Hôm nay,  

CHỢ TRẦU CAU

26/07/201100:00:00(Xem: 6112)

CHỢ TRẦU CAU

Bạn,

Không biết tự bao giờ, tại VN trầu cau được nhắc đến trong thơ ca như một biểu tượng của sự chung thủy. Ngàn đời nay, trầu cau là một nét đẹp trong văn hóa, nhưng dòng xoáy của đời sống hiện đại đang có nguy cơ làm xóa sổ tập tục nhai trầu. Vậy mà, giữa TP. Sài Gòn sầm uất, có một chợ chuyên bán trầu cau vẫn còn tồn tại cho đến hôm nay qua bao thăng trầm của thời gian... Báo Đồng Nai ghi nhận toàn cảnh về chợ này qua đoạn ký sự như sau.

Chợ nằm trên đường Lê Quang Sung, đoạn cắt từ Chu Văn An đến Nguyễn Hữu Thận, đối diện bến xe Chợ Lớn. Người dân thành phố quen gọi là chợ, nhưng thực tế nơi đây chỉ gồm những gánh hàng trầu cau bán buôn trên vỉa hè. Không ai biết chợ có từ khi nào, nhưng những cụ già khẳng định rằng chợ trầu cau này đã tồn tại cả trăm năm nay.

Đoạn đường này chỉ dài chưa tới 100m, thế nhưng lại có đến khoảng 10 - 15 gánh hàng trầu cau. Giữa tiếng ồn ào của xe cộ, tiếng cười nói của người dân hai bên đường là hình ảnh nhỏ bé, lặng thầm của những bà, những dì bán trầu cau.

Đa số họ đều đến từ Bà Điểm, Hóc Môn - vùng đất nổi tiếng với 18 thôn vườn trầu. Họ lặng lẽ ngồi đấy giữa những quả cau xanh bóng nhoáng và những lá trầu xếp gọn ghẽ trong cái thúng con. Công việc hằng ngày của họ là cắt tỉa những quả cau, lá trầu và gói lại theo đơn đặt hàng của khách. Thỉnh thoảng mới có vài người khách tới mua trầu cau hoặc nhận hàng đã đặt. Họ đã gắn bó với cái chợ này từ khi còn là những cô thiếu nữ. Gánh hàng trầu cau ấy đã từng một thời nuôi chồng nuôi con, nhưng nay họ bám trụ với nghề không phải vì đồng lời mà có lẽ vì tình yêu đối với quả cau, miếng trầu.

Bà Lê Thị Út, năm nay 80 tuổi, nhưng có đến 70 năm bán trầu cau ở chợ này - tâm sự: "Nghề này không có lời nhiều đâu. Chục cau lời 1 ngàn đồng à. Hồi trước mình gánh cái gánh trầu lên vai là mình nuôi chồng, nuôi con được, còn bây giờ hổng có nuôi nổi".

Hằng ngày, bà Út phải dậy thật sớm và đi 4 chuyến xe buýt từ Bà Điểm lên tới Chợ Lớn để bán trầu cau. 70 năm qua, hành trình buôn bán của bà cứ như thế. Nhiều người buôn bán trầu cau giờ đã bỏ nghề, chuyển sang làm những công việc khác. Những quầy hàng bán trầu cau đang ngày một ít đi.

