Hôm nay,  

Ngôi Làng Ờ Cù Lao

26/02/200000:00:00(Xem: 6668)
Bạn,
Huyện Sơn Trà tỉnh Quảng Ngãi là một trong các huyện miền núi nghèo nhất Miền Trung. Huyện có xã Sơn Nham được xếp là xã nghèo nhất tỉnh, xã lại có ngôi làng tên là Xà Riêng có dân số gồm 400 người mà hầu hết là người sắc tộc Hrê. Toàn dân làng sinh sống trong một cù lao giữa núi, đây là ngôi làng duy nhất trong các huyện miền núi của Quảng Ngãi mà người dân đi lại bằng thuyền, cả làng không có lấy một chiếc xe đạp. Khi được hỏi Xà Riêng theo tiếng Hrê có nghĩa là gì, các già làng ở xã Sơn Nham đều lắc đầu và trả lời không biết. Họ chỉ biết rằng đây là làng của người Hrê, nằm lọt thỏm trong lòng hồ Thạch Nham. Cách đây 15 năm, 600 gia đình ở Sơn Nham đã phải dời làng, nhường đất cho công trình thủy nông mang tên Thạch Nham. Từ đó đến nay, cuộc sống của dân làng Xà Riêng và các làng khác ở xã Sơn Nham vô cùng bi đát, gần 90% gia đình trong tình trạng đói nghèo quanh năm.

Hiện toàn xã có 701 gia đình, trong đó chỉ có 74 gia đình người Kinh. Số gia đình nghèo đói là 622. Đó là con số mà viên phó bí thư CSVN xã Sơn Nham cho phóng viên báo Tuổi Trẻ biết khi phóng viên này ghé thăm xã. Theo tính toán thì như thế xã có 79 gia đình không nghèo, không đói, trong đó người Kinh đã chiếm 74 rồi, như vậy có 5 người Hrê không nghèo đói. Phóng viên báo Tuổi Trẻ đã hỏi cả ba cán bộ CSVN xã có mặt tại trụ sở xã lúc đó gồm bí thư, phó bí thư và phó chủ tịch: “Vậy năm người Hrê không nghèo, không đói là những ai vậy.” Viên bí thư nhanh nhẩu trả lời làm phóng viên này chưng hửng: “Thưa với anh là cả năm người đó đều nằm trong ban lãnh đạo xã.” Rồi giọng viên bí thư xã chợt trầm xuống như thể trả lời luôn cho sự ngờ vực của phóng viên về sự không minh bạch của năm vị cán bộ kia: “Nhưng mà sắp bầu cử tới nơi rồi, nếu trúng cử thì mỗi tháng còn được vài trăm ngàn bạc lương đủ mua gạo, còn nếu rớt thì cũng thành nghèo đói luôn.”

Ghi lại cuộc tiếp xúc với các cán bộ CSVN xã Sơn Nham, phóng viên báo Tuổi Trẻ viết: Thì ra 5 hộ người Hrê thoát nghèo kia không phải họ biết cách làm ăn mà họ được xóa nghèo bằng tiền phụ cấp cho cán bộ xã. Ông Vinh, phó bí thư xã nói thêm: Anh thử tính coi, khi nhà nước ngăn dòng sông Trà để làm công trình thủy lợi Thạch Nham, dân Sơn Nham chúng tôi mất 100 ha đất mà toàn đất ven sông. Với đồng bào vùng cao này, mất đất cũng đồng nghĩa với đói. Ông Đinh Minh Trá, phó chủ tịch xã lặng lẽ hút thuốc nhưng chợt sôi nổi khi thấy tôi chỉ ngôi làng bên kia sông và hỏi tôi đến đó: Nhà tôi bên ấy. Tôi ngạc nhiên hỏi: hàng ngày anh vượt sông Trà để đi làm. Ông trả lời: mình có một chiếc ghe riêng. Tôi theo ông Trá về làng. Ông bảo với tôi rằng mọi người đổ xô vào trách cứ đồng bào phá rừng nhưng mấy ai biết nếu không phá rừng thì lấy gì mà ăn. Ruộng lúa thu hẹp dần nên bà con phải lên rẫy trồng mì, mà trồng mì thì phải phá rừng. Đến bây giờ chẳng còn rừng để mà phá nữa. Ông Trá phân trần: Dân chúng tôi có lười biếng đâu, chẳng qua là hoàn cảnh nó bó buộc mình thế. Ông Trá nói thêm: Công trình Thạch Nham không chỉ lấy của Sơn Nham 100 ha đất màu mỡ mà còn lấy của Xà Riêng con đường đi.

