Hôm nay,  

Phật Giáo Hòa Hảo Và Tuổi Trẻ Việt Nam

08/10/202521:27:00(Xem: 861)

IMG_4325
Ông Nguyễn Xuân Nghĩa trong Lễ Vía Đức Phật Thầy Tây An

(Phát biểu trong Lễ Vía Đức Phật Thầy Tây An tại trụ sở Phật giáo Hòa Hảo, Nam California, ngày năm Tháng 10, 2025) 

Kính thưa ông Hội trưởng, kính thưa quý vị trong Ban Trị sự, quý quan khách và các bạn trẻ - nhất là các bạn trẻ:
 
Hôm 14 tháng trước, được cho phép tham dự, lại còn phát biểu trong một sinh hoạt thiêng liêng của Phật giáo Hòa Hảo là Lễ Vía Đức Phật Thầy Tây An, chúng tôi phân vân suốt hai tuần, vì muốn dung hợp hai mục tiêu trái ngược. Một là nhắc lại chuyển động xa xưa về tâm linh và văn hóa nước nhà. Hai là mơ ước rằng các bạn trẻ có thể phát huy ý hướng cao siêu của tiền nhân trong một thế giới đã đổi thay, nay lại có đầy nguy cơ khủng hoảng.
 
Kết cuộc, tôi xin phát biểu theo phương pháp của các bậc siêu phàm được quý vị tôn vinh. Đó là cách tiếp cận với một nan đề lớn, là một vấn đề nan giải.
 
Do cái nghề xa xưa là thiên về kinh tế nên phải quan tâm đến tấm bản đồ, là địa dư, lẫn tờ lịch nghĩa là lịch sử, tôi xin trình bày trước tiên vài ý kiến được gọi là “giải ảo” trong ngoặc kép.
 
Thứ nhất, do ảnh hưởng văn hóa tệ hại của Trung Hoa, dân ta cứ nói ‘tam giáo đồng nguyên’ là ba tôn giáo có cùng một gốc. Đấy là một sai lầm xuất phát từ hệ thống cai trị Khổng Nho - y như ‘Chính phủ Liên hiệp ba Thành phần’ sau này. mà thành phần cộng sản giữ toàn quyền. Đạo Khổng không là một tôn giáo, chỉ là xảo thuật thống trị để củng cố quyền lực của lãnh tụ họ gọi là Thiên Tử, con trời. Khía cạnh ‘con trời’ được suy diễn thành tôn giáo! Lão giáo cũng thế, có ai thờ Lão Tử đâu. Đấy chỉ là triết lý sống, rồi suy đồi ra loại thần dược để được trường sinh bất tử! Tần Thủy Hoàng Đế theo đó mà uống thủy ngân và lăn đùng ra chết ở tuổi 49! Trong khi đó, chỉ đạo Phật mới là tôn giáo, xuất phát từ Ấn Độ và đến nước ta trước khi qua tới bên Tầu!
 
Tức là sau 1050 năm Bắc thuộc, nước ta bị thành phần sùng bái Khổng Nho mặc nhiên Hán hóa quá lâu sau khi dân ta đã giành lại độc lập.  
 
Bây giờ, tôi xin thâu gọn lịch sử 300 năm then chốt, khi dân ta có cơ hội thoát vòng Hán hóa rồi lại trôi vào thời Pháp thuộc, từ năm 1558 là khi Nguyễn Hoàng vào Thuận Hóa mở nước, cho đến 1858, khi Pháp bắt đầu tấn công nước ta.
 
Từ khi Chúa Nguyễn Hoàng mở nước và qua chín đời Chúa, dân ta có nét kỳ diệu trong ngôn ngữ, đôi khi phản ảnh một sự thật về tâm lý, khi phân biệt Đàng Trong và Đàng Ngoài. Dù sinh đẻ tại Hà Nội, tôi rất hãnh diện là… người Đàng Trong và nghi rằng tiền nhân ta coi Bắc Hà là ‘ngoài kia’, thuộc về Bắc phương, lên tới Bắc Kinh! Vì quả nhiên, sau Nguyễn Hoàng thì Bắc Hà hết làm nên lịch sử. Biến cố lịch sử là Chiến thắng Kỷ Dậu năm 1789 lại do các nhân vật từ Đàng Trong tiến ra Thăng Long, để chống giặc cứu nước!
 
