Hôm nay,  

Viên Chức Mỹ Bị Tố

05/11/200600:00:00(Xem: 5760)

Viên Chức Mỹ Bị Tố Tiếp Tay Hãng TQ Bóc Lột Công Nhân

Theo Robyn E. Blumner, nhà bình luận của tạp chí Times, kể từ thập niên 1980, đảo quốc bé nhỏ Northern Mariana ở Thái Bình Dương và đảo Saipan đã thu hút một số lớn nhà máy trang phục Hoa Lục kéo tới. Người Trung Quốc rất vui mừng trước sự kiện này vì điều đó cho phép các loại quần áo của họ sản xuất mang mác 'sản xuất tại Hoa Kỳ,' và từ các đảo này đưa vào thị trường Mỹ mà không cần xin hạn ngạch xuất cảng, cũng không phải làm bất kỳ bổn phận nào trong khi mở nhà máy ở đó.

Những người tiêu thụ có lương tâm công nhận rằng hàng trang phục được sản xuất tại đất liền Hoa Kỳ phù hợp với luật lao động. Còn ở Northern Mariana, duy trì sự lương lẹo cũng như bắt công nhân phải làm việc cơ cực, chính phủ của tiểu bang vùng đảo đã thu được 7.9 triệu đô la trong hơn 6 năm cho Abramoff, một nhà hoạt động hành lang dính líu tới nhiều vụ bê bối vừa qua.

Wendy Doronal đã dạy trung học ở Marianas trước khi trở thành nhà hoạt động nhân quyền, nói với tờ NPR's Weekend Edition hồi Tháng Sáu rằng những công nhân 'khách thợ,' phần lớn từ Hoa Lục đã bị đối xử như những kẻ tha hương cầu thực, có thể bị sa thải bất cứ lúc nào. Hầu hết thợ ở đó là người thiểu số đã bị giữ lại trong các trại vào ban đêm, không khác gì 'trại lao động khổ sai.' Công nhân này đã phải trả cho những người tuyển dụng hàng ngàn đô la để có được việc làm ở Hoa Kỳ. Và rồi họ được đưa tới đảo, cách quê nhà khoảng 8,000 dặm. Doromal nói rằng phụ nữ không được trả thù lao làm giờ phụ trội. Pam Brown, cựu nhân viên điều tra của Liên Bang tại Northern Mariana mới vừa cho Moyers On America biết, công nhân ở đó bị buộc phải ký hợp đồng, cam kết rằng nếu có bầu thì phải phá thai.

Cuối thập niên 1990, Quốc Hội lẽ ra đã kết thúc sự bóc lột công nhân bằng cách buộc chính quyền Mariana phải trả lương tối thiểu theo luật di trú Hoa Kỳ. Một dự luật đã được đa số nghị sĩ Thượng Viện thông qua. Nhưng cựu lãnh tụ phe đa số ở Hạ Viện Tom DeLay, người được Abramoff đưa tới Mariana đầu năm 1998, đã khóa chặt mọi nỗ lực của Hạ Viện.

DeLay đã lải nhải với các nhà lãnh đạo thương mại và viên chức chính phủ trong suốt chuyến đi rằng 'quý vị là những điểm sáng của Đảng Cộng Hòa và quý vị đại diện cho tất cả những gì tốt đẹp nhất mà chúng ta đang thực hiện ở nước Mỹ, đứng đầu thế giới trong hệ thống thị trường tự do.'

Trong khi đó Allen Stayman là ai" Stayman là người đối nghịch với Abramoff vì ông ta làm việc tại Office of Insular Affairs của Bộ Nội An. Stayman đã cố thuyết phục người Mariana đưa lãnh thổ của mình vào khuôn khổ áp dụng các tiêu chuẩn di trú và lao động của Hoa Kỳ. Theo Stayman, việc các nhà kinh doanh bóc lột công nhân khủng khiếp là một sự thật bất lợi cho Abramoff và DeLay. Vì vậy cho nên hàng chục thành viên dân cử của Đảng Cộng Hòa và các nhóm  nhân viên tới Mariana đã bị lái về hướng khác: đi đánh gôn giải trí và lưu lại cvùng nghỉ mát nổi tiếng này trong một thời gian ngắn mà thôi.

