Hôm nay,  

Bữa Cỗ Làng Quê

06/06/201200:00:00(Xem: 13696)
Bạn thân,
Có những phong tục đã trở thành gánh nặng cho người dân. Trong đó, là chuyện “ăn uống, cỗ bàn” tại nhiều địa phương làng quê.

Nhà văn Đào Ngọc Oanh trong bài viết trên báo Nhân Dân nêu rõ trên tựa đề là “Méo mặt lo đám xứ làng quê.”

Cần phảỉ ghi chú rằng, miền bắc gọi “ăn cỗ,” miền nam gọi là “ăn tiệc,” hay còn kiểu nói là “tiệc tùng” trong cách điệp âm để thấy đó là gần như lời than.

Chuyện xảy ra ở Thái Bình, tiệc tùng nhiều vô số kể, làm người dân hao tài tốn của vì cứ phải đi ăn tiệc hoài. Trong khi ăn tiệc ở miền nam, thường là đi xuông, thì phía bắc lại có màn phaỉ cầm theo phong bì, thế là lại thêm gánh nặng.

Bài báo Nhân Dân kể, trích:

“...ở làng quê bây giờ có việc gì người ta cũng tổ chức ăn cỗ. Từ ăn cỗ đám mừng thọ đến cỗ đám giỗ, đám tang, đám xây cất mồ mả, đám cưới, đám dựng nhà (tân gia), đám liên hoan con đỗ đại học.v.v.

Một đám mừng thọ gia chủ làm khoảng 40 đến 50 mâm cỗ mời bà con, anh em, họ hàng. Sau khi tổ chức ăn uống xong thì mới đến việc chúc thọ. Bà con đến chúc mừng và tặng quà. Người ta mừng bức trướng, bánh kẹo nhưng nhanh và nhiều nhất là mừng …phong bì. Từ mấy chục đến cả trăm, phong bì ở quê giờ cũng làm méo mặt biết bao người không như trước kia người đi giỗ chỉ mang hương, hoa, rượu, quả đến thắp hương. Đám giỗ không chỉ mời anh em, bà con láng giềng mà còn thêm bạn bè của con, của cháu đông vui nhộn nhịp với gần 20 mâm cỗ...


Trong các đám ở quê có lẽ tốn kém nhất là đám cưới và đám tang. Nhà có đám phải tổ chức ăn uống trong ít nhất hai ngày. Theo người dân ở quê thì: Lệ làng phải thế! Nếu đám cưới nhà nào thuê nấu cỗ và không có người đến giúp thì sẽ mất vui và người làng chê trách...”

Chê trách? Làm đám mà không nấu cỗ hai ngày thì bị chê trách? Thế là mạt vận rồi. Bài báo cho biết trung bình người dân làng quê Thái Bình ăn tiệc nhiều tới thê thảm, tới nổi nhiều người phải bỏ xứ mà đi:

“Cô Thanh, người phụ nữ sống độc thân trong làng cho biết: “Chắc sắp tới cô phải lên Hà Nội kiếm việc làm, chứ ở quê trông chờ vào cây lúa, mớ rau mà đi đám xứ suốt thì không đủ ăn”. Cô kể có khi một tuần cô đi dự hai, ba đám liền. Ông bà hàng xóm nhà cô con cái gửi tiền về dưỡng già nhưng do đi đám nhiều nên giờ không có đủ tiền lo thuốc thang.”

Thế thì, ăn cỗ cũng là tra tấn vậy. Lẽ ra các quan xã phải cấm chứ, quê đã nghèo mà sao lại làm thế.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có một truyện vui, lâu rồi, thấy ở mạng Truyện Cười Hay, kể chuyện im lặng là vàng của một khoa học gia.
Đặt câu hỏi cách khác: Có nên thờ Hai Bà Trưng, Bà Triệu của lịch sử Việt... hay nên thờ nữ tướng Hua Mulan (Hoa Mộc Lan) của lịch sử Tàu?
Dĩ nhiên, nơi đây chúng ta không bàn chuyện triêt lý thiện ác, lành dữ... chỉ bàn chuyện một cô giáo chỉ vì muốn giúp học trò giỏi toán,
Hình ảnh “nhà nghỉ” đã bị tai tiếng vì hễ nghe chữ này, người ta nghỉ tới chuyện “giường chiếu ngoài hôn nhân,” bất kể là tình nhân hay là mua dâm...
Có vẻ như những ước mơ thầm kín của nhiều ông không chỉ bùng phát trong phòng ngủ, nhà nghĩ, quán karaoke, tiệm mát-xa, hay cà phê ôm....
Tuần lễ này là tuần lễ tưởng niệm Thiên An Môn. Nhiêu sự kiện tổ chức ở Hồng Kông, Đài Loan và các nơi đông dân Trung Hoa toàn cầu -- chỉ trừ đại lục.
Nhạc chế là một hình thức sửa lời một bản nhạc đã có sẵn của một nhạc sĩ nôi tiếng, để tự trình bày một cách hài hước những suy nghĩ riêng của mình
Hãy hình dung một tên chuyên phạm tội mở khóa, vào nhà trộm… Khi cảnh sát bắt được, thế nào cũng sẽ tịch thu đồ nghề: xâu chìa khóa, dây hay thang trèo tường, khăn bịt mặt…
Điều nhức nhối của một khu phố là, khi buổi sáng biết tin một người trong xóm tự sát. Dù chết, hay được cứu kịp thời, chuyện này cũng làm giựt mình cả khu phố, vì thương cảm là chuyện tự nhiên.
Sao thời này chuyện bán dâm xảy ra nhiều như thế này? Có phải đây là bước tất yếu của kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.