Xin nghĩ lại mà xem, Đàng Trong đã tiến hóa vượt bậc về kinh tế, chính trị và quân sự để trở thành một cường quốc Đông Nam Á và người dân nơi đó tiếp nhận và dung hòa lẫn nhau trước khi chúng ta nghe nói đến toàn cầu hóa!
 
Nhưng rồi cái nạn tự Hán hóa lại tái diễn khi Nguyễn Ánh thống nhất đất nước và khai sáng Triều Nguyễn từ 1803. Đất nước lâm họa vì nhà Nguyễn cho Đàng Trong vào ngoặc đơn, để xây dựng hệ thống cai trị họ tưởng là vinh hiển như Triều Lê, mà còn lệ thuộc phương Bắc hơn xưa: bộ luật Gia Long rập khuôn luật Mãn Thanh, khe khắt hơn luật Hồng Đức!
 
Và thưa quý vị, có một bậc siêu phàm lại không chấp nhận việc đó. Đấy là nhân vật chúng ta làm Lễ Vía hôm nay.
 
Đức Phật Thầy Tây An không chỉ phản đối mà có hành động cụ thể. Ngài thể hiện Bồ Tát hạnh vì hành xử như một vị Bồ Tát, với kết quả là hôm nay, ngay tại Hoa Kỳ, chúng ta đang ở trong khuôn viên của Phật giáo Hòa Hảo. Và tôi nghĩ là giới trẻ nên suy ngẫm về việc đó.
 
Đức Phật Thầy Tây An tiến hành cuộc cách mạng bằng một tôn giáo gắn bó với Tổ tiên và Quốc gia. Tổ tiên là tâm linh, Quốc gia là đất nước, dân ta kết hợp hai yếu tố đó nên gọi là Tổ Quốc. Và chúng ta cảm được ý chí cách mạng của Đức Phật Thầy, khi Ngài vận dụng Phật giáo làm sức bật cho một chuyển động lớn.
 
Ngài lấy tông danh Bửu Sơn Kỳ Hương để thông báo chuyển động: ẩn dụ Bưu Sơn là nơi chốn như cái nhân, sẽ dẫn tới cái quả là hương thơm kỳ lạ. Đó là ẩn dụ về chuyển biến sẽ tỏa thơm trong đời sống.
 
Khi đó, xin nhìn lại mà xem, triều Nguyễn Sơ (gồm Gia Long, Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức) bị chế độ Khổng Nho kéo về thời lạc hậu cho nên nước ta không chống nổi ngoại xâm: 80 năm sau khi Gia Long lên ngôi, nước ta trôi từ tâm lý Bắc thuộc vào thực tế Pháp thuộc với ‘Hòa ước Giáp Thân 1884’!
 
Và từ cuộc cách mạnh tâm linh Bửu Sơn Kỳ Hương của Đức Phật Thầy năm 1849 đến ngày Đức Huỳnh Phú Sổ khai đạo, năm 1939, gần trăm năm đó đều có Phật tử Hòa Hảo đến đáp Tứ Ân một cách tuyệt đối nhất: hy sinh mạng sống, y hệt Nguyễn Trung Trực. Chúng ta có hai cột trụ linh thiêng là Đức Phật Thầy Tây An và Đức Huỳnh Giáo Chủ, nhưng ở giữa, công đức của hai ngài vẫn tỏa sáng cho nhiều thế hệ, cho đến ngày nay, cho đến nơi đây.
 
Quý vị đang phát huy tấm gương Bồ Tát của các bậc siêu phàm, thấy cõi nhân gian cần được giải thoát là xuất hiện, và nhập trận.
 
***
 
Bây giờ, tôi xin phép hướng về tương lai là khi chúng ta trông đợi vào thế hệ sau, vào giới trẻ, để sẽ giải quyết các vấn đề có khi ta còn chưa thấy. Vì thế, trong lời chào mừng hồi nãy, tôi chú ý đến các bạn trẻ.
 
