Hôm nay,  

Đọc Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon

20/05/200600:00:00(Xem: 2925)

Cho Mày Mưa Suốt Đêm<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Bìa sách “Đường Tự Do, <"xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Saigon”: Tranh Nguyễn Trung

 

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

 

  Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigonđổi đời sau 1975. 

 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

 

*

 

Lúc Bảnh lên lầu, đèn trong phòng bà chủ còn bật sáng. Chắc bà chủ còn đọc sách. Dạo này bà chủ mất ngủ quá, người xanh rớt ra. Đêm còn vô buồng tắm xối nước ào ào. Hai tiểu thư, lúc trước ngủ chung với bà chủ, cả tháng nay, cô tiểu thư nhớn đeo riết chị Mùi, đòi ngủ chung với chị, còn kéo theo con em để nó được nằm giữa, làm Bảnh đêm hôm cũng kẹt quá. Thấy con thích ngủ với chị người làm, bà chủ đồng ý ngay. Đã là lệnh của chủ nhà, còn nói năng gì nữa.

 

Hình như bà chủ không đọc sách mà đang xem phim. Phim gì mà âm thanh nhỏ xíu, nếu không có tiếng rè rè của cuộn phim cũ đã chiếu mòn thì Bảnh khó đoán ra.

 

Lòng Bảnh đang ngổn ngang trăm mối lo. Thằng em kế, chưa được sự đồng ý của hắn, tự động xoay tiền, leo lên xe hỏa vào tuốt đây. Không hộ khẩu, không nhà ở, đã liên lạc nhờ anh giúp đỡ. Tạm thời cậu em ở ngoài bến xe Bình Triệu, bốc vác kiếm tiền độ nhật, cùng với một băng mới di dân ngoài Bắc vô, tình cảnh sống cũng bấp bênh nguy hiểm lắm. Tối hôm nay, dù gì cũng phải mò xuống dưới tâm sự với chị Mùi, coi chị có chỗ nào gửi gấm tạm đứa em không. Cái con nhỏ “đại tiểu thư ” cà chớn quá, làm kỳ đà cản mũi thật khó thương. Biết làm sao giờ, chị Mùi cũng không có cách nào để xua đuổi con bé. Càng kể chuyện ma quỉ mong dọa được nó thì nó lại đeo cứng hơn. Con bé đang tuổi hay ăn chóng lớn, vô tư, chắc cũng ngủ quay đơ thôi, nhưng bà chủ cứ thức hoài thì còn làm ăn gì được" Mấy đêm hôm trước cũng vậy, chờ riết cho bà chủ đi ngủ thì chính Bảnh lại ngủ quên lúc nào, để hỏng mọi việc.

 

Trời nóng bức không tả được, trong phòng bà chủ quạt máy chạy vù vù. Bảnh khó chịu quá, bộ py-ra-ma tuy rộng rãi nhưng bằng vải, kín mít, mồ hôi tươm dính dấp khó chịu quá. Tắt đèn, Bảnh tháo bỏ bớt quần áo, chỉ còn quần xà lỏn, áo mai ô.

 

Ông trời đang đêm sôi bụng hay sao mà kêu ì ầm, rồi nổ tanh banh, chớp sáng liên hồi. Chỉ một chốc cơn mưa rào rào đổ xuống xua bớt cơn nực nội. Bảnh thấy dễ chịu, rồi tò mò, hắn bò dần tới khe cửa nhìn vào. Bà chủ quên gài then bên trong, cửa chỉ đóng hờ chừa một khe hở đủ cho Bảnh nhìn thấy những gì đang chớp ở trên khung ti vi. Bóng đá chăng" Đâu phải. Trời ạ. Thôi chết con rồi.  Phim “con heo”. Thật ra Bảnh cũng đã quá quen thuộc với loại phim này. Băng bê đê Trần Đức Hạnh, mỗi lần bắt cóc Bảnh đều khiêu khích bằng loại phim này đây. Bảnh xem cũng đã mòn, những phải công nhận loại bà chủ đang coi không hề thấy ở các tiệm cho thuê lén. Mỗi hình ảnh, mỗi cử động làm cho Bảnh bủn rủn, và không biết sao, Bảnh té chúi vô cánh cửa, rơi tọt luôn vào bên trong phòng.

 

“Bảnh. Mày gan quá rồi. Hả"” Tiếng bà chủ nạt. Nhưng nạt nho nhỏ thôi.  Bảnh lồm cồm đứng dậy, làm bộ cho miệng méo xẹo.

