Hôm nay,  

Hồn Tết Làng Quê

07/02/200800:00:00(Xem: 4264)

<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /> 

 

Bạn,

 

Theo giới nghiên cứu nhân văn,  tại các làng quê Việt Nam ngày trước, không có gì báo tết đã gần kề, thiết thực hơn đó là đi tảo mộ. Không hiểu từ bao giờ mà việc đi tảo mộ đã trở nên quen thuộc, không thể thiếu trong những ngày cận tết, vì đó là một nét đẹp truyền thống, thể hiện đạo lý trước sau, uống nước nhớ nguồn của người Việt Nam. Chuyện tảo mộ  được  báo Tuổi Trẻ ghi  lại qua bài viết  như sau.  

 

Nhớ xuân xưa khi lên 8, lên 10, thì những ngày sau khi đưa ông táo về trời cũng là những ngày vui nhất, chộn rộn với việc dọn dẹp nhà cửa, náo nức với những đêm ngủ giữ dưa hấu trên ruộng, và nôn nao chờ đến ngày tảo mộ. Từ ngày 23 tháng chạp, khi trường cho nghỉ học là tôi (tác giả bài viết) đã về nội để chờ đi tảo mộ. Từ đầu hôm của ngày 24 tết là nhà ông tôi đã đỏ lửa, chuẩn bị nấu xôi để sáng cho anh em, bà con tụ tập về ăn trước khi đi, rồi chuẩn bị mâm cơm để cúng ông bà sau khi tảo mộ xong. Sáng sớm, khi trời chưa rõ mặt, nhà nội tôi đã đông khách, có những chú, anh từ rất xa vẫn về để chờ đi tảo mộ. Tôi còn nhớ những năm ấy trời đầu xuân rất lạnh, bọn trẻ chúng tôi co ro trong tấm áo mỏng manh, nhưng vẫn rất náo nức, dậy rất sớm, rửa mặt qua loa, dằn bụng cục xôi là xách cuốc chạy theo lon ton theo ánh đèn măng-sông của các chú, bác. Đến vạc gò lớn đầu tiên trời vẫn chưa sáng, ông nội tôi bảo lấy nhang thắp đều hết trên các mộ, và kêu chú út tôi treo phong pháo đại lên nhánh trâm bầu và đốt.

 

Tiếng pháo đầu xuân làm dậy cả cánh đồng, xa xa những ánh đèn, và tiếng pháo tảo mộ khác lại tiếp nhau đì đùng nổ,  báo hiệu xuân đã về, tết đến. Ông tôi bảo thắp nhang và đốt pháo để gọi ông bà về cùng ăn tết với cháu con. Rồi ông chỉ dẫn cho chúng tôi mộ phần của từng người trong họ, ông bảo: "Ráng mà nhớ lấy, để sau này mấy ông lão có qui tiên, thì biết mà về tảo mộ và chỉ lại cho con cháu" . Ngày ấy tôi cảm thấy lời nói của ông sau xa vời quá. Ấy thế mà thời gian trôi nhanh quá, tôi nay đã nửa đời người, và các ông của tôi giờ thì cũng đã theo ông bà về nơi chín suối. Cuộc sống hiện đại hối hả, nên tảo mộ nay không còn như xưa. Không còn cảnh trời tối đốt đèn đi tảo mộ. Không khí họ tộc ít nhiều bị mai một. Hằng năm cứ vào rạng sáng ngày 24, dù có về hay không tôi vẫn giật mình tỉnh giấc sớm. Như nghe tiếng pháo đì đùng trên những cánh đồng xa, và nhớ như in hình ảnh vạc gò lãng đãng hơi sương, khói nhang hoà quyện cùng khói pháo, dưới ánh sáng lung linh của ngọn đèn măng- sông  tạo nên một không gian huyền hoặc nhưng ấm áp tình thân. Nhớ ông tôi lom khom vẩy cỏ trên vạc gò, mà lòng chợt nhẹ đi trước tất bật của bộn bề cuộc sống hôm nay.

 

Bạn,

 

Báo TT viết tiếp: đất đai đang có giá theo từng ngày. Liệu mai này có còn đất cho người nằm xuống" Xu hướng hỏa táng đang được thịnh hành. Thế thì có còn tảo mộ nửa hay không" Và như thế thì tết hằng năm sẽ mất đi một phần thi vị, một phần việc mà qua đó, giúp cho con người dù có đi đâu về đâu, cũng có phút giây quay về với nguồn cội.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gọi đó là quả đắng, gọi đó là gian lận... hay gọi bất kỳ thứ gì đi nữa -- đó cũng là kêt quả của chủ nghĩa xã hội.
Dễ hư vỡ nhất là cánh hoa trước gió bão, là giọt mưa rơi trongc cơn lốc, là sinh mạng đời người giữa chiến tranh...
Trong khi thế giới đi tìm những dấu tích thật xa xưa của các điện đài đổ nát ở La Mã, những núi đồi với các tượng Phật cổ tích ở Afghanistan,
Báo Nông Nghiệp VN có bản tin “Có một quy trình “làm nghèo đất nước”...” cho biết rằng máy móc Trung Quốc đưa vào VN đều là hàng dỏm.
Giảm rượu bia là tốt, vì rượu bia vẫn là nguồn gây đủ thứ rắc rối. Nhưng rượu bia lại là nguồn vui cho nhiều người trong dịp vui hay buồn,
Cuộc đời cứ thế mãi: những lời đồn ác đức liên tuc xuất hiện trên trần gian này, liên tục xóa sổ những hạnh lành của thế gian, và bô đen những hình ảnh tích cực.
Hễ tai nạn xảy ra, đó là do nghiệp lực, theo giảỉ thích của nhà Phật. Trong khi đó, tai nạn được Ky Tô Giáo giải thích là ý Chúa, vì một sợi tóc rơi xuống cũng không ngoài Thiên Ý.
Nan đề lao động của Việt Nam là, nhiều khu vực thiếu nhân sự trong khi nhiều khu vực khác lại dư thừa.
Đi tắt đón đầu... là một kiểu được nhà nước ưa chuộng. Nghĩa đơn giản là, đi theo một đường hướng ngắn nhất, không theo tuần tự, để tiến đến nhanh và sớm nhất...
Có một nan đề, từ lâu rồi, nhưng vẫn chưa giải quyết tới nơi tới chốn: Nhức nhối nạn mất cắp cổ vật trong chùa... theo báo Giác Ngộ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.