Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ngân Hàng Uống Thuốc An Thần

10/09/200600:00:00(Xem: 4664)

Ngân hàng Việt Nam sau WTO" Theo Tầu là khôn hay khốn"

Ngày mùng bốn vừa qua, để đánh dấu năm năm gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO, Bộ trưởng Thương mại Trung Quốc tuyên bố rằng Bắc Kinh sẽ tôn trọng mọi cam kết khi gia nhập, cụ thể là sẽ mở rộng tất cả các thị trường nội địa, kể cả ngân hàng và viễn thông, trước thời hạn là ngày 11 tháng 12 tới đây.

Truyền thông Tây phương vốn mắc bệnh cận thị kinh niên lập tức loan tin mừng và kết luận rằng Trung Quốc sẽ mở cửa thị trường và đón nhận cạnh tranh của quốc tế. Sự thật nó rắc rối hơn vậy.

Từ nhiều năm nay, chứ không phải đợi đến tháng Chín 2006, Bắc Kinh đã có thể thông báo việc ấy nhưng họ trì hoãn mãi vì đấy là quyết định sinh tử.

Các ngân hàng quốc doanh của họ là buồng phổi bơm 'dưỡng khí' với 'đặc tính Trung Hoa' hay 'định hướng xã hội chủ nghĩa' cho các doanh nghiệp cũng của nhà nước để sản xuất tối đa bất kể lời lỗ hầu tạo thêm công ăn việc làm cho một dân số quá lớn. Hệ thống ngân hàng ấy hiện đang bị thối phổi vì cho vay tiền theo diện chánh sách nên đa số không đòi được nợ - thuộc loại nợ xấu và sẽ mất. Chỉ có thành phần cán bộ ở trên là hài lòng với lối kinh doanh ấy. Họ trục lợi rất lớn và tẩu tán tài sản ra ngoài.

Bây giờ, khi mở cửa cạnh tranh với nước ngoài ngay trong lãnh vực ngân hàng, núi nợ xấu - từ 600 đến 900 tỷ Mỹ kim tùy cách tính - sẽ dìm các ngân hàng Trung Quốc xuống bùn, nên không thể cạnh tranh được với các ngân hàng quốc tế từ cuối năm nay sẽ đổ bộ vào Hoa lục.

Lãnh đạo Bắc Kinh không thể không biết điều ấy, ít ra từ năm 2002 sau khi thế hệ thứ tư lên cầm quyền.

Họ tìm cách chấn chỉnh sổ sách ngân hàng và "đề bạt" một số cán bộ nhám tay đi chỗ khác. Họ lập ra các "Công ty Quản lý Tài sản" như những tấm thảm để quét nợ xấu xuống dưới và tô vẽ tình hình chi thu và tài sản ở trên sao cho cân bằng hơn. Đồng thời, họ cũng hé cửa cho ngoại quốc vào liên doanh để nâng cấp các ngân hàng về mặt tài sản và quản trị.

Nhưng, vấn đề thực ra trầm trọng hơn thế nên liều thuốc cảm mạo ngoài da không có công hiệu.

Qua năm 2003, Trung Quốc đành tiến thêm một bước và tầng lớp lãnh đạo mới đã lập ra Ủy ban Quản lý Ngân hàng để thanh tra và kiểm soát hệ thống ngân hàng và đề nghị những luật lệ mới cho lãnh vực ngân hàng. Ủy ban này ý thức rất rõ là sau khi gia nhập WTO ngày 11 tháng 12 năm 2001, Trung Quốc có năm năm để "giải tỏa mọi hạn chế về địa dư và quan thuế cho các ngân hàng ngoại quốc và bãi bỏ mọi kiểm soát hạn chế về vốn và nghiệp vụ cho các ngân hàng có vốn đầu tư nước ngoài."

Làm sao tôn trọng những cam kết ấy… mà vẫn khỏi áp dụng"

Bài toán tinh ma này là bài toán sinh tử cho lãnh đạo Bắc Kinh. Họ phải tìm ra một liều thuốc an thần để khỏi trừ khử căn bệnh ung thư nằm sâu trong hệ thống ngân hàng. Tháng Tám vừa qua, họ đã có thần dược nên bắt đầu kê toa bốc thuốc cho ngân hàng… ngoại quốc.