Bức email mới nhất được công bố đã xác nhận sự việc: Bush đắc cử TT, Abramoff thấy được cơ hội trừng phạt Allen Stayman, đã buộc ông ta phải chuyển về Bộ Ngoại Giao và không còn đảm trách việc giao thương với Mariana nữa. Ken Mehlam hiện là chủ tịch Ủy ban quốc gia của Đảng Cộng Hòa (Republican National Committee), người từng là chủ tịch chính sách của Bạch Ốc, bị coi là có dính tới tai tiếng này.

Một bản phúc trình của Ủy ban Cải cách Chính phủ của Hạ Viện đã công bố hơn 400 hồ sơ tiếp xúc giữa Bạch Ốc và nhóm vận động hành lang của Abramoff, có nhiều chứng minh sự bê bối rõ ràng của Mehlman.

Trong khi Abramoff và DeLay đang phải đối đầu với những phiền phức vì việc làm tham nhũng và vi phạm đạo đức như thế, Mehlman vẫn là một người 'môi giới' đầy quyền thế của Đảng Cộng Hòa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hệ thống bảo hiểm sức khoẻ ở California đang gặp khó khăn, với gần 1/5 dân số không có bảo hiểm sức khoẻ. Nghĩa là, có 7 triệu dân California không có bảo hiểm sức khoẻ. Ngoài ra
Theo phúc trình của Hội đồng quản trị đại học cộng đồng, học phí trung bình của các viện đại học 4 năm tư cũng như công lập lại tăng nữa. Học phí tăng 35% so với 5 năm trước đây, sau khi
Các kinh tế gia làm việc tại trường Cal State Fullerton tiên đoán rằng kinh tế quận Cam sẽ tiếp tục phát triển chậm trong năm tới, với ít việc làm hơn và giá nhà thấp hơn. Các việc làm
Halloween không chỉ dành cho trẻ em. Trong khi có 82% trẻ em tham gia các hoạt động trong ngày lễ Halloween, thì cũng có đến 67% người lớn vui chơi trong dịp lễ. - Ước lượng có $1.93 tỷ
Trong cuộc vận động cử tri tại Springfield, TT Bush nhắc tới chiến cuộc Iraq - ông nói: nhiều kẻ muốn thắng khủng bố, nhưng đòi lực lượng Hoa Kỳ rút khỏi Iraq, là điều khủng bố mong mỏi
Trong tháng qua, Thống Đốc Schwarzenegger ra tuyên bố khẩn cấp và hạ lệnh gửi 2260 tù nhân sang các nhà giam tư ở các tiểu bang Arizona, Indiana, Oaklahoma và Tennessee - phí tổn gửi tù
Hôm Thứ Năm, ông Bush nhấn mạnh rằng đảng DC không có kế hoạch để thắng - ông nói: chiến trường Iraq đúng là gay go, nhưng ông có kế hoạch để thắng. Trong lúc ngày bầu cử đến gần
Nghi can trong cuộc điều tra đám cháy rừng Banning Pass hồi Tháng 6 đã bị nhà chức trách quận Riverside truy tố về đám cháy tuần qua ở Esperanza, gây thiệt mạng 5 người lính cứu hỏa và
Cuộc chiến vẫn ác liệt tại Karbala, sau khi quân đội Iraq bố ráp hôm Thứ Tư đã bắt nhiều nghi can cùng với vũ khí, trong đó có một công dân Syria. Mặt khác, khi họp báo hôm Thứ Năm
Sau khi đám cháy rừng Esperanza bị dập tắt hoàn toàn, các cộng đồng thuộc quận Riverside (nam California) họp hồi tối qua để bàn các biện pháp hành động có phối hợp - hội nghị quy tụ


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.