Hôm nay,  

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Thời Nhiễu Nhương

09/04/202109:23:00(Xem: 4495)

blank


Hơn mười năm trước – chính xác là vào hôm 04 tháng 7 năm 2012 – báo Công An Nhân Dân có một bài viết ngắn (“Ấm Lòng Tình Đảng Chan Chứa Lòng Dân”) của nhà báo Hồng Dung, về chuyến đi thăm dân của ông Nông Đức Mạnh, khiến nhiều độc giả phải rơi nước mắt:

“Bà con ùa ra, vây quanh Tổng Bí Thư, chân tình, ngây ngất như đón người thân trở về gia đình. Những cái bắt tay, những nụ cười rạng rỡ. Tất cả tạo nên sự đầm ấm đến nao lòng…”


Tài đức cỡ Nông Đức Mạnh thì được nhân dân tiếp đãi “như đón người thân trở về gia đình” là chuyện tất nhiên, không có gì để phải suy nghĩ (lăn tăn) hay suy diễn (linh tinh) cả. 


TBT Lê Khả Phiêu, cũng thế. Tình cảm dân chúng dành cho ông cũng rạt rào đến độ nhà văn Thanh Phong ghi lại được cả một tuyển tập (Mênh Mông Tình Dân) dầy tới 284 trang, và đã được nhà xuất bản Chính Trị Quốc Gia ấn hành vào năm 2008.


Trong buổi “Lễ Trao Huy Hiệu 70 Năm Tuổi Đảng” cho đồng chí Lê Khả Phiêu, đương kim Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch Nước Nguyễn Phú Trọng đã không tiếc lời ca tụng thành tích của người tiền nhiệm: “Chúng tôi luôn học tập ở đồng chí về phương pháp, tác phong làm việc sâu sát, cụ thể và hiệu quả.”

Nói thế chả qua là vì quá khiêm tốn mà thôi, chứ tài ba và đức độ tới cỡ như Bác Trọng thì xưa nay hiếm, nếu chưa muốn nói là vô song, cần chi mà phải học tập hay noi gương ai nữa.  

Báo Người Lao Động, số ra ngày 29 tháng 3 năm 2021, vừa hớn hở đi tin (“Đại Biểu Quốc Hội Cảm Động Về Hình Ảnh Của Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước”) khiến cả nghị trường đều cảm thấy nức lòng: 


  • ĐB Ngọ Duy Hiểu: “Mỗi khi Tổng Bí thư, Chủ tịch nước xuất hiện ở đâu, người dân, cán bộ, đảng viên đều rất vui mừng, phấn khởi, được truyền cảm hứng mạnh mẽ, xây dựng tình cảm cách mạng, tạo sự đồng thuận trong toàn đảng, toàn dân và toàn quân.”



Thiệt là quá đã, và (hoàn toàn) không có gì quá đáng!

Bác Hồ giữ chức Chủ Tịch Đảng kiêm Chủ Tịch Nước từ ngày 19 tháng 4 năm 1948 cho mãi đến khi chuyển qua từ trần, vào hôm 2 tháng 9 năm 1969. Trong hơn hai mươi năm lèo lái đất nước, Người được dân chúng thương mến và ca tụng cả râu lẫn tóc: Đêm qua em mơ gặp bác Hồ, râu Bác dài tóc Bác bạc phơ…

Nửa thế kỷ sau, đất nước mới lại xuất hiện thêm một Người Cầm Lái Vỹ Đại mà tóc tai cũng gợi hứng cho giới văn nghệ sỹ. Nhạc phẩm CÓ MỘT MÁI ĐẦU TÓC BẠC do nhạc sỹ Nguyễn Anh Trí sáng tác, Học Viện An Ninh dàn dựngca sỹ Viết Danh (và nhóm Tốp Ca HVANQG) trình bầy – vào hôm 28 tháng 3 năm 2021 – đã khiến cho cả nước ngất ngây suốt mấy tuần qua:


Có một mái đầu bạc trắng vinh quang!
Có một con người vì nước vì dân
Những nỗi lo cho đất nước thoát nghèo
Những biển Đông sóng cồn… 

Tóc trên đầu ông bạc trắng hiên ngang
Kia nhìn lên mái đầu tóc bạc của ông
Như thấy đỉnh Fanxipan
Như bao lớp sóng biển trùng khơi…

Cùng lúc báo chí nước nhà cũng đều hân hoan và đồng loạt loan tin: NHÂN DÂN VỠ OÀ CẢM XÚC KHI TỔNG BÍ THƯ, CHỦ TỊCH NƯỚC TÁI ĐẮC CỬ!



blank


Nói nào ngay thì cũng có ít nhất dăm ba “nhân dân” hoàn toàn không có “cảm xúc” gì ráo trọi với bản tin thượng dẫn. Lý do, giản dị, là họ không có cơ hội đi bầu vì đang nằm viện – Viện Tâm Thần.