Bạn,
Cũng theo báo Tuổi Trẻ, trước khi có công trình thủy lợi Thạch Nham, người dân ra khỏi làng mình bằng con đường đất ven sông, giờ thì nước ngập hết. Để về xuôi, dân Xà Riêng đi bằng hai cách, hoặc băng rừng để ra đường lộ hoặc xuôi thuyền xuống đầu mối Thạch Nham. Đó là nói trong mùa khô hạn, còn như những ngày mưa lũ vừa qua cả làng bị vây bọc tứ phía. Những trận cuồng lưu hung hãn như muốn nuốt chửng 400 sinh linh của làng. Xà Riêng đã thành ốc đảo từ lâu! Cả làng chỉ trông chờ vào củ mì để, và thế lại phải đốt rừng chọc tỉa để trồng loại cây lương thực này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong vùng biển thuộc tỉnh Khánh Hòa, có hòn đảo Bình Hưng là đảo xa nhất nằm về phía cực Nam của tỉnh này. Đây là 1 xóm đảo có 319 gia đình với khoảng1,600 người. Trẻ em ở đây không chỉ phải vất vả kiếm tiền phụ giúp gia đình mà còn mong ước được đi học. Báo Khánh Hòa ghi nhận về tình cảnh của trẻ em trên đảo này như sau.
Theo báo quốc nội, tại thành phố Sài Gòn, nhu cầu tuyển nữ sinh viên giúp việc nhà đang nổi lên, chiếm đến 20% số việc làm thời vụ như tiếp thị, dạy kèm, bán hàng, phát bướm... Sinh viên cũng nhanh chóng thích ứng với cái nghề vốn không được xem trọng. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi nhận về tình cảnh mưu sinh của nữ sinh viên giúp việc nhà như sau.
Theo báo Thanh Niên, trong khu vực huyện đảo Cát Hải thuộc vùng biển Hải Phòng, có một ngôi làng nghèo đến kỳ lạ :không có chợ; một nhà mổ lợn, cả làng đến ăn. Cửa các nhà không bao giờ khoá vì không có một mống trộm cắp. Để vào được làng mà áo quần khô ráo, phải "thoát y" lội qua quãng ngập. Báo TN ghi chuyện lạ về làng này như sau.
Theo báo quốc nội, vào thượng tuần tháng 6 vưà qua, trên địa bàn quận Gò Vấp, thành phố Sài Gòn, đã xảy ra một vụ công nhân đập phá trụ sở 1 công ty sản xuất giày. Theo các nhân chứng, vụ việc xuất phát từ khu vực nhà ăn của công ty này. Các công nhân đồng loạt bỏ ăn, hất đổ đồ ăn xuống đất và một số người bắt đầu đập phá. Vụ việc gây náo loạn cả khu vực
Theo báo quốc nội, tại tỉnh Nam Định, có 1 ngôi làng mà 80% dân số biết sử dụng ít nhất một loại nhạc cụ, mỗi đứa trẻ đều là một nhạc công. Trong làng có nhiều "nghệ sĩ" không qua trường lớp nào, nhưng lại rất sành âm nhạc. Nhiều gia đình vì quá mê âm nhạc đã đem bán cả ruộng đất, để có tiền mua đàn. Báo Thiếu Niên Tiền Phong viết về làng này như sau.
Tại vùng sông nước của miền Tây Nam phần, do hình thái địa lý và nhu cầu thương mại, nhiều ngôi chợ nổi trên sông đã hình thành. Một trong những chợ luôn tấp nập người buôn bán là chợ nổi Cái Răng gần thành phố Cần Thơ.Theo các nhà nghiên cứu nhân văn, chợ nổi, ngay cái tên cũng đã thể hiện sự mộc mạc, chân chất của con người phương Nam. Báo QĐNN viết về chợ nổi Cái Răng như sau.
Theo báo quốc nội, Quảng Nam được biết đến như là một trong những "cái nôi của nghệ thuật tuồng". Hành trình Trò bội - Hát tuồng - Nghệ thuật tuồng là một quá trình chiết lọc, tích lũy trải qua mấy trăm năm. Thế nhưng hiện nay, những tinh hoa ấy dường như đang mai một. Báo SGGP viết như sau. Hiện nay chỉ có một gánh hát tuồng duy nhất sống được nhờ biểu diễn là gánh hát Sông Thu (huyện Duy Xuyên).
Tại Sài Gòn, quán nhậu, bida không còn là chốn dành riêng cho nam giới và việc "cắm quán, ngồi đồng" không chỉ là "đặc quyền" của phái mạnh. Hiện nay, khách cũng đã quen mắt với hình ảnh các cô gái thường trực ở những quán cà phê hàng giờ liền. Những lý do của họ cũng "muôn màu muôn vẻ". Báo Phụ Nữ Chủ Nhật viết như sau.
Chỉ còn 1 tháng nữa là đến mùa thi tuyển sinh viên vào các trường đại học, cao đẳng trong nước. Vào những ngày này, tại nhiều khu vực gần các trường Đại học, ký túc xá, khu nhà tập thể của nhân viên ngành giáo dục tại Hà Nội, dịch vụ bán tài liệu thu nhỏ để thí sinh mang lén vào phòng thi mà giới học sinh gọi là "phao" đã hoạt động mạnh, khách hàng tấp nập.
Trong các món ăn đặc biệt của ba miền Việt Nam, đã bao đời, hầu như ít có người hiểu rõ ngọn nguồn của mắm kho, chỉ biết đó là món ăn gia đình của người nông dân miền Nam nơi xóm ấp đồng quê. Câu ca xưa khắc họa sự tần tảo, chịu khó trong lối sống đạm bạc, dân dã của người nông dân vùng sông nước: "Một đời bông súng mắm kho, ngày đêm lam lũ nỗi lo bưng biền".
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.