Các ngân hàng ngoại quốc sẽ không mở thêm chi nhánh mà phải cổ phần hoá các hoạt động trên lãnh thổ Trung Quốc như những công ty đăng ký tại Trung Quốc, với vốn tối thiểu cho mỗi cơ sở khoảng 125 triệu Mỹ kim (một tỷ đồng "nguyên" hay "Nhân dân tệ" Renminbi), và mỗi trương mục ký thác của cá nhân phải tối thiểu là 125 ngàn Mỹ kim (một triệu nguyên). Nếu không đăng ký theo thủ tục ấy ở địa phương, các ngân hàng ngoại quốc sẽ chỉ có thể cung cấp dịch vụ ngân hàng cho các doanh nghiệp bằng nội tệ, đồng nguyên của Trung Quốc, và dịch vụ cho các cá nhân bằng ngoại tệ.

Dự thảo về Luật ngân hàng của Trung Quốc đã đề nghị như vậy.

Nói cho dễ hiểu thì ngoại quốc có quyền vào lập ngân hàng… nhưng hơi đắt. Mỗi chi nhánh địa phương phải có vốn pháp định là 125 triệu, chưa kể phụ phí và tiền chè lá. Mà chè Tầu vốn không rẻ vì là chè Tầu xã hội chủ nghĩa. Như vậy, làm sao phát triển mạng lười chi nhánh để có thể cạnh tranh với các ngân hàng quốc doanh Trung Quốc"

Và trong một xứ dù sao vẫn còn nghèo, tìm đâu ra các trương chủ hay nhà đầu tư có khả năng ký thác tối thiểu một triệu - 125 ngàn đô la" Nghĩa là khối lượng tiết kiệm rất lớn của dân chúng Hoa lục vẫn thực tế nằm ngoài tầm với của các ngân hàng ngoại quốc!

Doanh nhân quốc tế vốn cũng khôn như lãnh đạo Bắc Kinh. Bị chặn cửa chính, họ lách vào cửa hông và… gặp ngân hàng nội địa. Họ có thể hùn vốn với các ngân hàng quốc doanh của Trung Quốc. Sự khôn ngoan ấy có nghĩa là họ chung tiền đánh ké bên các ngân hàng địa phương, nhờ đó tiến vào thị trường nội địa… "dưới màu sắc Trung Hoa".

Bank of America của Mỹ đã bán lại các chi nhánh tại Hong Kong và Ma Cao cho Trung Quốc Giao Thông Ngân Hàng  (CCB) và với phần hùn sẵn có, chừng 9%, trong tài sản của CCB, BOA có quyền mua thêm 10% từ nay đến 2010. Nghĩa là dân chúng Hoa lục sẽ bước vào ngân hàng CCB để có một chút hương vị Hoa Kỳ.

Nếu đọc lại quy định ở trên, người ta hiểu là Bắc Kinh vẫn mở cửa cho ngân hàng ngoại quốc, nhưng cho họ chọn lựa: một là cạnh tranh với các ngân hàng địa phương trong thế yếu (vì hệ số 125 nói trên); hai là hùn hạp vốn liếng và kỹ thuật với các ngân hàng Trung Quốc để… khỏi cạnh tranh. Những ngân hàng ngoại quốc vào mà vẫn cứ muốn hùng cứ một phương thì còn một giải pháp thứ ba: tự do mở cửa làm ăn trong những vùng hoang vu khiếm khai chẳng ai muốn tới, mà tầng lớp lãnh đạo mới đang muốn ưu tiên phát triển!

Tổng kết lại, Trung Quốc đã trì hoãn được làn sóng cạnh tranh của ngân hàng ngoại quốc mà vẫn như là mở cửa theo những cam kết với WTO.

Nhìn từ Hà Nội, một số người có thể xuýt xoa. Sư phụ hay quá!

Vấn đề thực ra lại không đơn giản như vậy.

Trung Quốc chưa cải cách hệ thống kinh tế lệch lạc của họ và chỉ mua thời gian chứ không giải trừ được nguy cơ khủng hoảng ngân hàng vì những chứng tật trong xương tủy. Việc cải cách ấy bị cản trở bởi những vấn đề và thách đố còn lớn hơn khủng hoảng ngân hàng: nạn thất nghiệp từ nông thôn đang dội vào thành thị và cơ chế chính trị đang tiếp tục nuôi dưỡng tham nhũng trong bộ máy đảng, chính quyền và doanh nghiệp nhà nước. Và mâu thuẫn giữa các địa phương lẫn thành phần giàu nghèo đang gây sức ép rất mạnh cho trung ương.