 

“Lạy bà, thấy bà thức khuya, con lo, muốn biết bà có bệnh không thôi. Khi thấy...thấy... con sợ quá nên té. Con lo cho bà...”

 

“Thiệt mày lo hả" Ai tin được mày.”

 

“Dạ thật vậy. Con thề với bà, trên có trời, dưới có đất...”

 

“Thằng này ngon há...”

 

Câu nói bỏ lửng. Ti vi vẫn không tắt, tiếp tục những động tác mới. Bà chủ Ngọc Hoa không nhìn Bảnh nữa mà nhìn vô ti vi. Thấy không bị đuổi ra, Bảnh ngậm miệng ăn có. Vừa coi ti vi mà vừa coi bà chủ. Bà Ngọc Hoa đang nửa nằm nửa ngồi trên giường nệm trắng tinh, mình mẩy phong phanh. Không biết bao lâu, rồi tiếng bà Ngọc Hoa:

 

“Bảnh.”

 

“Dạ, con đây, thưa bà.”

 

“Lại biểu coi.”

 

Bảnh vẫn đứng như trời trồng.

 

“Lại biểu. Không ai ăn thịt mày đâu.”

 

“Dạ”

 

Chỉ hai bước là đã tới bên giường.

 

“Gì mà sợ quá thế. Mày lại đây. Ngồi đây. Biểu ngồi. Coi đi.”

 

“Con coi...”

 

“Thì thế. Cho mày. Mày bảo mày lo cho tao mà. Coi đi. Coi mà bép xép với ai là tao cho mày đi cải tạo mút mùa luôn, biết không"”

 

“Dạ biết.”

 

“Tốt. Mày biết là mày khôn. Ngồi xuống đi. Còn đứng.”

 

Bảnh rón rén ngồi xuống mép giường, chỉ lấn thêm chút nữa là sát đôi chân trần của bà chủ. Phải làm gì bây giờ. Bảnh nở một nụ cười ngờ nghệch. Bà chủ nắm đầu hắn quay lại:

 

“Nhìn đi ông. Còn mắc cỡ gì nữa"”

 

Bảnh thấy bà chủ cười, một chân cong lên.

 

“Bóp chân cho tao. Ngồi xích vô.”

 

Vẫn mày tao thôi. Được rồi. Bảnh biết mà. Bọn bê đê tao còn trị được nữa là. Bảnh nhanh nhẹn bóp chân cho bà chủ. Coi này. Khỏi cần phải bắt chước ti vi. Thấy tao chưa. Này đùi. Này ngực. Hắn dữ tợn kéo phựt, đứt tung chiếc nịt vú. Tao biết tao phải làm gì với mày mà. Cho mày biết tay thằng Bảnh này.

 

Bà chủ Ngọc Hoa dẫy dụa, vùng vẫy trong tay Bảnh. Hình như bà có kêu, có la. Nhưng tiếng mưa ào ào trên mái đã phủ đi tất cả.

 

Mưa dữ dội nhưng Bảnh cũng dữ dội đâu kém. Mưa đi. Mưa đi. Cho mày mưa suốt đêm.

 

Kỳ tới, trích đoạn 5: Con Quê- Thằng Bò

 

NHÃ CA

 

(Trích chương I, Đường Tự Do Saigon)

 

____________________

 

Đường Tự Do Saigon*

 

Tiểu thuyết Nhã Ca

 

640 trang, ấn phí 24 mỹ kim

 

Đặt mua sách gửi tận nhà trong nước Mỹ, 24 mỹ kim, kể cả cước phí

 

Liên lạc phát hành: Việt Báo

 

14841 Moran St.

 

Westminster, CA92683

 