Sống tại Hoa Kỳ, giữa cơn khủng hoảng tâm linh và chính trị của họ, các bạn vẫn bảo nhau trau giồi một số đức tính thừa hưởng từ gia đình, cho nên thật sự là gương sáng cho người khác. Từ 1975 trở đi, Hoa Kỳ không có thêm một Chinatown nào, mà nơi nơi đều có Little Saigon, thưa rằng đấy là dân tộc chứ là gì?
 
Mà các bạn trẻ lại hơn xa đa số dân Mỹ vì biết hai thứ tiếng và hiểu ra hai nền văn hóa.
 
Thưa rằng trong lãnh vực nghề nghiệp, sự hiểu biết ‘ngoại ngạch’ đó mới là ưu thế. Trong lãnh vực tinh thần, các bạn trẻ lại còn trả ơn cho nước Mỹ khi giúp họ trở thành văn minh hơn.
 
Chỉ vì các em thản nhiên trình bày đức tính hiếu hòa của Phật giáo Hòa Hảo, trong khi dân Mỹ thấy nhiều giáo phái kêu gọi giết người hàng loạt. Lý do của sự thản nhiên là các sinh hoạt định kỳ và thường nhật ngay trong nhà, để thấm nhuần triết lý Bảo Sơn Kỳ Hương. Các yếu tố tinh thần đó đã nhập tâm, trở thành bản sắc của mình.
 
Khi ấy, các em cũng nên tự hỏi tại sao gia đình ta lại như vậy?
 
Câu trả lời là trí tuệ kỳ diệu của Phật giáo Hòa Hảo: không lên chùa để cầu xin giải thoát, vì nhà ta đã là nhà chùa. Và tổ tiên cha mẹ là cư sĩ nên thay cho thần linh nhắc nhở chúng ta về Bồ Tát hạnh, thiết thực là qua đức Phật Thầy Tây An, rồi Huỳnh Giáo Chủ và bao người nữa.
 
Chúng ta hãy cùng suy nghĩ thế này cho thực tế: nếu dân Mỹ biết rõ nét tinh hoa trong hệ thống văn hóa giáo dục của Phật giáo Hòa Hảo, nhiều gia đình Mỹ sẽ áp dụng. Ta thấy họ đang ngợi ca giải pháp ‘home schooling’, linh động và thực tiễn ở nhà, và đáp ứng nhu cầu giáo dục thay bộ máy thư lại, vô thần và nông cạn của học đường.
 
Chúng ta nên cho họ biết về giải pháp tiên tiến của Phật giáo Hòa Hảo với ưu điểm then chốt: tâm linh mới là cái hồn của giáo dục!
 
Bây giờ, tôi xin tạm kết luận về tương lai dưới ánh sáng của quá khứ.
 
Ta không quên cái gốc của mình là nơi sinh đẻ, là địa dư. Mà địa dư lại xoay vần theo lịch sử. Địa dư nói về châu thổ sông Hồng, rồi vịnh Bắc bộ với ba chiến công trên sông Bạch Đằng. Nhưng lịch sử lại dẫn dân tộc đi xa hơn, mà càng đi càng mở mang tầm nhìn.
 
Vì vậy, ít ai nhắc đến sông Hồng, sông Cả, sông Mã vì quen dần với châu thổ Cửu Long, và dân ta không chỉ giỏi về thủy chiến mà còn là anh hùng về hải chiến qua hơn ngàn năm đụng trận với Chiêm Thành! Nổi tiếng thiện chiến về quân sự, Chiêm Thành vẫn tiêu vong vì dân tộc thiếu tổ chức. Và tâm linh mới là cái thần của tổ chức.
 
Hóa ra nhờ địa dư thay đổi, chúng ta bớt chú mục vào vùng cận duyên là vịnh Bắc Bộ mà mở ra triển vọng viễn duyên, khởi đi từ Hội An Đà Nẵng cho đến Hà Tiên. Rồi nhìn ra vịnh Xiêm La!
 
Nhưng cũng vì vậy mà nước ta lại được thiên hạ chiếu cố.
 
