Hôm nay,  

Anh Ý Đáo Để

22/10/201900:00:00(Xem: 5083)

 Đêm về khuya cảnh vật trở nên tĩnh mịch vô cùng, ánh đèn ngủ trên tường tỏa ánh sáng dìu dịu , tiếng tích tắc đều đều của đồng hồ quả lắc như ru người và vật vào giấc ngủ say.  Anh ý vẫn thao thức trằn trọc mãi không thôi. Anh nghĩ quẩn quanh chuyện xưa chuyện nay, chuyện Đông chuyện Tây, chuyện nhân tình thế thái… Bất chợt nhớ ngày hôm kia thằng Thảo vốn là bạn học ngày xưa, nay làm quan trên quận chửi:

 - Đồ phản động, bôi nhọ triều đình, nói xấu quan quyền! Họ xây chùa to Phật lớn là lợi cho chúng sanh, hà cớ gì nói họ trục lợi?

 Nó  tức khí:

 - Thiên hạ nói đúng đấy! xã hội nhiễu nhương, quan laị xa hoa, tham nhũng, ức hiếp dân…phỉ quan gian thương kết hợp phá cả ngàn mẫu rừng dựng chùa to Phật lớn là để làm màu và kinh doanh, nào phải vì Phật pháp. Mấy ngôi chùa đồ sộ, sơn son đỏ khé như tử cấm thành  trong phim Tàu. Người đến đó du hí, chụp hình…chứ có ai tu đâu!

 Cãi qua cãi laị không ai chịu ai, rốt cục họ giận và từ nhau, trước khi quay đi còn chốt câu cuối, thằng Thảo bảo:

 -Anh đã nhiễm độc của bọn phản động!

 Nó khẳng định:

 -  Trước kia anh là người tốt nhưng từ khi làm quan, kết hợp gian thương trục lợi trên tài sản quốc gia mà trở nên giàu có kinh khủng. Quyền lợi đã biến anh thành một người khác, sự kết hợp phỉ quan- gian thương đã làm cho anh sống chết vì mục đích tư lợi. Tôi cũng chẳng muốn có người bạn như thế!

 Anh ý laị  nhớ chuyện trong hãng. Tay đốc công o ép anh quá đáng, nó tăng lương cho người khác mà bỏ lơ anh, đã thế còn giao cho anh những việc nặng. Anh cự nó:

 - Taị sao tôi không được tăng lương? Trong khi những người khác được tăng.

 Tay đốc công dọa:

 - Tôi sẽ đuổi anh.

 Nó giận dữ:

 - Ông làm việc thiếu minh bạch, ông không có lý do gì để đuổi tôi. Tôi sẽ lên văn phòng ngay bây giờ!

 Trong phòng hết sức tĩnh lặng, tiếng ú ớ càng rõ, tay chân quờ quạng…Lúc ấy mẹ ở phòng bên chạy qua lay mạnh thân:

 - Này con! thức dậy đi, nằm ác mộng gì mà la hét quờ quạng lắm thế?

 Mở mắt ra, mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở nặng và gấp gáp… nhìn lên tường thấy đã hơn hai giờ sáng. Nó nhìn mẹ rồi nói:

 - Dạ, con không sao, mơ thấy chuyện bực mình ở hãng. Mẹ về ngủ laị đi!

 Bà mẹ đi ra khép nhẹ cữa, chỉ chốc lát là ngủ laị. Anh ý chập chờn thấy Hương.

 - Trời! người đâu mà xinh thế? dáng điệu thanh thanh, tóc dài da trắng, đặc biệt đôi mắt đẹp làm sao. Anh mê mệt vì đôi mắt ấy. Anh khẽ ngâm:

“ Vì chưng mắt biếc má đào”-  thơ TLTP. Nó vật vã nhiều vì Hương. Người ta bảo:” Hoa đẹp có gai” kia mà!  Nhiều người tán tỉnh Hương, họ laị có nhiều điều hơn anh nên nhiều lúc anh cảm thấy thua thiệt. Nhiều đêm anh mơ ôm Hương vào lòng, ngửi mùi thân thể Hương, ve vuốt Hương:

 - Em là của riêng anh, anh có thể chia sẻ mọi thứ  anh có với người  khác nhưng riêng em là báu vật. Anh sẽ giữ làm của riêng!

 Nó và Hương yêu nhau tha thiết, cùng nhau ngao du khắp đất trời…cuộc sống tưởng chừng như toàn màu hồng và mật ngọt, những tưởng hạnh phúc sẽ dài lâu mãi mãi…Thời gian qua nhanh, một ngày kia nó thấy đau bụng dữ dội phải chở đi cấp cứu, lúc trước cũng thỉnh thoảng đau nhưng nó ỷ mình trẻ khoẻ nên xem thường. Bác sĩ khám bệnh và làm xét nghiệm thì phát hiện ra nó bị xơ gan vào kỳ cuối. Nó cảm thấy đất trời tối sầm laị và quay cuồng như giông tố. Tất cả như sụp đổ tan tành, trước mắt nó vốn là một tương lai tươi đẹp: cha mẹ khoẻ mạnh, gia đình êm ấm, người yêu xinh đẹp, cuộc sống thong thả…Vậy mà giờ chỉ còn ba tháng để sống, không chịu nỗi ý nghĩ đó nó hét toáng lên, dùng hết sức lực đấm vào tường…Chợt có bàn tay sờ trên trán, mở mắt ra thấy mẹ đang ngồi bên cạnh giường:

 - Con gặp ác mộng gì mà hét to kinh khủng! Con bị căng thẳng quá rồi, hãy thả lỏng và nghỉ ngơi con nhé! Mẹ sờ trán thấy không bị sốt, không phải thân bệnh mà là tâm bệnh, thần kinh căng quá, suy nghĩ nhiều nên vậy! con cần buông xuống! 