Muốn cải cách thì phải… đánh vào hệ thống đảng và các trung tâm quyền lực địa phương, nghĩa là có thể làm đảng vỡ đôi.

Việt Nam không có cái thế và cái lực của Trung Quốc, cái thế của một xứ đông dân và cái lực của một tầng lớp lãnh đạo dù sao đã dạn dày kinh nghiệm ứng phó.

Nhưng Việt Nam có đủ những chứng tật Trung Quốc trong cơ chế kinh tế và ngân hàng của mình. Cũng vẫn bốn ngân hàng thương mại của nhà nước ớm bóng hệ thống ngân hàng tư nhân và trút tiền cho các doanh nghiệp nhà nước mà bất kể lời lỗ nên ngập nợ. Vào WTO rồi, các ngân hàng phải được ngân sách quốc gia bù lỗ - chừng 10% tổng sản lượng GDP - để trang điểm dung mạo kế toán của mình khi cần trình bày sổ sách cho phân minh.

Nhưng hơn hẳn Trung Quốc, lãnh đạo Việt Nam còn có quyền ra lệnh bỏ tù nhân viên ngân hàng ngoại quốc như vụ ABN-Amro đang gây khó chịu cho dư luận Hòa Lan sau vụ nhà đầu tư Trịnh Vĩnh Bình năm xưa!

Thành thử, việc gia nhập WTO vẫn là một thách đố cho các ngân hàng Việt Nam. Nếu cứ trì hoãn cải cách bằng thủ đoạn vặt, Việt Nam sẽ không đẩy lui được khủng hoảng. Và nếu tưởng là mình có thể dùng liều thuốc Trung Quốc vừa tung ra thì lãnh đạo Hà Nội còn mắc thêm bệnh hoang tưởng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước tình trạng bế tắc sau khi cai trị cả nước trong mười năm, Cộng Sản VN đã chạy theo Liên Xô, đành chấp nhận đổi mới năm 1986. Sau khi Liên Xô sụp đổ, lại chạy theo Trung Cộng
Hôm Thứ Ba 14 tháng 11, nhân dịp tham dự Thượng đỉnh Hợp tác Kinh tế Thái bình dương APEC, Chủ tịch Hồ Cẩm Đào chính thức thăm viếng Việt Nam
Hai tháng trời ra công khai, đương đầu với bạo lực cộng sản, tôi nhận được bao nhiêu tấm lòng bạn bè trên khắp thế giới, một trong những lá thứ đó là của một người Hà Nội
Sau cơn sốt APEC, Việt Nam tiếp tục ăn mừng. Sau Giáng Sinh là đến ngày long trọng bước vào WTO, rồi chuẩn bị ăn Tết Đinh Hợi rất to! Sau khi được Tổ chức Thương mại Thế giới
WTO, APEC, WTO, APEC... nghe như những âm thanh tuyệt diệu. Nói theo kiểu thơ mộng thơ Đường ngày xưa là những âm thanh naỳ nghe như những viên ngọc rơi trên mâm vàng...
Người Pháp có câu: “Pouvoir pourrit.” (quyền hành đưa đến thối nát), và người Anglo Saxon nói “Absolute power, absolute corruption”
Sau 12 năm thương thuyết, đơn xin gia nhập WTO của Việt Nam đã được đại diện các nước hội viên Tổ Chức Thương Mại Thế Giới chấp thuận vào ngày 7-11-2006 tại Geneva. Đó là vấn đề giữa
James Baker là một phù thủy chính trị, bạn thân của ông Bush từ nhiều thập niên và đã đảm nhiệm rất nhiều chức vụ then chốt trong các chính quyền Ronald Reagan và Bush 41. Nhưng
“Người lao động có quyền đình công theo quy định của pháp luật”, nhưng thứ pháp luật nhà nước buộc dân phải tuân theo không bảo vệ quyền lợi cấp thiết của người lao động mà chỉ nhằm
Rõ ràng thấy tôi tỏ ra dễ dãi, không cãi vã, khiêu khích công an và quan thầy của họ nữa nên sự dễ dãi đã nuôi dưỡng
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.