Khi đó, ta có thể cảm nhận được – tôi dùng chữ ‘cảm nhận’ để nói về sự nông cạn của bản thân – rằng bậc siêu phàm của tổ quốc nhìn ra nhu cầu bảo vệ quyền lợi cho trường kỳ.
 
Vì vậy, không nên ngạc nhiên khi mũi nhọn của Phật giáo lại thành mũi dáo chống giặc từ thời Nguyễn Sơ cho tới sau này… Và chẳng nên ngạc nhiên khi địa dư cho thấy mũi nhọn của Phật giáo Hòa Hảo lại xuất hiện tại An Giang Châu Đốc!
 
Kẻ lãng mạn cứ nói đến sấm ký xa xưa của Nguyễn Bỉnh Khiêm. Người thực tiễn thì nhìn ra nghệ thuật vận động – qua tinh túy của hồn Việt là thơ – bằng sấm giảng cho người đời, để cùng nhớ và loan truyền xa hơn. Vì sao trăm năm trước, bậc tinh hoa ưu tú của dân ta đã phát huy nghệ thuật ‘marketing’, ngày nay chúng ta lại khâm phục quảng cáo của Mỹ mà không phát huy tinh túy của mình?
 
Và ngày nay, khi tình hình quốc gia đã khác, giới trẻ Việt Nam ở trong ngoài cùng nhìn nhau để học hỏi.
 
Thưa quý vị và các bạn trẻ, chúng ta không giúp trong kia nhảy múa theo giai điệu Nam Hàn, hoặc thi đua uống bia làm doanh nghiệp Sabeco xoa tay hý hửng. Chúng ta giúp tuổi trẻ bên trong nhìn xa hơn Cái Nhỏ để thấy được Nghĩa Lớn của dân tộc khi họ phải ganh đua với thế giới.
 
Khi đó, các cô cậu Nam Hàn sẽ xin học tiếng Việt, để biết về Phật giáo Hòa Hảo!
 
Xin trân trọng cảm tạ sự chú ý của quý vị, nhất là của các bạn trẻ, sau lời phát biểu thô thiển của một Phật tử.
 
