Hôm nay,  

Trạch Gầm, “Đời Ghét… Đời Thương”

17/01/202500:00:00(Xem: 2274)

trach Gam
 trach gam 2

Trong bài viết trước đây của tôi: Trạch Gầm, Thơ Với Gót Chân Người Lính Chiến có đoạn “Khi định cư tại Hoa Kỳ, Trạch Gầm (Nguyễn Đức Trạch) mang nhiều căn bệnh, theo lời anh thì “lục phủ ngũ tạng bị te tua” nhiều lần nhập viện nhưng có lẽ tính gan lì của người lính tác chiến nên phó mặc cho bệnh tình, đầu óc còn minh mẫn để sáng tác…”.
 
Người lính Thám Báo đã từng xông pha trong lửa đạn chứng kiến đồng đội “Thằng bị chôn bị hất lên bởi pháo. Thằng bị thương chưa bó… lại bị thương” anh may mắn được sống sót, sau ngày mất nước bị lưu đày trong chốn lao tù ở núi rừng miền Bắc với hậu quả mang nhiều chứng bệnh! Với những căn bệnh ngặt nghèo, bác sĩ gia đình, bệnh viện UCI khó chẩn đoán và ngay cả bản thân của anh cũng chịu thua! Tưởng anh bỏ bạn bè ra đi lúc nào không biết nhưng rồi Diêm Vương “chê” nên ở lại trần gian. Tôi viết: “Trạch Gầm với bao thứ bệnh quái ác đoán không ra, bác sĩ gia đình chê, bệnh viện chê và anh cũng chê… nên có khi nghe anh nhập viện, thật tình anh em tính chuyện thành kính phân ưu… thế rồi vài ngày sau thấy anh lù lù xuất hiện. Biết chuyện thì anh phán cái màn nầy không vui bằng tán gẫu với nhau thú vị hơn”.
 
Trưa Thứ Bảy 14/5/2022, tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 2, Garden Grove, buổi tiệc Cảm Ơn Đời, Cảm Ơn Người của Trạch Gầm và hiền thê Yên Ly với sự tham dự khoảng hai trăm thân hữu. Đây là buổi tiệc do con gái (cháu July) của Trạch Gầm tổ chức mừng thân phụ ở tuổi tám mươi.
 
Và lần nầy, anh cho biết July mừng tuổi thọ thân phụ nên “biếu” cho số tiền để du lịch nhưng anh nói đi bất cứ nơi đâu vì “Về đâu, đâu cũng là đâu đó. Đâu cũng đìu hiu đất Hán Hồ (Nguyễn Bắc Sơn) cũng không bằng ra cà phê Gypsy tán gẫu với bạn bè. Vì vậy cuối năm 2024, anh nhờ tôi design thiệp mời gởi trong vòng thân hữu xa gần chủ đề “Đời Ghét… Đời Thương” vẫn tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 2 vào sáng Thứ Bảy 11/1/2025. Buổi họp mặt với sự tham dự như hai năm trước với bạn bè, thân hữu xa, gần cùng chung vui với nhau.
 
Từ tập thơ Vụn Vặt đầu tay ấn hành năm 2007 đến Ráng Chịu 2009, Dấu Giày Chinh Chiến 2013 (sau đó ấn hành các tuyển tập Bên Lề Cuộc Chiến 2015, Nhốt Vòng Thương Nhớ 2016, Chôn Lầm Huyệt Nhớ 2019)… cùng nhiều bài thơ sau nầy được phổ biến, với tôi, có khoảng một trăm bài thơ được phổ nhạc, trong đó các giới trẻ thích ngôn ngữ thơ lính, giọng thơ độc đáo. Và, có thể nói “người lính làm thơ” nầy được phổ nhạc nhiều nhất. Vì vậy trong buổi họp mặt mặt nầy nhiều ca khúc phổ thơ được các ca sĩ trình bày: Đêm Qua Ta Mơ, Nghi Ngút Nỗi Niềm, Nói Với Người Tình Sau Cuộc Chiến, Thiếu Em Một Nụ Cười, Một Ngày Của Ta, Hôn Nỗi Nhớ Quên, Sáng Gặp Em Trên Phố, Thoáng Xưa, Lời Cho Ngày Tận Thế, Theo Người Về Sông Buông, Sỏi Đá Vẫn Còn, Phải Chi, Tận Thế, Còn Thân Gió Cát, Tạm Biệt Diệm Song… Cùng với những bài thơ do chính tác giả đọc và thân hữu diễn ngâm.
 
Với tôi, thông thường mỗi tác giả chỉ viết một, hai bài nhưng với nhà thơ, nhà văn nầy, tôi đã “phá lệ” với năm bài (ngoài ra rải rác vài bài về sinh hoạt) tuy có đầu óc cục bộ trong bạn bè. Nhưng tôi nghĩ, như đã đề cập ở trên về tình trạng bệnh tình của anh, nay còn mai mất, mạng sống như ngàn cân treo sợi tóc, khi còn có nhau mà không chia sẻ cho nhau để rồi lúc vĩnh biệt “làm văn tế ruồi” chẳng còn ý nghĩa.
 