Xin phép được trích dẫn đôi ba đoạn chính, trong thư đề ngày 28 tháng 3 năm 2021 (THƯ GỬI CÁC THẦY THUỐC CÓ LƯƠNG TRI) của CLB Lê Hiếu Đằng– do T.S Mạc Văn Trang chấp bút – để rộng đường dư luận:


Thưa các Bác sĩ, các nhân viên y tế trực tiếp đem nghề nghiệp phục vụ nhân dân.

Chúng tôi biết rằng, ngoài một số người lợi dụng nghề Y để làm những việc bất chính nhằm trục lợi, số còn lại, các thầy thuốc tuân theo lời thề Hypocrates và những quy định về Y đức của Việt Nam, đều hết lòng vì nhân dân phục vụ.


Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng chúng tôi viết Thư này gửi đến các Quý vị vì nỗi lo lắng, tình trạng Công an đã chuyển một số Tù nhân lương tâm, vốn là những người bình thường trước khi bị bắt, vào Bệnh viện Tâm thần. Gần đây là trường hợp các ông Lê Anh Hùng, Phạm Thành, Trịnh Bá Phương, cụ thể như sau:


1 - Tin cho biết ông Lê Anh Hùng khi từ chối uống thuốc, đã bị nhân viên y tế tại Bệnh Viện Tâm thần trung ương đánh đập dã man, trói chân tay vào giường và cưỡng bức tiêm thuốc tâm thần. 


2 - Trường hợp nhà văn Phạm Thành, vợ ông bà Nguyễn Thị Nghiêm, nói với đài VOA: “Ngày 24/11/2020, họ chuyển anh ấy từ trại số 1 Hỏa Lò thuộc Công an thành phố Hà Nội đến Viện pháp y Tâm thần Trung ương ở huyện Thường tín. Ngày 25/11, Điều tra viên báo với tôi rằng như vậy. Trong lòng tôi rất hỗn loạn. Tôi không biết làm thế nào cả”.


3 - Trường hợp ông Trịnh Bá Phương, vợ ông, bà Thu nói với phóng viên Đài Á Châu Tự Do như sau: "Là anh Nguyễn Thế Bắc (công an), chỉ thông báo bằng mồm rằng đã trích xuất chồng em đi tới Bệnh Viện Tâm Thần Trung Ương 1 vào hôm 1 tháng 3 năm 2021”… 


Chúng tôi hy vọng và cầu mong các thầy thuốc có lương tri hãy không tiếp tay cho tội ác, mà bằng Y đức và chuyên môn của mình, hãy cứu lấy các Tù nhân lương tâm thoát khỏi “thảm kịch tâm thần". Đó sẽ là Quả phúc của Quý vị do hành nghề lương thiện mà có được.


Xin gửi đến các thầy thuốc có lương tri Niềm tin và Hy vọng.

Sài Gòn, ngày 28/3/2021


TM CLB Lê Hiếu Đằng


Mạc Văn Trang


Tôi được tiểu bang California cấp bằng hành nghề trị liệu tâm thần (license number 17705) từ ngày 20 tháng 11 năm 1995 cho đến khi nghỉ hưu, vào hôm 30 tháng 4 năm 2015. Tôi cũng là bạn FB với anh Trịnh Bá Phương, và là độc giả thường xuyên của nhà báo Lê Anh Hùng cùng nhà văn Phạm Thành, từ nhiều năm qua. Chúng tôi thỉnh thoảng vẫn trao đổi đôi điều tâm sự về những vấn đề thời cuộc. Tuyệt nhiên, tôi không nhận thấy có dấu hiệu bất thường nào nơi họ cả. 

 

Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.