(714) 894-2500

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 2 Thành phố Garden Grove vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật ngày 12 tháng 10 năm 2025, Hội Hoàn Nhiên do Thầy Trần Long Ấu sáng lập đã tổ chức buổi tiệc gây quỹ để hội có điều kiện duy trì những sinh hoạt nhằm phục vụ cộng đồng được tốt hơn, nhất là về phương diện sức khỏe.
Hội Ái Hữu cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức do cựu Sinh Viên Vũ Đình Trung làm Hội Trưởng đã tổ chức lễ kỷ niệm 74 năm ngày thành lập quân trường, buổi lễ diễn ra vào lúc 6 giờ tối Chủ Nhật ngày 12 tháng 10 năm 2025 tại nhà hàng Paracel Seafood Restaurant. Khoảng 400 quan khách, đại diện các hội đoàn thuộc các Quân Binh Chủng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, quý hội Ái Hữu Đồng Hương, Tây Sơn Bình Định, Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh và Cô Nhi Quả Phụ VNCH, Cộng Đồng Người Việt San Diego, Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt San Diego, Nguyệt San Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa (do chiến hữu Vương Trùng Dương phụ trách.)
Cử tri tại Garden Grove được khuyến khích tham gia cuộc bầu cử đặc biệt toàn tiểu bang vào Thứ Ba, ngày 4 tháng 11, 2025, để bỏ phiếu cho Dự luật 50, thay đổi về việc Sử dụng Bản đồ Phân chia khu vực Quốc hội. Bầu cử sớm sẽ diễn ra tại các địa điểm Bầu cử và phòng phiếu được chỉ định tại Garden Grove.
Kính thưa ông Hội trưởng, kính thưa quý vị trong Ban Trị sự, quý quan khách và các bạn trẻ - nhất là các bạn trẻ: Hôm 14 tháng trước, được cho phép tham dự, lại còn phát biểu trong một sinh hoạt thiêng liêng của Phật giáo Hòa Hảo là Lễ Vía Đức Phật Thầy Tây An, chúng tôi phân vân suốt hai tuần, vì muốn dung hợp hai mục tiêu trái ngược. Một là nhắc lại chuyển động xa xưa về tâm linh và văn hóa nước nhà. Hai là mơ ước rằng các bạn trẻ có thể phát huy ý hướng cao siêu của tiền nhân trong một thế giới đã đổi thay, nay lại có đầy nguy cơ khủng hoảng.
Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Trung Học Lê Văn Duyệt do cựu nữ sinh Huỳnh Kim Phượng làm hội trưởng vừa tổ chức Đại Hội Thường Niên năm 2025 vào lúc 10 giờ 30 sáng ngày Chủ Nhật 5 tháng 10, 2025 tại White Palace 1 Restaurant, 15351 Brookhurst St, Westminster, CA 92683. Đại Hội thường niên 2025 với chủ đề “50 Năm Quê Hương Niềm Nhớ”.
Tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ 14180 All American Way Thành Phố Westminster, Nam California vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 5 tháng 10 năm 2025, Ban tổ chức “Lễ Phát Động Phong Trào Tôn Vinh Cờ Vàng do Ông Phan Thanh Châu làm Trưởng Ban Tổ Chức cùng các vị trong ban tổ chức gồm có: Hòa Thượng Thích Minh Tuyên, Đệ Tam Pháp Chủ Giáo Hội Tăng Già Khất Sĩ Thế Giới; Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ, người khởi xướng và đại diện Phong Trào Quốc Dân đòi trả tên Sài Gòn, Hòa Thượng Thích Huyền Việt, Phó Tăng Thống GHPGVNTN và các đoàn thể: Đại Việt Quốc Dân Đảng; Đảng Nhân Bản Xã Hội; Họp Mặt Dân Chủ; Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc; Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam; Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại; Việt Nam Quốc Dân Đảng…
AJSOCAL đề nghị cư dân nên mang theo một số giấy tờ để bảo vệ bản thân trước nhân viên ICE.
Luật sư Lân cho biết ông rất hãnh diện về đồng hương cuối cùng rời trại tị nạn Phi Luật Tân, sang đây họ rất thành công, lập gia đình và sinh con. Họ thành công và tổ chức quay lại giúp làng Việt Nam ở Phi Luật Tân. Luật sư Lân nhắc đến hội Công Giáo Phi Luật Tân, dì phước Pascal giúp đỡ người tị nạn rất tích cực. Làng Việt Nam sau này không có người Việt Nam.
Chánh Lục Sự Quận Cam Hugh Nguyễn hợp tác với Tổng Thư Ký Tiểu Bang California sẽ tổ chức Văn Phòng Công Chứng Tạm Thời (Apostille Pop-Up Shop) trong một ngày tại Tòa Nhà Hành Chính Quận Nam (County Administration South Building, 601 N. Ross St, Santa Ana, CA 92701) vào ngày Thứ Năm, ngày 23 tháng 10 năm 2025.
Vào ngày 4 tháng 11 sắp tới, người dân California sẽ bỏ phiếu cho Dự luật 50, cho phép tiểu bang tạm thời vẽ lại bản đồ khu vực bầu cử quốc hội mới để bầu các dân biểu liên bang, đáp trả hành động của tiểu bang Texas.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.