng là đã mất.
Thế gian mình nhiều chuyện lạ, đặc biệt là thời này. Không biết có phải là vì thời này là mạt pháp, hay vì đó chỉ đơn giản là nghiệp lực thị hiện. Nghĩa là, những chuyện có trời mới hiểu.
Có rất nhiều những con số làm chúng ta bùi ngùi trong đời. Thí dụ, khi lên tuổi 50, hay tuổi 60. Chúng ta không cản nổi thời gian, và tóc bạc vẫn lặng lẽ bay tới, chen vào tóc, từng ngày.
Nghe bạn nói rằng, đa số hàng bên Mỹ là đồ nhập khẩu từ Trung Quốc, mình mới giựt mình xem lại, hóa ra Việt Nam còn nhập đủ thứ hơn nữa.
Lúc nào cũng thế, hễ có giai nhân là có chuyện để tranh cãi. Như bây giờ, chuyện các cô hoa hậu, người mẫu, diễn viên bán dâm vẫn là đề tài bàn cãi chưa dứt ngoài phố, trong nhà, và cả trên báo chí... những nơi mà thời bao cấp không cho bàn luận công khai chuyện này lâu dài như thế.
Bây giờ, mở tờ báo nào ra xem, cũng thấy những lời kêu gọi đổi mới giáo dục, hay canh tân giáo dục, và vân vân.
Trong những giây phút nguy hiểm, khi tên tuổi tan vỡ vì những lỗi lầm của mình, đôi khi lời nói từ một người bạn thân, tuy không cứu vãn được, nhưng cũng có thể làm ấm lòng. Nhất là khi nêu ra một sự thật.
Có những phong tục đã trở thành gánh nặng cho người dân. Trong đó, là chuyện “ăn uống, cỗ bàn” tại nhiều địa phương làng quê.
Hãy hình dung rằng bạn lấy 1/5 hay 1/4 một bài viết của khoa học gia Albert Einstein và ghi tên bạn là tác giả. Như thế gọi là đạo văn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.