Vài ngày ra uống cà phê thấy vắng anh, bạn bè lại hỏi thăm rồi anh lững thững với Yên Ly và chiếc điếu cày. Cái máu của người lính trận năm xưa vẫn vậy, không hề than vãn, bi lụy đã thể hiện qua khẩu khí trong thơ anh.
 
Trên trận địa với hình ảnh:
“Thằng lính bộ binh gia tài súng đạn
Lội mòn rừng, tiền mang đổi cơn say
Phố quận khề khà… nhậu vài ánh mắt
Theo hành trang, nhẹ gió cuốn mây bay”
Sau ngày tàn cuộc chiến:
“Đã cầm súng… ai đợi ngày mất nước
Tỉnh hay say cũng gục giữa chơi vơi
Từng đốt tay gọi thầm tên mấy đứa
Đến cùng chia… chén rượu đắng thua đời”
Và, cả khi trong lao tù:
“Kệ mẹ nó, nó nói gì nó nói
Ở tù lâu - chai - ta lại thấy vui”
Vì vậy khi sống trên xứ người đã bước vào tuổi tám mươi thì sá gì căn bệnh “bất trị” ám ảnh. Phải không, bạn ta?
 
Vì tình trạng sức khỏe nên Trạch Gầm bỏ làm đệ tử Lưu Linh nhưng không thể nào quên tháng ngày sống bạt mạng thời chinh chiến. Nhà thơ Nguyễn Thanh Huy thay mặt “bạn bè tóc bạc” gởi lời chia sẻ qua bài thơ: Chén Rượu Trạch Mời:
 
“Chén rượu mời đây chúng ta cùng uống
Cạn ly buồn từ năm tháng xa xăm
Năm ba thằng gặp nhau nơi xứ lạ
Như đêm đông ngồi mong ánh trăng rằm
 
Những cái mất kể luôn phần thân thể
Cũng không buồn bằng mất cả quê hương
Hôm nay đây quây quần bên tiệc rượu
Để cùng nhau ôn lại chuyện lên đường
 
Chuyện của một thời lìa xa phố thị
Mang ngút ngàn cay đắng tải trên lưng
Quên mất tuổi thơ một thời mộng mị
Đôi lúc buồn khóe mắt bỗng rưng rưng
 
Ta đã đi và máu xương đã đỗ
Cho cây đời xanh trái ngọt mai sau
Những dong ruỗi nửa đường gươm đã lỡ
Nên bây giờ đành uống cạn thương đau!
 
Uống chưa hết lời thơ buồn Trạch kể
Đã thấy say trong ly rượu Trạch mời
Thấy lại mình từ một thuở xa xôi
Qua ngôn ngữ của Trạch Gầm viết lại.
 
 
Ta cũng như người môi thèm ấm mãi
Nên xin người đôi chén rượu để say
Rượu không nhạt lòng ta đang rộng mở
Nên cùng về tìm quá khứ hôm nay”.
 
Thật vậy, trong mỗi người với số mệnh “Đời Ghét… Đời Thương”. Đời ghét đã hành hạ bầm dập, nghiệt ngã, sinh lầm thế kỷ… nhưng đời thương vẫn còn đây với “Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây... Không phản bội giòng sữa thơm nuôi dưỡng” (Thơ Hoàng Phong Linh, nhạc Nguyễn Ánh 9).
 