Bạn,

Báo Đồng Nai ghi nhận rằng hình ảnh trầu cau trong văn chương Việt Nam tượng trưng cho tình yêu, cho sự chung thủy. Trầu cau là một nét đẹp trong văn hóa của người Việt từ ngàn đời nay. Và những người bán trầu cau ở TP.SG cũng vẫn đang cố chung thủy với cái nghề tôn vinh lòng chung thủy, dù hiện nay việc buôn bán hết sức khó khăn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo Thanh Niên, tại thành phố Đà Lạt, chuyện cá độ túc cầu đã trở thành chuyện hàng ngày, và trò cờ bạc này diễn ra mọi lúc, mọi nơi, thu hút đông đảo thanh niên, sinh viên. Phóng viên báo TN viết như sau.
Câu chuyện kể với bạn trong lá thư này xảy ra tại 1 xã nghèo ở tỉnh Hà Nam. Đó là xã Tiên Phong thuộc huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam. Năm 2003, tỷ lệ gia đình nghèo chiếm 21% dân số. Người dân nơi đây từ ngàn xưa sống dựa chủ yếu vào nông nghiệp và nghề trồng dâu nuôi tằm. Vài ba năm trở lại đây, lợi dụng sông Châu Giang rộng lớn bao bọc
Tại miền Tây,sau dịch cúm gà, nhiều gia đình nông dân gần như sạt nghiệp. Vì vậy, ai cũng trông chờ chính quyền CSVN địa phương công bố hết dịch để gầy dựng lại đàn gà càng sớm càng tốt. Nhưng rồi nhiều người đã ngao ngán vì đụng... bức tường thủ tục quá rắc rối, nhiêu khê với những kiểu hành dân đến bần cùng của các cơ quan chức năng.
Tại VN, một dạo dư luận rộ lên chuyện trẻ con hát nhạc người lớn hay nói nôm na là các "thần đồng" ca nhạc hát "tình ca". Hiện tượng trên trở nên bộc phát khắp nơi từ khi các CD, VCD bán nhan nhản ở mọi hang cùng ngõ hẻm với những "danh ca" Bé Châu, Duy Phước... Độc chiêu nhất là hàng loạt "lò" luyện để trở thành "thần đồng" ca nhạc ra đời.
Trong và ngoài hàng rào trên dưới 90 khu công nghiệp và khu chế xuất cả VN, công nhân vẫn lầm lũi làm việc, vẫn tích cóp từng đồng bạc lẻ mong đổi đời. Lao động cực nhọc suốt ngày ở nhà máy, họ còn chịu nhiềukhốn khổ về chuyện ăn ở như ghi nhận của báo SGGP qua đoạn ký sự như sau.
Chuyện kể với bạn trong lá thư này là chuyện của những người dân nghèo ở Cần Giờ, huyện ngoại thành của Thành phố Sài Gòn. Cuộc đời họ, quanh năm suốt tháng chỉ biết có nghêu và biển. Bất kể là trời mưa hay nắng, lúc đêm hôm hoặc giữa trưa nắng gắt, chỉ cần đợi thủy triều rút, biển cạn là họ đến với biển, đến với nghêu. Báo SGGP viết về những người sống theo con nước qua đoạn ký sự như sau.
Cắt tóc, gội đầu đã thành nghề mưu sinh của nhiều cô, đặc biệt với những cô gái trẻ ở chốn quê. Đa số họ là những cô gái, thi đại học không đỗ hoặc chỉ học đến hết cấp tiểu học, trung học cơ sở (lớp 9) rồi bỏ dở giữa chừng. Không nghề nghiệp, nghe theo lời bạn bè, họ tìm đến những tiệm tóc ở thành phố để học nghề làm đầu với chi phí tối thiểu là 2 triệu đồng/khoá học.
Quán cà phê được nhắc đến trong lá thư này là 1 quán rất đặc biệt. Chủ nhân là 1 cô gái Nhật hoạt động thiện nguyện. Nhân viên phục vụ ở đây đều là những người chậm phát triển, khuyết tật. Họ khoác áo trắng thêu hoa anh đào và đón khách trong tiếng chuông rung reng... Báo Tuổi Trẻ viết về quán này như sau.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, cách nay khoảng 15 năm, các chương trình ca nhạc, từ sân khấu tụ điểm, nhà văn hóa đến các đoàn hát, truyền thanh, truyền hình... bỗng nhiên xôm tụ với sự xuất hiện nhiều sáng tác mới của một dàn các nhạc sĩ mới, kéo theo sự xuất hiện của một dàn nghệ sĩ mới, dần dần, trên thị trường âm nhạc có quá nhiều ca khúc tình yêu mà báo quốc nội cho rằng đó là nhạc não tình, nội dung luôn rên rỉ.
Xăm mình đang trở thành "mốt" của nhiều giới trẻ trong nước. Người đi xăm có cả nam, cả nữ. Chỉ cần vài trăm ngàn, những con rồng, sư tử, bông hoa hồng... sẽ qua bàn tay thợ xăm "ngự" lên ngực, lên vai khách. Báo Kinh Tế-Đô Thị viết về các lò xăm mình tại Hà Nội qua đoạn ký sự như sau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.