Hôm nay,  

Làng Không Nước, Đất

24/11/200800:00:00(Xem: 3834)

LÀNG KHÔNG NƯỚC, ĐẤT

Bạn,
Theo báo SGGP, trên  địa bàn tỉnh Quảng Trị,  có 1 ngôi  làng không có nước sạch, thiếu đất sản xuất nông nghiệp, người dân phải kiếm sống trên những  bãi "phế liệu chiến tranh."  Đó là  làng tái định cư Tân Hiệp, xã Cam Tuyền,  huyện Cam Lộ. Báo SGGP ghi nhận  về cuộc sống khốn khổ của dân làng này qua  đoạn ký sự như sau.
Vài năm 2005, hơn 160  gia đình  thôn Tân Hiệp theo dự án di dân đợt 1 và 2 đến nơi ở mới tại đồi  Đá Bông và  Động Mối. Mỗi  nhà được tổ chức Raas tài trợ 14 triệu đồng.  Cơ quan chức di dân đã xây dựng hệ thống 4 bể chứa nước sinh hoạt cùng đường ống dẫn nước về  nhà dân. Việc an cư của dân tái định cư được xem là tạm ổn.Tuy nhiên, nguồn nước sinh hoạt lại bị nhiễm vôi, hàng trăm người dân nơi đây đứng trước nỗi lo thường trực về bệnh tật. Không có nước sạch, người quay về làng cũ lấy nước giếng khơi, người "nhắm mắt" sử dụng nguồn nước nhiễm vôi từ hệ thống bể chứa, hoặc ra đập thủy lợi Tân Kim (Cam Tuyền) tắm giặt...


Nữ cư dân Nguyễn Thị Lan, một người dân Tân Hiệp tâm sự: "Suốt 3 năm nay, ngày nào tôi cũng phải về làng cũ (cách 5 km) gánh nước. Nước lấy được chỉ đủ dùng làm nước uống và nấu cơm, còn tắm giặt thì phải ra mương thủy lợi".  Một số người dân trẻ tuổi như chị Lan lặn lội về tận làng cũ để gánh nước, còn những cụ già thì đành sử dụng nguồn nước bị nhiễm vôi. Bà Nguyễn Thị Lê, 85 tuổi, chỉ tay vào can nước đọng một lớp bột trắng dưới đáy, cho biết: "Sức yếu, không đi xa được nên tui đành dùng nước từ bể chứa. Muốn có nước uống phải đun sôi, để lắng 2, 3 ngày sau mới đun lại để uống, cực lắm".
Ủy  ban thôn Tân Hiệp cho biết: "Về vấn đề nước sinh hoạt,  thôn i đã nhiều lần kiến nghị lên cấp trên. Cơ quan chức năng đã kiểm tra mẫu nước và kết luận nguồn nước ở đây bị nhiễm vôi, nhưng giải pháp giúp dân thì còn phải chờ. Trước mắt, thôn động viên  dân  ia giải quyết nước uống bằng cách đun sôi, để lắng và sau đó đun lại rồi dùng.”
Bạn,
Cũng theo báo SGGP, ngoài nỗi lo thiếu nước sinh hoạt, người dân thôn Tân Hiệp còn nỗi lo kiếm kế sinh nhai.  Cư dân ở vùng đồi này không có đất sản xuất, cuộc sống của họ chính yếu dựa vào nghề "rà, tìm phế liệu chiến tranh." Miếng cơm kiếm được từ nghề may rủi ấy nhiều khi phải đổi bằng cả mạng sống.  Một viên chức  địa phương  cho biết:  "Thôn Tân Hiệp đã có 4 người chết khi rà tìm phế liệu   chiến tranh  nhưng không làm thì không có cái ăn".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.