Little Saigon, January 13, 2025
Vương Trùng Dương
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại nhà hàng White Palace 1 Thành phố Westminster Nam California vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật ngày 26 tháng 10 năm 2025 Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long Nam California do Cô Đinh Minh Thu làm Hội Trưởng đã tổ chức Đại Hội cựu Nữ Sinh Gia Long 2025 với chủ đề: “50 Năm Ly Hương & Tạ Ơn Thầy Cô”.
Trung tâm Thực tập Chánh Niệm miền Nam California SoCal MPC tại Quận Cam năm nay lại tổ chức một khóa học cho đại chúng, trong zoom, theo ngày giờ ghi dưới đây. Năm ngoái họ rất thành công khi làm khóa học online về liên hệ giữa cha mẹ và các con em tuổi mới lớn (Teenagers). Hơn một trăm người tham dự, từ nhiều địa phương khác nhau (kể cả Việt Nam), Học viên đã tìm được các giải pháp để có thể giúp con trẻ trong hòa ái.
Một cuộc thăm dò dư luận của AP-NORC thực hiện vào tháng 9 & 10 cho thấy hầu hết dân Mỹ coi việc chính phủ đóng cửa hiện tại là một vấn đề nghiêm trọng và đổ lỗi cho cả hai Đảng Cộng Hòa, Đảng Dân Chủ và cả Tổng Thống Trump với những tỷ lệ gần như ngang nhau. Cuộc thăm dò cũng cho thấy người Mỹ lo lắng về kinh tế, lạm phát và bảo đảm việc làm. Họ đang giảm những chi tiêu không thiết yếu như quần áo và nhiên liệu. Đa số cho rằng nền kinh tế yếu kém. Chi phí thực phẩm, nhà ở và chăm sóc sức khỏe được coi là những nguồn chính gây khó khăn tài chính.
Ông tên Nguyễn Văn Lịch quê quán tỉnh Mỹ Tho, theo nghiệp võ làm đến chức Quản Cơ triều đình Việt Nam. Khi Pháp chiếm ba tỉnh miền Đông, đau lòng trước cảnh nước mất nhà tan, đồng bào đau khổ. Ngài quy tụ nghĩa binh đánh phá quân Pháp bằng chiến thuật du kích, khôn ngoan, can đảm đã đạt được nhiều chiến thắng vẻ vang. Ông Nguyễn Trung Trực còn là thủ lĩnh phong trào chống Pháp vào cuối thế kỷ 19. Tên tuổi của ông là niềm tự hào của người dân Nam bộ và của cả nước với câu nói bất hủ : “Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam, thì mới hết người Nam đánh Tây”.
Ở Mỹ lâu năm, đồng bào tị nạn cũng quen với phong tục, tập quán của họ như lễ Halloween, lễ Tạ Ơn, ở Việt Nam không có những ngày lễ này. Vào ngày 31 tháng 10 hàng năm, lễ Halloween được tổ chức rất lớn, mọi người đã trang hoàng nhà cửa từ đầu tháng 10. Vào ngày lễ Halloween, nhà nhà chuẩn bị kẹo để gần cửa chính của nhà mình và mở đèn. Tục truyền rằng, nhà nào ngày ma quỷ có trẻ con đến nhiều thì nhà đó sẽ làm ăn khá. Khá thì chưa biết nhưng những tiếng cười của trẻ thơ, những tiếng nói rộn ràng của trẻ thơ làm cho chủ nhà vui hơn, sống lại thời thơ bé. Ở đây, chúng tôi muốn nói tuổi thơ của người Mỹ, chứ ở những quốc gia chiến tranh như Việt Nam, nhất là nhà nào ở gần tổng y viện Cộng Hòa hay gần nghĩa trang quân đội Hạnh Thông Tây, thì ngày nào cũng thấy quan tài, nhìn người quả phụ thiểu não, làm sao cười được?
Tại Văn phòng Câu Lạc Bộ Báo Chí, Westminster, vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 16 tháng 10 năm 2025, Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh, Quả Phụ VNCH đã tổ chức cuộc họp báo công bố kết quả thu, chi trong Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa kỳ thứ 20 đã được tổ chức vào Chủ Nhật, ngày 27 tháng 7 năm 2025 vừa qua tại QD Venue, Westminster. Theo thông lệ hằng năm sau mỗi lần tổ chức Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa, Hội sẽ tổ chức buổi họp báo để trường trình kết quả và báo cáo thu, chi đến với đồng hương khắp nơi được rõ.
Để tưởng niệm một bậc Thạch Trụ Tòng Lâm đã có nhiều cống hiến to lớn đối với Dân Tộc và Phật Giáo Việt Nam, Hội Đồng Hoằng Pháp GHPGVNTN sẽ tổ chức Lễ Đại Tường của Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ vào Thứ Bảy và Chủ Nhật, ngày 29 và 30 tháng 11 năm 2025 tại Tu Viện Đại Bi, 13852 Newland St, Garden Grove, CA 92844.
Cáo Phó Nhà Văn Nhà Giáo Doãn Quốc Sỹ
Cử tri California sẽ tham gia bầu cử đặc biệt vào ngày 4/11 để quyết định Dự Luật 50. Dự Luật này cho phép California sử dụng bản đồ phân chia địa hạt bầu cử mới, nhằm đáp trả việc Texas vẽ lại bản đồ quá thiên vị hồi tháng Tám.
Pháp Hội Địa Tạng Lần Thứ 14 do Hòa Thượng Thích Thánh Minh, Phó Chủ Tịch Nội Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ (GHPGVNTN/HK), Viện Chủ Chùa Hội Phước New Mexico, Trú Xứ Chùa Liên Hoa Nam California làm Trưởng Ban Tổ Chức, cùng Ông Triết Nguyễn, Giám Đốc Nhà Quàn Peek Funeral Home Phó Ban tổ chức, Đạo hữu Linda Trần, Phó ban tổ chức, đã long trọng cử hành vào thứ Bảy ngày 11 tháng 10 năm 2025 tại Tôn Tượng Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát (cạnh Tượng Đài Thuyền Nhân Việt Nam.) trong nghĩa trang Peek Funeral Home. (Lễ đài được thiết lập trong khu nhà quàn trước Phóng số 4.)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.