---
Nguyễn-Xuân Nghĩa

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại nhà hàng White Palace 1 Thành phố Westminster Nam California vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật ngày 26 tháng 10 năm 2025 Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long Nam California do Cô Đinh Minh Thu làm Hội Trưởng đã tổ chức Đại Hội cựu Nữ Sinh Gia Long 2025 với chủ đề: “50 Năm Ly Hương & Tạ Ơn Thầy Cô”.
Trung tâm Thực tập Chánh Niệm miền Nam California SoCal MPC tại Quận Cam năm nay lại tổ chức một khóa học cho đại chúng, trong zoom, theo ngày giờ ghi dưới đây. Năm ngoái họ rất thành công khi làm khóa học online về liên hệ giữa cha mẹ và các con em tuổi mới lớn (Teenagers). Hơn một trăm người tham dự, từ nhiều địa phương khác nhau (kể cả Việt Nam), Học viên đã tìm được các giải pháp để có thể giúp con trẻ trong hòa ái.
Một cuộc thăm dò dư luận của AP-NORC thực hiện vào tháng 9 & 10 cho thấy hầu hết dân Mỹ coi việc chính phủ đóng cửa hiện tại là một vấn đề nghiêm trọng và đổ lỗi cho cả hai Đảng Cộng Hòa, Đảng Dân Chủ và cả Tổng Thống Trump với những tỷ lệ gần như ngang nhau. Cuộc thăm dò cũng cho thấy người Mỹ lo lắng về kinh tế, lạm phát và bảo đảm việc làm. Họ đang giảm những chi tiêu không thiết yếu như quần áo và nhiên liệu. Đa số cho rằng nền kinh tế yếu kém. Chi phí thực phẩm, nhà ở và chăm sóc sức khỏe được coi là những nguồn chính gây khó khăn tài chính.
Ông tên Nguyễn Văn Lịch quê quán tỉnh Mỹ Tho, theo nghiệp võ làm đến chức Quản Cơ triều đình Việt Nam. Khi Pháp chiếm ba tỉnh miền Đông, đau lòng trước cảnh nước mất nhà tan, đồng bào đau khổ. Ngài quy tụ nghĩa binh đánh phá quân Pháp bằng chiến thuật du kích, khôn ngoan, can đảm đã đạt được nhiều chiến thắng vẻ vang. Ông Nguyễn Trung Trực còn là thủ lĩnh phong trào chống Pháp vào cuối thế kỷ 19. Tên tuổi của ông là niềm tự hào của người dân Nam bộ và của cả nước với câu nói bất hủ : “Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam, thì mới hết người Nam đánh Tây”.
Ở Mỹ lâu năm, đồng bào tị nạn cũng quen với phong tục, tập quán của họ như lễ Halloween, lễ Tạ Ơn, ở Việt Nam không có những ngày lễ này. Vào ngày 31 tháng 10 hàng năm, lễ Halloween được tổ chức rất lớn, mọi người đã trang hoàng nhà cửa từ đầu tháng 10. Vào ngày lễ Halloween, nhà nhà chuẩn bị kẹo để gần cửa chính của nhà mình và mở đèn. Tục truyền rằng, nhà nào ngày ma quỷ có trẻ con đến nhiều thì nhà đó sẽ làm ăn khá. Khá thì chưa biết nhưng những tiếng cười của trẻ thơ, những tiếng nói rộn ràng của trẻ thơ làm cho chủ nhà vui hơn, sống lại thời thơ bé. Ở đây, chúng tôi muốn nói tuổi thơ của người Mỹ, chứ ở những quốc gia chiến tranh như Việt Nam, nhất là nhà nào ở gần tổng y viện Cộng Hòa hay gần nghĩa trang quân đội Hạnh Thông Tây, thì ngày nào cũng thấy quan tài, nhìn người quả phụ thiểu não, làm sao cười được?
Tại Văn phòng Câu Lạc Bộ Báo Chí, Westminster, vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 16 tháng 10 năm 2025, Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh, Quả Phụ VNCH đã tổ chức cuộc họp báo công bố kết quả thu, chi trong Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa kỳ thứ 20 đã được tổ chức vào Chủ Nhật, ngày 27 tháng 7 năm 2025 vừa qua tại QD Venue, Westminster. Theo thông lệ hằng năm sau mỗi lần tổ chức Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa, Hội sẽ tổ chức buổi họp báo để trường trình kết quả và báo cáo thu, chi đến với đồng hương khắp nơi được rõ.
Để tưởng niệm một bậc Thạch Trụ Tòng Lâm đã có nhiều cống hiến to lớn đối với Dân Tộc và Phật Giáo Việt Nam, Hội Đồng Hoằng Pháp GHPGVNTN sẽ tổ chức Lễ Đại Tường của Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ vào Thứ Bảy và Chủ Nhật, ngày 29 và 30 tháng 11 năm 2025 tại Tu Viện Đại Bi, 13852 Newland St, Garden Grove, CA 92844.
Cáo Phó Nhà Văn Nhà Giáo Doãn Quốc Sỹ
Cử tri California sẽ tham gia bầu cử đặc biệt vào ngày 4/11 để quyết định Dự Luật 50. Dự Luật này cho phép California sử dụng bản đồ phân chia địa hạt bầu cử mới, nhằm đáp trả việc Texas vẽ lại bản đồ quá thiên vị hồi tháng Tám.
Pháp Hội Địa Tạng Lần Thứ 14 do Hòa Thượng Thích Thánh Minh, Phó Chủ Tịch Nội Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ (GHPGVNTN/HK), Viện Chủ Chùa Hội Phước New Mexico, Trú Xứ Chùa Liên Hoa Nam California làm Trưởng Ban Tổ Chức, cùng Ông Triết Nguyễn, Giám Đốc Nhà Quàn Peek Funeral Home Phó Ban tổ chức, Đạo hữu Linda Trần, Phó ban tổ chức, đã long trọng cử hành vào thứ Bảy ngày 11 tháng 10 năm 2025 tại Tôn Tượng Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát (cạnh Tượng Đài Thuyền Nhân Việt Nam.) trong nghĩa trang Peek Funeral Home. (Lễ đài được thiết lập trong khu nhà quàn trước Phóng số 4.)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.