 Mẹ đặt chai nước lọc trên bàn rồi khép cữa phòng đi ra. Trời về sáng, hơi lạnh lan tỏa khắp nhà. Nó kéo mền lên tận cổ, nằm điều hoà hơi thở, chỉ ít phút là laị ngủ say. Nó laị thấy mình vừa được đề cử làm quản đốc một phân xưởng lớn, công việc hanh thông, tiền bạc rủng roẻn hơn, rồi nó cưới vợ, chao ôi đêm động phòng mới tuyệt làm sao! Nó sống những ngày tháng như đang ở chốn thiên thai hay vườn địa đàng nào đó. Bất chợt nó nghe có tiếng thì thào:

 - Bọn chúng mình có sáu anh em, gắn bó và lệ thuộc lẫn nhau nhưng xem ra anh ý đáo để lắm! Tớ cho anh ấy ăn ngon thì anh ấy thích, hễ cái món nào không ngon thì anh ta chán ghét.

 Bấy giờ hai tai xầm xì:

 - Tớ đồng ý với cậu, tớ đem laị những âm thanh hay thì anh ý mê, anh ấy chìm vào say đắm, còn những âm thanh không vừa ý thì anh ta trở nên cáu và thậm chí nổi giận trông thật khó coi.

 Cái mũi sụt sịt:

 - Anh ta luôn đòi hỏi tớ phải cung cấp những mùi thơm, những làn  hương mà anh ấy thích, nếu chẳng may ngửi phải mùi không thích thì anh ta bẳn tính.

 Đôi mắt chớp chớp:

 - Các cậu biết không? tớ cho anh ta những hình ảnh đẹp của đời, những hình ảnh về sự thật, cái tốt, nhân văn… thì anh ta chả thích. Anh ta chỉ thích nhìn hình ảnh nam nữ lõa thể, làm tình…hoặc là hình ảnh lên quan đến tiền tài, danh lợi, ăn uống, chơi bời…Anh ta thích và mê tít thò lò, nhiều đêm anh ta tưởng tượng ra thêm những hình ảnh ấy để mà tự sướng, nếu gặp phải những hình ảnh không thích thì anh ta bực bội ra mặt.

 Bây giờ thân thể vươn vai, duỗi thẳng chân tay:

 - Anh ấy luôn sai xử tớ phải làm những điều mà anh ấy thích, tỷ như ve vuốt hay được ve vuốt… nhưng khi có va chạm không vừa ý là anh ấy lập tức nổi trận lôi đình ngay. Tớ cũng như các cậu, chung đụng đây nhưng mai kia sẽ chia lìa. Tớ và các cậu sẽ bị hoaị đi nhưng anh ý thì không. Anh ta sẽ tìm một thân xác mới. Nếu anh ta sáng suốt thì may ra còn tìm laị được thân người, nếu mê muội thì chui vào thân súc sanh, hoặc tệ hơn nữa làm ngạ qủy…thì thật tội nghiệp! Năm anh em mình ngủ yên mà anh ý thì chẳng chịu nghỉ ngơi, hoạt động không ngừng, sáng mai đây thức dậy mệt mỏi thì làm cho tớ khổ lây. Anh ý chưa từng một phút giây dừng laị, cả ngày lẫn đêm lọan động. Anh ý như một con khỉ chuyền cành, nắm chụp bám viu loạn xạ; một con ngựa hoang trên thảo nguyên chạy rông rỡ quàng xiên Những gì mà năm anh em mình cung cấp nếu vừa lòng thì anh ta chấp chặt, ôm giữ lấy, kẹt vào không buông ra; nếu những gì không vừa lòng thì anh ta sanh ghét, sanh hận, oán kết trong lòng…và cũng kẹt nốt! Bọn ta cũng bị anh ấy sai xử nên mới làm việc này nói việc kia. Khi anh ta tỉnh thì chúng mình làm những việc còn hợp lý, đúng đạo. Những khi anh ta mê thì chúng mình cũng làm việc mê muội theo.

 Thân thể và bọn Miệng lưỡi, mũi, tai, mắt tâm sự đến đây thì trở mình, xương cốt kêu răng rắc…

  Mở mắt ra thì ánh dương lên cao lắm rồi, ánh sáng ban mai tràn ngập cả căn phòng. Nó dụi mắt vươn vai ngồi dậy, đầu nhức và căng quá. Nó lẫm bẩm:

 - Ta đã mộng mị suốt một đêm qua!

 Tiếng mẹ nó bên ngoài phòng:

 - Con dậy rồi thì ra ăn sáng, không biết đêm qua con mơ thấy gì mà mấy lần la hét! Hãy nghỉ ngơi để cho đầu óc nó thanh thản, đừng suy nghĩ nhiều mà nhọc tâm mệt thân.

 Nó xoa xoa mặt và cười thầm khi nhớ mang máng lời thì thào trong mơ đêm qua:

 - Anh ý đáo để thật!

 

Tiểu Lục Thần Phong

Ất Lăng thành, 2019

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.